Đạo (Dịch) – Chương 1531

Tiêu Thần ngẩng đầu nhìn hắn, nói:

- Hàn Lâm chi chủ, hiện tại ngươi đã thua, dựa theo ước định, bổn tọa sẽ ra tay xử trí đám tu sĩ Nho đạo ra tay tổn thương bằng hữu của ta, Nho đạo một hệ các ngươi tuyệt đối không được nhúng tay vào.

Hàn Lâm chi chủ hít sâu một hơi, hắn áp chế lửa giận và oán độc trong lòng, nói:

- Bổn tọa thừa nhận xem nhẹ ngươi, nếu thế cục như vậy thì bổn tọa cũng mặc Tiêu Thần ngươi xử trí.

- Nhưng bổn tọa nhắc nhở ngươi một câu, mọi thứ không thể làm tuyệt, nếu không sẽ không có khả năng quay đầu trở lại!

Hắn nói lời này còn có ý uy hiếp.

Tuy một kích của Tiêu Thần đã làm nội tâm lão quái sinh ra sợ hãi nhưng hắn hiện tại đã ổn định tâm thần, một kích của Tiêu Thần chắc chắn cần rát nhiều pháp lực mới có thể phát ra, dùng tu vi của hắn không có khả năng lại phát ra lần nữa.

Tiêu Thần có thể phát ra mấy lần? Chỉ sợ cũng chỉ có một phần mà thôi, hôm nay không thể giết hắn, như vậy bằng vào tu vi bản thân Tiêu Thần không thể chống lại hắn.

Hàn Lâm chi chủ dùng thời gian ngắn nhất khôi phục tâm thần và lực lượng bản thân, nhưng loại lực lượng này chính là căn nguyên ngày sau sẽ chôn vùi bản thân hắn, thậm chí chôn vùi cả Ngọc Cung nhất mạch!

Tiêu Thần nghe xong mỉm cười, chậm rãi lắc đầu và nói:

- Bổn tọa từ khi tu đạo tới nay vẫn thở phụng chân lý người không phạm ta, ta không phạm người, một khi ra tay thì không có khả năng lưu cho đối thủ cơ hội xoay người.

- Nếu đã là tử địch, mặc dù lưu thủ và nương tay cũng có gì khác nhau, không bằng tát một cái thật vang dội, cũng có thể làm nội tâm của mình thoải mái hơn một ít.

- Nếu ngày sau có một ít tu sĩ oán hận ra tay thì ta cũng sẽ ra tay gạt bỏ hắn ngay lập tức, cũng dễ dàng trảm thảo trừ căn, từ nay về sau vô tư, không cần lo lắng có người âm thầm tính toán.

- Không biết Hàn Lâm chi chủ cho rằng bổn tọa nói có đúng hay không?

Hắn nói lời này trên mặt mang theo ý nghĩa hàm súc, tuy sắc mặt Tiêu Thần tái nhợt và khí tức yếu ớt nhưng sâu trong mắt bắn ra hàn quang và sát khí đáng sợ.

Hàn Lâm chi chủ bị ánh mắt này nhìn chằm chằm, lập tức cảm thấy tâm thần rung động, vừa rồi sinh ra vài phần lực lượng không tự chủ yếu đi vài phần, những lời nói tới bên miệng cũng bị nuốt trở về.

Vạn Kiếm chi chủ nhìn vào trong mắt, thầm nghĩ muốn ngửa mặt lên trời cười ha ha, tuy không tự mình ra tay nhục nhã lão quái nhưng Tiêu Thần là đệ tử của hắn, cho nên không khác gì hắn ra tay, nội tâm cao hứng nhưng vẫn áp chế nhưng gương mặt vui vẻ không thể che giấu được.

- Tốt, chuyện này đã kết thúc, cũng không cần lãng phí thời gian nữa, nhanh chóng kết thúc việc hôm nay đi.

- Vâng, sư tôn.

Tiêu Thần kính cẩn gật đầu.

Vạn Kiếm chi chủ vung tay áo mang theo Tiêu Thần xé rách không gian xuống dưới, hắn biết trong tay Tiêu Thần có át chủ bài còn mạnh hơn nhưng xuất phát từ cẩn thận, Vạn Kiếm chi chủ vẫn muốn bảo vệ hắn phòng ngừa có biến cố xảy ra.

Thân ảnh hai người xuất hiện lần nữa đã tới tới phố dài.

Nhân Nguyên đại đạo là con dường phồn hoa trong Tổ thành, lúc trước Tiêu Thần và Âm Dương quán chủ, Sâm La chi chủ giao thủ đã biến nơi này thành phế tích, cũng may tu sĩ đã sớm rút đi, trừ mấy gia hỏa xui xẻo bị thương ra cũng không có thương vong nào khác.

Vô số tu sĩ hoặc bay lên cao hoặc đứng trên phế tích, đầu người rậm rạp không nhìn thấy cuối cùng. Vào lúc này nhìn thấy hai người xé rách không gian xuất hiện, nội tâm bọn họ sinh ra sợ hãi từ đáy lòng.

Thương thế của Bàn Thạch rất nặng, hôm nay đã ngất đi, cũng may Vạn Kiếm chi chủ lúc trước ra tay cho hắn ăn linh đan, tuy thương thế nhìn đáng sợ nhưng không nguy hiểm tính mạng, hiện tại do Ôn Tam Nương chiếu cố. Về phần đám người Lam Thu, Vương Hổ, Kim Thượng đang giãy dụa đứng lên, bọn họ kích động nhìn Tiêu Thần.

Ánh mắt Tiêu nhìn bọn họ, phát hiện khí tức của bọn họ suy yếu nhưng ánh mắt không dám nhìn thẳng hắn, tất cả đều cúi đầu xuống.

Nhìn thấy ánh mắt lo lắng của Vạn Kiếm chi chủ nhìn mình, Tiêu Thần mỉm cười, ý bảo không cần lo lắng, tuy nguyên thần pháp lực của hắn hao tổn nặng nề nhưng uy năng thân thể không tổn hao gì, muốn thừa cơ giết hắn cũng không dễ dàng. Huống hồ bức hắn tức giận, hắn triệu hoán thiên thần sáo trang, phóng thích bốn đại bổn nguyên gia trì, dùng thọ nguyên tế điện vận dụng Tịch Diệt chỉ, mặc dù là đỉnh phong tộc quần tấn công thì chưa biết ai chết vào tay ai! Hiện tại Tiêu Thần cất bước tiến lên, tu sĩ chung quanh lui về phía sau hai bước, sắc mặt kính cẩn và sợ hãi.

Sắc mặt tu sĩ áo xanh tái nhợt, đám người như thủy triều không ngừng tránh lui, hắn nhìn đám người Bàn Thạch tới tìm mình nhưng lâm vào kết cục như vậy, ánh mắt Tiêu Thần mang theo hàn quang, nói:

- Các vị huynh đệ theo ta têến lên, chỉ ra kẻ nào gây tổn thương cho các ngươi, bổn tọa ở đây sẽ đòi công đạo cho các ngươi.

Ánh mắt Lam Thu vô cùng kích động, tuy biết địa vị Tiêu Thần đại ca hôm nay tôn sùng, tu vi vô cùng cường đại, hôm nay nhìn thấy lực lượng chân chính của hắn, Tiêu Thần đại ca vì bọn họ mà giao chiến với Hàn Lâm chi chủ, cũng đánh tan đối thủ, việc này làm nội tâm nàng cảm động. Nếu không có Tiêu Thần đại ca ra tay, hôm nay nàng và đám người Bàn Thạch đại ca đã vẫn lạc không người hỏi thăm.

Hôm nay Tiêu Thần đại ca vì đòi lại công đạo cho bọn họ, nàng tự nhiên sẽ không có thái độ từ bi buông tha kẻ ra tay, trước kia bọn chúng ra tay cũng đâu có nhân từ với bọn họ, hiện tại nhân quả báo ứng cũng làm bọn chúng nhận kết cục phải nhận.

Về phần đám người Vương Hổ, Kim Thượng, Giang Thần, Dạ Tức cũng gật đầu, bọn họ chân tâm thật ý vì bằng hữu, có thể liều chết thủ hộ lẫn nhau nhưng sẽ ra tay vô tình với địch thủ, nếu không đã sớm vẫn lạc trong chiến trường tộc quần, há có thể sống đến hôm nay.

Đổng Duẫn và đám tu sĩ Nho đạo chung quanh sợ hãi, bọn chúng quỳ xuống và nói:

- Cầu Hàn Lâm chi chủ cứu chúng ta.

- Các các vị đại năng Nho đạo cứu chúng ta.

Con sâu cái kiến còn sống tạm bợ huống hồ tu sĩ! Vào lúc tử vong chân chính hàng lâm, không có người nào có thể chính thức bình tĩnh, nhất là trơ mắt nhìn tử vong hàng lâm chính là giày vò lớn nhất.

Trên mặt Hàn Lâm chi chủ bi phẫn nhưng nội tâm đang chờ đợi. Dùng hiểu biết của lão quái về Tiêu Thần, hắn tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tay, có lẽ hơn trăm tu sĩ Nho đạo sẽ chết tổn thuong hơn phân nửa, đến lúc đó sẽ kích thích tu sĩ Nho đạo bi phẫn.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...