Đạo (Dịch) – Chương 1562

Nói đến chỗ này, người này hơi dừng lại và cười nói:

- Chờ uy danh Tiêu phủ quét rác, vô số tu sĩ mờ mịt không biết đường nào, chúng ta đánh cờ hiệu bất kể hiềm khích lúc trước, chẳng lẽ còn sợ bọn chúng không quay về hay sao? Kế này tuy đơn giản nhưng là dương mưu, chúng ta dùng lực lượng liên hợp áp đảo có dùng cục diện đơn giản nhất tấn công đối phương, còn có thể giáo huấn Tiêu phủ thật hung ác, càng chiếm được thanh danh cứu vớt tu sĩ bị lừa, có thể nói là diệu kế ba được, không biết các vị đạo hữu thấy thế nào?

- Diệu kế, quả nhiên tam trưởng lão hảo thủ đoạn!

- Không sai, tuy Tiêu phủ có thể xuất ra vô số điển tịch thượng phẩm nhưng thời gian khai phủ lập nha ngắn ngủi, trong phủ không có ai ngoài Tiêu Thần tọa trấn, tuyệt đối không có lực hoàn thủ khi chúng ta tấn công.

- Chúng ta liên thủ, kế này có thể thành.

Rất nhiều lão quái cười lạnh, chỉ cảm thấy ngọn núi đè nặng trên ngực rơi xuống, cũng thoải mái khi nghĩ tới kết cục của Tiêu phủ, càng cảm thấy nội tâm sảng khoái.

Chung Vu Việt cười cười, thần thái hưng pâấn khó che dấu, lúc này hắn khoát khoát tay, rất nhiều lão quái im lặng không nói chờ hắn nói tiếp:

- Tiêu phủ mời chào Yến Tử Oa, đây là khiêu khích Thứ Hoàn Minh của ta, như vậy ‘ Yến Tử ’ sẽ do Thứ Hoàn Minh phái cường giả ra tay đánh tan Tiêu phủ.

- Xích Tiêu tông có chút quen biết với đại năng tán tu y đạo Côn Sơn chi chủ, nếu như lão phu ra mặt trả cái giá lớn có thể thỉnh động hắn ra tay.

- Thái Thượng cung phụng của bổn tông chính là cự phách cấm đạo Phạm Thiên chi chủ, tu vi cấm đạo của hắn cực mạnh, có thể nói tuyệt đỉnh trong Nhân tộc chúng ta, do hắn ra tay sẽ triệt để trấn áp cấm đạo của Tiêu phủ.

- Thông Thiên chi chủ chính là tồn tại tuyệt đỉnh trong luyện khí của Nhân tộc, có thể hoàn mỹ luyện chế chí bảo cấp độ Thông Thiên Linh Bảo, cũng chưa chắc kém đại trưởng lão Đoạt Thiên chi chủ quá nhiều, bổn tọa có giao tình với hắn, hứa dùng chỗ tốt có thể thỉnh động.

- Phương diện khác bổn tọa không dám nhiều lời, thần thông một đạo bổn tọa có thể phái Thái Thượng trưởng lão Khô Cốt chi chủ tự mình ra tay, hắn tu luyện thần thông Hoàng Tuyền đại đạo cho nên dùng tinh huyết thọ nguyên bản thân hiến tế, tuy trả cái giá lớn nhưng bổn tọa nhận lời cho hắn chỗ tốt, hắn sẽ ra tay. Thần thông vừa ra, mặc dù Tiêu Thần tự mình ra tay cũng chưa chắc toàn thân trở ra.

Đám lão bất tử liên tục mở miệng, bộ dạng nghiến răng nghiến lợi, cũng hận không thể lập tức làm uy danh Tiêu Thần quét rác.

Chung Vu Việt vung tay, nói:

- Nếu như vậy liền do các thế lực chúng ta cùng kiếm đủ linh thạch bảo vật làm thù lao thỉnh động cường giả khắp nơi, chỉ cần chúng ta liên thủ, Tiêu phủ sẽ không thể sinh ra sóng gió gì.

- Tiêu phủ tuyên bố tuyển nhận tu sĩ trong một tháng, chúng ta không ngại chờ thêm chút thời gian, chờ tới thời điểm Tiêu phủ khí diễm mạnh nhất lại ra tay đánh rớt nó xuống đất, cũng làm nó không thể xoay người! Trong đoạn thời gian này chúng ta cũng an bài một phen, xác định việc này không sơ hở nào mới tốt. Trơớc đó phải giữ bí mật, tuyệt đối không thể lộ ra ngoài, nếu không đánh rắn động cỏ đoán chừng không đạt được hiệu quả hoàn mỹ như trong kế hoạch.

- Không biết các vị đạo hữu còn có dị nghị gì không? Nếu không có, chúng ta lại thương nghị chuyện phân phối linh thạch và bảo vật làm cái giá mời chào cường giả các nơi.

- Bổn tọa không có ý kiến.

- Xích Tiêu tông đồng ý.

- Đồng ý.

Một giờ sau, trải qua cò kè mặc cả kịch liệt cuối cùng cũng đạt thành hiệp nghị phân chia, cũng dựa theo tư cách thỉnh động cường giả và ai xuất lực mà phân chia cái giá phải trả, một đám lão quái lúc này cười lạnh xé rách không gian rời đi.

Sóng ngầm đã thành, chỉ đợi ngày biển động sẽ hóa thành sóng to gió lớn càn quét địch tan thành mây khói.

...

Trong thời gian một tháng, nương theo động tác của Tiêu phủ đã làm cả Tổ thành chấn động, những tu sĩ đang dao động nhìn thấy Tiêu phủ đang nóng bỏng như vậy liền gia nhập, lúc này chen chúc tới trước Tiêu phủ

Gia nhập Tiêu phủ, đạt được công pháp điển tịch thượng phẩm, tu vi tăng vọt, chiếm được tiền đồ cẩm tú, điểm ấy trở thành ý niệm duy nhất trong lòng đa số tu sĩ. Vô số tu sĩ chen chúc tham gia, từ đó cả Tiêu phủ lâm vào trạng thái bận rộn.

Tiểuđoội Bàn Thạch, Đông Thịnh, Thiết Đầu, Đức Phúc quản gia và một đám hạ nhân Tiêu phủ bận rộn túi bụi nhưng nhân thủ không đủ, càng về sau đành phải chọn lựa một ít tu sĩ của Dược Vương phủ và Yến Tử Oa tham gia vào xét duyệt tu sĩ mới có thể miễn cưỡng duy trì cục diện. Tuy vất vả nhưng nhiều người vui mừng, không có phàn nàn chút nào. Hôm nay tu sĩ càng nhiều, lực lượng Tiêu phủ càng mạnh, bọn họ thân là tu sĩ Tiêu phủ càng chiếm được nhiều chỗ tốt.

Nhìn thấy cảnh này lại nghĩ tới cảnh thảm đạm trước kia, nội tâm nhiều người cảm khái. Nếu không phải có đại nhân ra tay, Tiêu phủ bọn họ cũng cần rất lâu mới có được cảnh tượng hiện tại.

Thời điểm Tiêu phủ bận rộn sứt đầu mẻ tráng, đại nhân mà bọn họ kính sợ đang ở lương đình, lưng tựa hoành lan, trong ngực ôm vò rượu đối ẩm với người, trong hư không chỉ còn lại mùi rượu.

- Dược Vương tửu, tốt một Dược Vương tửu!

Phó Vân Khinh uống tửu cao sa đó tán dương không thôi.

- Tiêu huynh hảo phúc khí ah, có thể mời chào Dược Si đạo hữu, ngày sau lo gì không có rượu ngon để uống.

- Trước kia đã nói, nếu ngày sau ta đến, nếu ngươi có rượu ngon ngàn vạn không được tư tàng, tất nhiên phải xuất ra chia xẻ với ta, nếu không chẳng phải chí cốt.

Tiêu Thần ngẩng đầu nhìn Nho đạo thánh tử “Tính tình đại biến vì rượu, bất đắc dĩ lắc đầu:

- Phó huynh nói lời này Tiêu mỗ làm sao xử sự? Ngày đó được rượu này, ta chờ ngươi cùng uống, ta vẫn chờ tới hôm nay mới uống một chén, bây giờ đổi lại mấy lời của ngươi thì ta làm sao?

Phó Vân Khinh cười “Ha ha, nói:

- Vậy chúng ta lại uống một ngụm, xem như Phó mỗ nhận lỗi với Tiêu huynh.

Hai người đồng thời uống một chén tửu cao, cảm nhận tư vị của tửu cao sau đó nhắm mắt, nửa ngày không người lên tiếng.

Qua một lúc Phó Vân Khinh mở mắt ra, ánh mắt có vài phần dị sắc.

- Chẳng lẽ hôm nay Tiêu huynh không khẩn trương, một tháng gió êm sóng lặng, chẳng lẽ thật cho rằng các thế lực kia ngậm bồ hòn làm ngọt sao?

Tiêu Thần cười cười, hắn đứng lên và nói:

- Bình yên trước cơn bão mà thôi, ta còn chưa tự đại tới mức cho rằng không có ai dám động tới mình, làm sao không nhìn thấu cơ chứ. Chỉ có điều ta lại hiếu kỳ vì sao bọn chúng kiềm nén tới bây giờ..

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...