Đạo (Dịch) – Chương 1530

Hay là hắn đang nắm giữ át chủ bài mạnh hơn chờ hắn xông tới, bởi vì do dự cho nên Hàn Lâm chi chủ đã tránh lui, hắn tuy hắn muốn giết chết Tiêu Thần nhưng không muốn bản thân thừa nhận nguy hiểm, vừa rồi tiếp xúc với tư vị tử vong đã khắc sâu vào nguyên thần của hắn, hắn sợ hãi không thể xóa nhòa.

Sắc mặt Tiêu Thần tái nhợt, khí tức suy yếu nhưng trên người lại sinh ra đại thế, chẳng những không có cảm giác suy yếu, ngược lại đang dùng tốc độ khủng bố bành trướng sang chung quanh, bay thẳng vào bầu trời, uy áp cả Tổ thành.

Kích thích một đường cong sinh ra tốn hao quá kinh người, hiện tại pháp lực của hắn tiêu hao hầu như không còn, nguyên thần cũng ảm đạm chưa từng có, nguyên thần màu vàng kim nhạt vô cùng suy yếu, nếu không phải lúc mấu chốt hắn chuyển hóa sinh cơ thành pháp lực, chỉ sợ hắn chưa chắc đã có thể kích thích đường cong. Nội tâm buông lỏng một chút, uy năng vừa rồi vượt xa dự đoán của hắn.

Đó chính là quy tắc chi lực!

Tiêu Thần cũng không hiểu nó đại biểu cái gì nhưng cũng nhận ra sự cường đại của nó, hôm nay trong nguyên thần của hắn vẫn còn đường cong khác, cũng chỉ có bảy đường cong mà thôi, nếu đều kéo xuống có thể bộc phát uy năng kinh người cỡ nào, điểm ấy hắn không biết! Nếu có thể khống chế toàn bộ, Tiêu Thần tin tưởng, hắn có thể đại chiến với đại năng Thái Cổ.

Ngẩng đầu nhìn sang Hàn Lâm chi chủ, vẫn không thể mượn đường cong giết đối phương làm nội tâm Tiêu Thần cảm thấy tiếc nuối, hôm nay thì hắn ăn thiệt thòi lớn, ngày sau còn muốn thừa dịp ra tay quá khó khăn. Cảm ứng ánh mắt oán độc và sợ hãi của đối phương, nội tâm Tiêu Thần cười lạnh, hôm nay Hàn Lâm chi chủ ăn thiệt thòi lớn như vậy chắc chắn không từ bỏ ý đồ, ngày sau sẽ ra tay tiếp, tự nhiên cũng có cơ hội giết hắn.

Hiện tại hắn không còn lực tái chiến, kéo động một đường cong đã là cực hạn của Tiêu Thần.

Tu sĩ cả Tổ thành sợ hãi và cung kính chưa từng có, bọn họ cảm ứng được uy năng như thủy triều vừa rồi, nếu dùng tu vi bản thân ngăn cản chỉ sợ không có lực hoàn thủ đã bị mạt sát ngay lập tức, hình thần câu diệt triệt để biến mất giữa thiên địa. Mặc dù là Vạn Kiếm chi chủ nửa bước đặt chân Thái Cổ và Hàn Lâm chi chủ mới có thể miễn cưỡng giữ được tánh mạng, về phần tu sĩ nửa bước Thái Cổ không có chí bảo thủ hộ chắc chắn phải chết.

Ba người Âm Dương quán chủ, Sâm La chi chủ, Vạn Quyển chi chủ rung động rất mạnh, sắc mặt trắng bệch nhìn nhau, bọn họ cảm thấy may mắn và nghỉ mà sợ, may mắn trước đó Tiêu Thần không chấp nhặt với bọn họ, nếu không hắn vận dụng át chủ bài như thế làm gì có ai ngăn cản nổi? Sợ rằng bọn họ đã lâm vào kết cục thân tử đạo tiêu.

Vạn Kiếm chi chủ hít sâu một hơi miễn cưỡng áp chế rung động trong lòng, ánh mắt nhìn Tiêu Thần thật sâu, xem ra đệ tử của hắn che giấu thật sâu, vượt xa tu sĩ khác có thể tưởng tượng, có được át chủ bài khủng bố như thế, chỉ sợ trừ đại năng Thái Cổ cảnh ra, Linh giới to lớn nhưng không có bao nhiêu người có thể gây tổn thương cho hắn. Nghĩ đến lúc trước mình muốn chuẩn bị ra tay cứu Tiêu Thần khi hắn không ngăn cản được, sẽ dùng Thái Cổ chi lực trợ giúp, lúc này nội tâm lão quái cười khổ không thôi.

Nhân đệ tử như vậy làm sư tôn như hắn không có cơ hội biểu hiện. Cho dù nghĩ như thế nhưng nội tâm của hắn vô cùng vui mừng, Tiêu Thần mạnh hơn nữa cũng là đệ tử của Vạn Kiếm chi chủ, đệ tử càng mạnh thì làm lão sư như hắn mới có thể diện.

Lúc này lão gia hỏa ngẩng dầu nhìn sắc mặt sợ hãi của Hàn Lâm chi chủ, nội tâm hắn khoan khoái dễ chịu hơn rất nhiều, cũng xả được ác khí không nhỏ, rất khoan khoái dễ chịu!

Hôm nay bị đệ tử bổn tọa đánh bại, át chủ bài ra hết thậm chí mượn dùng lực lượng của lão tổ Ngọc Cung mới có thể bảo vệ tánh mạng, hắn đã rơi vào kết cục đáng buồn, xem ra Hàn Lâm chi chủ làm người đứng đầu Nho còn có mặt mũi gì khiêu chiến lão phu! Nghĩ đến điểm này Vạn Kiếm chi chủ càng vui sướng, sau đó hắn cảm thấy cực kỳ may mắn khi quyết định mời chào Tiêu Thần làm môn hạ, nếu loại đệ tử này bị kẻ khác cướp đi sẽ làm hắn thổ huyết.

Bước lên phía trước, Vạn Kiếm chi chủ trực tiếp xé rách không gian xuất hiện trơớc người Tiêu Thần, hắn ho khan và nói:

- Hàn Lâm chi chủ, ngươi và Tiêu Thần đều là cường giả Nhân tộc, ngày sau nên hòa khí một ít, luôn chém giết như vậy mà truyền ra ngoài sẽ tổn hại danh dự Nhân tộc, biết được chân tướng khá tốt, nếu lọt vào tai thế hệ không rõ ràng còn tưởng rằng bổn tọa giáo đồ vô phương. Chuyện hôm nay bỏ qua, về sau không ai được phép nhắc lại.

Lời của Vạn Kiếm chi chủ vô cùng bình tĩnh nhưng Hàn Lâm chi chủ nghe xong có cảm giác muốn phun ba lít máu, lão quái vưa mở miệng đã trực tiếp mang Hàn Lâm chi chủ đặt song song với Tiêu Thần, chẳng lẽ không phải công khai nói hắn cao hơn Hàn Lâm chi chủ một lứa! Hàn Lâm chi chủ đấu với Vạn Kiếm chi chủ vài vạn năm nhưng chưa từng bị lửa giận công tâm như hiện tại, kết cục của cuộc chiến hôm nay lại không phải do hắn giải thích, nội tâm của hắn vô cùng biệt khuất, sắc mặt đỏ lên, há mồm phun ra một ngụm máu tươi.

Sắc mặt Tiêu Thần bình tĩnh, ánh mắt lóe sáng và nói:

- Sư tôn đại nhân yên tâm, chỉ cần Hàn Lâm chi chủ ngày sau không hề nhằm vào đệ tử, Tiêu Thần sẽ không so đo với hắn, cũng miễn có người nói sư tôn và một hệ truyền thừa của chúng ta nhỏ mọn.

Vạn Kiếm chi chủ nghe vậy tán thưởng Tiêu Thần, trong nội tâm càng thỏa mãn gật đầu, tiềm lực tốt, tu vi mạnh, tâm tư nhạy bén, không chỉ tìm mặt mũi còn tát vào mặt Hàn Lâm chi chủ một cái, đệ tử như vậy đi đâu tìm.

Khó được, thật sự là khó được!

Nghĩ tới điểm này Vạn Kiếm chi chủ gật đầu thỏa mãn.

- Đồ nhi có thể làm như vậy thật sự trấn an sư tôn, dùng thân pâận của chúng ta làm việc cũng bận tâm thể diện, không thể đùa nghịch hung ác so đấu dũng khí, nếu không có thể bị người ta xem thường.

Tiêu Thần nghe xong kính cẩn đồng ý.

Hàn Lâm chi chủ càng nghe hắn tức giận càng lớn, sắc mặt trắng bệch, truyền thừa của các ngươi có thể diện chó má gì chứ, tất cả đều là chó má!

Hắc Kiếm lão tổ, Vạn Kiếm chi chủ, Tiêu Thần, ba đời truyền thừa của các ngươi có kẻ nào không phải cuồng đồ, đã bá đạo lại cường ngạnh, mặc dù chiến thắng sau đó còn mở miệng nhục nhã, đây là bận tâm thể diện chó má gì chứ! Chó má!

Hàn Lâm chi chủ từ xưa tới nay chú ý thể diện cũng chửi ầm trong lòng, mặt mo hóa thành màu đen.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...