Sắc mặt Âm Dương quán chủ, Sâm La chi chủ biến hóa, bọn họ do dự một lúc cũng không ra tay, nếu Vạn Quyển chi chủ cũng không ngăn cản Tiêu Thần nửa điểm, bọn họ cùng tiến lên có tác dụng gì chứ. Huống hồ đúng như Vạn Quyển chi chủ nói, hôm nay bọn họ trả ân tình của người khác, chuyện còn lại nên giao cho chính chủ giải quyết, bọn họ không nhúng tay vào việc này nữa.
Đã hoàn thành việc của mình, vị kia cũng nên đi ra động thủ.
Tiêu Thần chắp tay với Vạn Quyển chi chủ, đây mới là Đại Nho chân chính, hiện tại hắn luân phiên bức lui ba đại năng Nho đạo, khí thế trên người của hắn đã đạt tới đỉnh phong, trong nội tâm sinh ra sát cơ vô cùng đáng sợ.
Khi Âm Dương quán chủ, Sâm La chi chủ và Vạn Quyển chi chủ, trước sau ba đại năng đỉnh phong tộc quần của Nho đạo ra tay, chẳng lẽ ngươi còn không định ra tay sao?
Hàn Lâm chi chủ, Tiêu mỗ đang chờ ngươi tới.
Vào thời điểm này hắn ngẩng đầu nhìn lên, cũng thu liễm hàn quang trong mắt nhưng hình thành khí lạnh vô tận, hắn nhìn thân ảnh tiện tay xé rách không gian bước ra ngoài.
Rốt cuộc Hàn Lâm chi chủ cũng ra tay!
- Tiêu Thần, bổn tọa liên tục tha thứ ngươi làm càn, hôm nay ngươi lại khiêu khích uy tín của Nho đạo, ngươi thật cho rằng bổn tọa không chấp nhặt và không ra tay với ngươi sao?
Hàn Lâm chi chủ trầm giọng quát lớn:
- Nếu hôm nay ngươi cúi đầu nhận sai với tu sĩ Nho đạo, chuyện hôm nay thôi đi, bổn tọa sẽ không truy cứu việc của ngươi, nếu không hôm nay ngươi đừng mơ tưởng toàn thân trở ra.
Tiêu Thần cười lạnh, trong nụ cười còn mang theo mỉa mai, lão quái biết rõ tính tình của hắn sẽ không lui bước,lại giả bộ nói như thế, tính toán thật hay, muốn đổ tất cả trách nhiệm lên đầu của hắn. Kẻ như Hàn Lâm chi chủ lại trở thành người đứng đầu Nho đạo, Tiêu Thần không nghĩ ra tại sao tên lại thích tìm cớ ra tay quang minh chính đại như vậy, hắn cho rằng mình là cái gì?
Muốn giết hắn cũng phải có tư cách mới được.
- Hàn Lâm chi chủ đã sớm cảm ứng được việc hôm nay, làm gì lãng phí miệng lưỡi như thế, hiện tại bổn tọa đòi công đạo cho bằng hữu của mình, nếu không có gì thì ngày sau nói đi.
- Nếu như Hàn Lâm chi chủ cũng muốn nhúng ta, cứ ra tay là được.
Tiêu Thần bình thản lên tiếng, trong mắt mang theo sát cơ.
- Làm càn!
Hàn Lâm chi chủ quát lớn:
- Tiêu Thần, bổn tọa niệm tư chất ngươi tuyệt hảo, tương lai thành tựu bất khả hạn lượng, vô cùng có khả năng trở thành trụ cột của Nhân tộc cho nên mới luân phiên nhường nhịn ngươi! Hành vi của ngươi hôm nay quá mức rồi, nếu bổn tọa không ra tay giáo huấn ngươi một phen, uy tín Đại trưởng lão ở đâu, thể diện Nho đạo một hệ còn lại gì?
Trong lúc hắn gào thét liền bộc phát uy áp đáng sợ, tu vi Thiên Nhân ngũ cảnh đỉnh phong bộc phát không nghi ngờ. Lão quái cũng đã đạt tới đỉnh phong tộc quần cực hạn, bởi vì không cảm ngộ bổn nguyên cho nên bị trói ở cảnh giới này, mặc dù như vậy tu vi của hắn khủng bố tới cực điểm, nếu không phải Vạn Kiếm chi chủ nắm giữ bổn nguyên nửa bước Thái Cổ cũng chưa chắc có thể áp chế hắn!
- Hàn Lâm chi chủ, chuyện hôm nay là tu sĩ Nho đạo của ngươi tranh đấu với Tiêu Thần, nếu như ngươi nhúng tay, lão phu sẽ ra tay.
Hắn lên tiếng trầm thấp phối hợp với khí tức cường hoành chung quanh, không người nào dám can đảm không đặt lời của siêu cấp cường giả nửa bước Thái Cổ trong lòng.
- Vạn Kiếm chi chủ, hôm nay không phải chuyện bình thường, mà là quan hệ tới uy tín Nho đạo một hệ của ta, nếu như ngươi nhúng tay, như vậy đừng trách Nho đạo chúng ta khó xử ngươi.
Hàn Lâm chi chủ lên tiếng, thái độ cường ngạnh chưa từng có.
- Không sai, uy tín Nho đạo một hệ nhất định phải được bảo vệ, chuyện hôm nay kính xin Vạn Kiếm chi chủ chớ nhúng tay!
Sắc mặt Sâm La chi chủ khó coi, trong lời nói mang theo vài phần uy hiếp.
Âm Dương quán chủ chưa lên tiếng nhưng hắn đã tiến lên trước một bước, ý nghĩa không cần nói cũng biết.
Nho đạo một hệ chính là lực lượng khổng lồ trong Nhân tộc, tuy lực lượng này không ngưng tụ thành một đám nhưng lực lượng của nó cũng vô cùng khủng bố, đây cũng là chỗ dựa lớn nhất của Hàn Lâm chi chủ khi đối kháng Vạn Kiếm chi chủ, cũng làm mỗi tu sĩ Nho đạo được lợi, tránh bị áp chế khuất nhục. Cho nên thời điểm uy tín của Nho đạo bị khiêu khích, bọn họ chắc chắn sẽ nhất trí đối ngoại.
Lực lượng cả Nho đạo vô cùng cường đại, có được uy lực không thể xem thường.
Sau khi Vạn Kiếm chi chủ nghe xong, sắc mặt hắn biến thành âm trầm, hừ nhẹ một tiếng và nói:
- Uy tín Nho đạo một hệ cần các ngươi giữ gìn, như vậy Tiêu Thần cũng là truyền thừa một hệ của bổn tọa, nếu như hắn chịu nhục cũng tương đương bổn tọa chịu nhục, đã như thế vì sao bổn tọa không thể ra tay?
- Nếu như các ngươi cho rằng uy tín Nho đạo một hệ bị khiêu khích, chi bằng tìm bổn tọa đấu một trận kết thúc trận tranh đấu này!
Thái độ của Vạn Kiếm chi chủ cường ngạnh chưa từng có, lúc này đám người Hàn Lâm chi chủ, Sâm La chi chủ, Âm Dương quán chủ và tất cả tu sĩ Nho đạo biến sắc, nội tâm kinh nghi bất định và sợ hãi. Nếu thật giao thủ với Vạn Kiếm chi chủ, chẳng lẽ không phải tự rước nhục nhã, sau khi hắn đặt chân Thái Cổ cảnh, thực lực hai bên sẽ không cùng một đẳng cấp, hoàn toàn không có lực chống đối.
Một đám tu sĩ Nho đạo tức giận hừng hực nhưng không có kẻ nào dám đứng ra nói chuyện, năng lực uy hiếp cường đại của Vạn Kiếm chi chủ cũng thể hiện rõ ràng.
Sắc mặt Hàn Lâm chi chủ vô cùng âm trầm, hôm nay hắn đã an bài tất cả, đạt được đầy đủ lý do ra tay, hắn có ý định tốt, cho dù Vạn Kiếm chi chủ ra tay liền mượn nhờ lực lượng của Nho đạo một hệ áp chế hắn, hiện tại tình hình sinh ra biến hóa! Trước kia lực lượng Nho đạo một hệ có thể bó tay bó chân Vạn Kiếm chi chủ, hôm nay đối phương đã cường ngạnh như vây đã vượt qua điểm khống chế của hắn, chỉ sợ vất vả tính kế ngày hôm nay sẽ lãng phí không công!
Mặc dù trong nội tâm không cam lòng nhưng Hàn Lâm chi chủ cũng hiểu đối mặt với Vạn Kiếm chi chủ cường ngạnh đến không tiếc bất cứ giá nào cũng muốn che chở Tiêu Thần thì hắn không có khả năng thành công, về phần giao thủ với Vạn Kiếm chi chủ, hắn còn chưa ngu tới mức tự rước lấy nhục.
Bình luận