- Hừ! Vạn Kiếm chi chủ, chuyện hôm nay đã bị ngươi ngăn cản, bổn tọa không lời nào để nói, sau hôm nay tu sĩ Nho đạo một hệ chúng ta sẽ đòi lại công đạo, hi vọng ngày sau đạo hữu không nên hối hận vì chuyện hôm nay.
- Chúng ta đi!
Hàn Lâm chi chủ lên tiếng, hắn vung tay áo muốn dẫn một đám tu sĩ Nho đạo rời đi, nếu chuyện không thể tiếp tục cũng không cần lưu lại nơi này tìm mất mặt xấu hổ.
Vạn Kiếm chi chủ bình thản cũng không đặt uy hiếp của đối phương trong lòng, lão tổ Ngọc Cung bị nhốt trong Mê Thần Uyên, Hàn Lâm chi chủ còn chưa biết, nếu không cũng không có lực lượng uy hiếp mười phần như vậy. Hiện tại dùng thân phận của hắn căn bản không đặt Nho đạo một hệ vào trong mắt, nếu bọn chúng không nghe lời liền chèn ép một phen! Nho đạo một hệ có thể hưng thịnh, nguyên nhân cực kỳ trọng yếu là có lão tổ Ngọc Cung tồn tại, hôm nay lão bất tử kia sinh tử khó đoán, địa vị của Nho đạo một trong Nhân tộc bị ảnh hưởng cực kỳ nghiêm trọng.
Cũng may Hàn Lâm chi chủ thức thời rút đi, nếu không Vạn Kiếm chi chủ tuyệt đối không ngại lại nhục nhã hắn một phen, dùng việc này phóng thích ác khí bấy lâu nay.
Vào lúc này Tiêu Thần lại tiến lên, hắn nói:
- Hàn Lâm chi chủ có thể rời đi, hơn trăm tu sĩ này phải lưu lại.
Ngón tay của hắn chỉ vào Đổng Duẫn và đám tu sĩ Nho đạo trong Văn Uyển Các.
Bị ánh mắt lạnh lùng của Tiêu Thần nhìn chăm chằm làm sắc mặt đám tu sĩ Nho đạo tái nhợt, ánh mắt hoảng loạn, bọn họ cùng quỳ xuống.
- Thỉnh Hàn Lâm chi chủ che chở chúng ta!
- Tiêu Thần!
Bỗng nhiên Hàn Lâm chi chủ quay người, phong phạm Nho đạo tông sư của hắn không còn gì, thái độ dữ tợn:
- Hôm nay bổn tọa rút đi là đã mở mặt lưới cho ngươi ngươi đừng không biết điều.
- Nếu như hôm nay ngươi giết tu sĩ Nho đạo, bổn tọa sẽ cho ngươi cơ hội, ngăn cản một kích thần thông của bổn tọa, nếu như ngươi không chết thì hôm nay mặc ngươi xử trí, Nho đạo một hệ chúng ta sau đó tuyệt không khó xử ngươi, nếu không thì tránh ra cho bổn tọa.
Hàn Lâm chi chủ thân là đại trưởng lão Nhân tộc, hơn nữa là người đứng đầu Nho đạo địa vị tôn sùng, hắn chưa từng bị người khác xem thường như vậy, hôm nay trơ mắt nhìn tu sĩ Nho đạo bị Tiêu Thần chém giết, uy tín của hắn trong Nho đạo sẽ tổn thương nghiêm trọng!
Tuyệt đối không được!
Vạn Kiếm chi chủ nhíu mày, tuy hôm nay hắn lo lắng bị lực lượng Nho đạo một hệ cắn trả nhưng chuyện này phải tính toán rõ ràng, nếu như trực tiếp dùng cường lực đánh rớt uy tín của Nho đạo chỉ sợ sẽ dẫn tới bắn ngược, hắn cũng không muốn nhìn thấy việc này. Hôm nay đã bức bách Hàn Lâm chi chủ rút lui, như vậy thu tay là tốt nhất, nếu như tiếp tục không thuận theo không buông tha, có khả năng việc này vượt qua khống chế.
- Tiêu Thần, chuyện hôm nay lửa giận của ngươi giảm xuống không ít, nếu có thể thì dừng lại đi.
Vạn Kiếm chi chủ lên tiếng nhưng không phải ra lệnh cưỡng chế, lời hắn nói có ý thương lượng rõ ràng, hiển nhiên cực kỳ để ý cảm nhận của Tiêu Thần.
- Sư tôn đại nhân yên tâm, Tiêu Thần làm việc tự có an bài.
Tiêu Thần chắp tay thi lễ:
- Nếu Hàn Lâm chi chủ đề nghị, đệ tử cũng muốn lãnh giáo tu vi của người đứng đầu Nho đạo là như thế nào, hắn làm thế nào có tự tin một kích gạt bỏ ta chứ?
Ánh mắt TIêu Thần sinh ra hàn quang.
Vạn Kiếm chi chủ biến sắc:
- Việc này không thể!
Tu vi Hàn Lâm chi chủ cao cường, nội tâm hắn hiểu rõ, nếu không vận dụng bổn nguyên Thái Cổ chi lực, hắn cũng chưa chắc trấn áp đối phương, Tiêu Thần chưa chắc có thể ngăn cản một kích toàn lực của Hàn Lâm chi chủ.
Nội tâm Tiêu Thần ấm áp, hắn có thể cảm nhận được Vạn Kiếm chi chủ quan tâm, lúc này thẳng thắng nói:
- Sư tôn yên tâm, mặc dù đệ tử có lúc cường ngạnh một ít nhưng ta không phải kẻ ngu xuẩn, nếu đã dám can đảm đáp ứng việc này thì ta có nắm chắc.
- Hôm nay đệ tử tuyệt đối sẽ không lui về phía sau nửa bước, kính xin sư tôn đại nhân thành toàn.
Ngôn từ vô cùng kiên định và tự tin.
Vạn Kiếm chi chủ nhíu mày, không chờ hắn lên tiếng, Hàn Lâm chi chủ ngẩng đầu lên trời cười to.
- Tốt! Tốt! Tốt! Không hổ là đệ nhất thiên kiêu Nhân tộc ta, quả thật Tiêu Thần ngươi cuồng vọng tới cực điểm, nếu ngươi đã dám đáp ứng bổn tọa, bổn tọa không để ngươi thất vọng.
Sắc mặt lão quái vô cùng khó coi nhưng nội tâm lại mừng như điên.
Cơ hội tốt trời ban.
Mặc dù tình thế hôm nay hắn ra tay đánh chết Tiêu Thần cũng không chịu chút trách nhiệm này, cho dù lão tổ Thái Cổ cảnh ở ngoại vực cũng không thể khó xử hắn, dù sao chuyện hôm nay là Tiêu Thần tự nguyện đáp ứng.
Nắm lấy thời cơ gạt bỏ tiểu tử này.
Nội tâm Hàn Lâm chi chủ gào thét dữ tợn.
Tiêu Thần ngẩng đầu, hắn mặt không biểu tình nhìn chằm chằm vào lão quái, phất tay xé rách không gian, chân bước vào bên trong, vào lúc xuất hiện đã bước lên bầu trời.
- Hàn Lâm chi chủ, lên trời đấu với bổn tọa một trận, ta muốn xem uy năng của người đứng đầu Nho đạo có thể đạt tới mức nào.
Lời của hắn nói hóa thành sóng âm lan ra khắp bốn phương tám hướng, bao phủ cả Tổ thành!
Sắc mặt vô số tu sĩ biến hóa, bọn họ hoảng sợ ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, trong mắt mang theo khó tin.
Khiêu chiến Hàn Lâm chi chủ!
Tiêu Thần dám can đảm khiêu chiến Hàn Lâm chi chủ.
Với tư cách đại năng đỉnh phong nhân tộc mạnh nhất dưới Vạn Kiếm chi chủ ra, Hàn Lâm chi chủ có địa vị tôn sùng trong Nhân tộc, không người nào dám can đảm bất kính với hắn nửa điểm. Cho nên hôm nay Tiêu Thần khởi xướng khiêu chiến với hắn đã hình thành trùng kích không gì sánh kịp, tu sĩ trong Tổ thành cảm giác đầu óc nổ vang, bọn họ hoàn toàn mất đi năng lực suy nghĩ trong thời gian ngắn.
Hàn Lâm chi chủ cười lạnh, nếu đã tự tìm cái chết thì bổn tọa sẽ thành toàn cho ngươi.
Hắn bước một bước và xé rách không gian, thân ảnh xuyên thấu qua không gian đứng cách Tiêu Thần tương đối xa, nho bào cao quý phất tơ, râu tóc tung bay, trong mắt bắn ra uy áp đáng sợ.
Hai người so mắt với nhau, bọn họ đều phát hiện sát khí điên cuồng trong mắt đối phương.
Hàn Lâm chi chủ muốn mượn cơ hội gạt bỏ Tiêu Thần, Tiêu Thần cảm thấy mình có thể nhân cơ hội này diệt trừ họa lớn trong lòng, dù sao bị một đại trưởng lão đỉnh phong tộc quần nhớ thương không phải cảm giác gì tốt.
Bình luận