Tổ thành bình yên trong một tháng, thế lực khắp nơi không có phản ứng động tác của Tiêu, loại tình hình này kỳ thật cũng là tín hiệu nguy hiểm nhất. Nếu bọn họ áp dụng đối sách khá tốt, hiện tại nói rõ bọn họ âm thầm ra tay, có lẽ hôm nay sẽ có phong bạo xuất hiện, bởi vì hôm nay là ngày cuối Tiêu phủ nhận tu sĩ, cũng là thời cơ cuối cùng bọn họ ra tay, làm sao bỏ qua cho được.
Tiêu Thần chắp tay nhìn trời xanh, thần sắc bình tĩnh, hắn chỉ mỉm cười, bình tĩnh, đạm bạc, có phong phạm khí độ núi cao sập cũng không sợ hãi, dường như tất cả đều nằm trong tay hắn.
Phó Vân Khinh nhìn Tiêu Thần, nội tâm cười cười sau đó không còn lo lắng.
Cũng đang rửa mắt nhìn các thế lực ăn tát vang dội cỡ nào.
Hai người im lặng uống rượu, sau một lát Tiêu Thần buông vò rượu xuống và nói:
- Phó huynh chờ một chốc, chờ ta xử lý việc hôm nay lại uống tiếp.
Nói xong phất tay xé rách không gian, hắn tiến vào bên trong.
...
- Xếp hàng tiến theo thứ tự, không thể dựa vào tu vi ngang ngược xông lên, nếu không cướp đoạt tư cách nhập phủ.
- Tu sĩ gia nhập phải có tu vi ngoài cảnh giới Hợp Thể, y đạo, luyện khí, cấm đạo các phương diện đặc thù mà xem xét giảm hạn chế.
- Thỉnh chư vị đạo hữu tuân theo trật tự Tiêu phủ, không cần sốt ruột, đại nhân nhà ta không hạn định chiêu thu bao nhiêu người, tất cả mọi người đều có cơ hội tiến vào trong phủ.
Một tên sai vặt có dáng vẻ cường tráng và lớn giọng hét lên, cố gắng duy trì đội ngũ rậm rạp không nhìn thấy cuối cùng, lời của hắn không thể át tiếng huyên náp ầm ĩ.
Vào lúc này không gian sinh ra chấn động, nơi này lâm tức yên tĩnh triệt để, hoàn toàn không còn chút âm thanh vang lên
Uy áp mênh mông bạo phát như thái sơn áp đỉnh, nội tâm vô số tu sĩ rung động, tiếp theo sắc mặt trắng bệch sinh ra ý sợ hãi vô hạn, đột nhiên ngẩng đầu nhìn trời với ánh mắt sợ hãi.
Năm thân ảnh bước ra ngoài, bọn họ bộc phát uy áp mênh mông như biển, giống như năm cột khói báo động bao phủ bầu trời, quấy phong vân biến sắc, khí tức cường hoành bao phủ cả Tổ thành.
Vào lúc này có vô số thân ảnh xé gió bay tới
Năm tồn tại đỉnh phong tộc quần hiện thân, hàng lâm trước Tiêu phủ trấn áp đại thế, rất nhiều tu sĩ kinh nghi bất định.
Bá!
Không gian bị xé rách, Tiêu Thần bước ra, hắn nhìn năm tu sĩ đỉnh phong tộc quần trước mặt, vẻ mặt bình thản, trong người bạo phát uy áp đáng sợ không thua kém gì đối phương.
- Thuộc hạ bái kiến đại nhân!
Một đám tu sĩ Tiêu phủ khẩn trương không an lòng cũng vững vàng hơn trước, nếu đại nhân đã đến, như vậy cho dù có xảy ra chuyện gì cũng không thể ảnh hưởng tới Tiêu phủ.
Trong khoảng thời gian ngắn, Tiêu Thần đã chiếm được địa vị vô thượng trong lòng bọn họ, không người nào có thể vượt qua!
Tiêu Thần phất tay áo ý bảo tu sĩ Tiêu phủ đứng dậy, ngẩng đầu nhìn năm vị khách không mời mà tới, nói:
- Không biết các vị đạo hữu tới đây vì việc gì?
Lời nói bình thản không mang theo lo lắng bất an, chỉ có lạnh lẽo khôn cùng.
- Nghe thấy Tiêu phủ khai phủ lập nha, dùng điển tịch thượng phẩm mời chào các tu sĩ, đám người bổn tọa tới đây lãnh giáo một phen, cũng xem lực lượng của Tiêu phủ ngươi mạnh tới mức nào?
- Hôm nay bổn tọa tới khiêu chiến, nếu như Tiêu phủ chiến thắng, đám người bổn tọa sẽ tạ lỗi từ nay gặp tu sĩ Tiêu phủ sẽ nhượng bộ lui binh, nếu như Tiêu phủ không địch lại, cũng cần phải gánh vác tội danh lừa gạt tu sĩ Nhân tộc gia nhập!
- Không biết Tiêu phủ của ngươi dám tiếp khiêu chiến không?
Nói xong năm người cùng tiến lên và nói:
- Bổn tọa tới khiêu chiến, tu sĩ Tiêu phủ có dám tiếp không?
Năm tồn tại đỉnh phong tộc bộc phát đại thế xông thẳng trời cao, hư không rung động lắc lư hóa thành gợn sóng tầng tầng lan ra bốn phương tám hướng, điệp gia tạo thành thanh thế làm người ta sợ hãi.
Ánh mắt Tiêu Thần bắn lệ quang sáng ngời, khóe miệng hơi vểnh, hắn mỉa mai, đây chính là thủ đoạn của các ngươi đây sao?
Khiêu chiến Tiêu phủ?
Nếu như thế bổn tọa sẽ cho các ngươi cơ hội này.
Tiêu Thần vung tay áo đánh tan gợn sóng, hắn nói:
- Các vị đạo hữu cố ý đến đây, Tiêu phủ làm sao để các ngươi thất vọng. Tiêu phủ ta tiếp khiêu chiến.
Nếu các ngươi đã ra tay, như vậy Tiêu phủ không ngại đạp lên các ngươi gia tăng thanh danh.
Năm tồn tại đỉnh phong tộc quần đồng thời hừ một tiếng, phất tay áo hội tụ thành chỗ ngồi trăm trượng, ngồi cách Tiêu Thần hơi xa.
- Tiêu Thần đạo hữu đã đáp ứng thì đám người bổn tọa không khách khí.
- Các vị đạo hữu, hôm nay chúng ta đến đây, ai là người lên đầu tiên.
Tu sĩ áo tím dứt lời, một người mặc áo đen trong năm người tỏa ra khí tức lành lạnh đứng dậy, hắn bước một bước lên không trung.
- Bổn tọa Ảnh Nguyên chi chủ, được nghe Tiêu phủ tiếp nhận Yến Tử Oa một hệ, chắc hẳn lực lượng ‘ Yến Tử ’ rất mạnh, không biết có tu sĩ nào dám can đảm đứng ra đấu với bổn tọa, ta cũng muốn xem lực lượng Yến Tử của Tiêu phủ mạnh thế nào.
Tiêu Thần vừa mới nói xong, trong Tiêu phủ có một giọng nói vang lên.
- Thứ Hoàn Minh Ảnh Nguyên chi chủ, nếu đã muốn so đấu lực lượng Yến Tử của Tiêu phủ, bổn tọa làm sao để ngươi thất vọng.
Lời còn chưa dứt đã có một người bay lên không trung, sắc mặt của người này bình thản, chính là Yến chủ.
- Đại nhân, trận chiến này xin ngài cho phép thuộc hạ ra tay đấu với Ảnh Nguyên chi chủ, để kết thúc ân oán năm xưa.
Yến chủ chắp tay thi lễ thật sâu, trong lời hắn nói mang theo kính cẩn.
Tiêu Thần hơi dừng lại, phát giác được sát tâm trong lòng Yến chủ, hắn cau mày và gật đầu.
- Nếu là như thế, trận chiến này sẽ do Yến chủ đấu.
- Tạ đại nhân!
Yến chủ lại thi lễ, bỗng nhiên quay người, ánh mắt lành lạnh nhìn lên người Ảnh Nguyên chi chủ.
- Năm đó Ảnh Nguyên chi chủ ban thưởng rất dày, bổn tọa ghi nhớ mãi không quên, hôm nay đã có cơ hội tốt sẽ không bỏ qua, cũng hoàn trả ân oán một phen.
Lời nói của hắn sinh ra hàn khí lạnh buốt.
Sắc mặt Ảnh Nguyên chi chủ cực kỳ khó coi, ánh mắt của hắn nhìn chằm chằm vào Yến chủ.
- Không hổ là Yến chủ Tổ thành chấn động một hồi, Tiêu phủ cũng quá xem trọng ngươi, lại có trị hết thương thế trong người của ngươi, trợ giúp ngươi trở thành đỉnh phong tộc quần. Dù vậy ngươi không phải đối thủ của bổn tọa. Năm đó ta có thể đánh ngươi trọng thương, tùy ý lăng nhục không phải vô duyên vô cớ.
Bình luận