Đại trận Tổ thành mở ra một đêm, đúng như Tiêu Thần đoán trước, trận pháp không phát hiện có khác thường, nghĩ tới có lẽ dị tộc đã đào thoát cho nên thần cấm dừng vận chuyển.
Sau khi Tiêu Thần bế quan dưỡng thương, mấy ngày qua Tổ thành dậy sóng cũng bình ổn trở lại, tất cả đều khôi phục hình dáng thường ngày, trạng thái yên tĩnh kéo dài suốt một tháng.
Tu luyện trong mật thất, Tiêu Thần chậm rãi mở mắt ra, ánh mắt hắn tỏa ra hào quang sáng ngời, cuối cùng cũng trở nên bình tĩnh, lúc này chỉ còn lại hai màu đen trắng, tròng đen của hắn thâm thúy như có thể dung nạp vạn vật.
Trải qua một tháng điều dưỡng, thương thế trên nguyên thần của hắn đã khôi phục, hắn vươn người đứng lên, Tiêu Thần phất tay phá vỡ cấm chế và bước ra bên ngoài.
Mặt trời rực rỡ chiếu rọi xuyên qua tầng mây, hào quang mang theo nhiệt độ ấm áp. Tiêu Thần hơi nheo mắt cảm ứng nhiệt độ, sắc mặt lạnh nhạt nhưng nội tâm không cách nào bình tĩnh.
Trong một tháng khôi phục thương thế, hắn suy nghĩ rất nhiều. Với tu vi của hắn hôm nay, mặc dù có được tư cách khai phủ lập nha, đối mặt với đỉnh phong tộc quần cũng có lực bảo mạng nhất định, thậm chí át chủ bài ra hết cũng có thể chiếm cứ thượng phong.
Lực lượng như thế còn chưa đủ.
Tạm thời không nói tới lão tổ đẳng cấp Thái Cổ cảnh trong Linh giới, cho dù là lão thi đột nhiên xuất hiện hôm qua cũng đủ tạo thành uy hiếp trí mạng lên hắn, tuy cuối cùng bình yên vô sự nhưng nếu có lần sau, có lẽ Tiêu Thần sẽ không may mắn như vậy.
Nhỏ yếu!
Hắn quá mức nhỏ yếu!
Nếu Tiêu Thần tấn chức Thiên Nhân Cảnh, công pháp Huyền Thiên đột Phá Huyền thai tấn chức Thái Hoàng Cảnh, chiến lực của hắn sẽ tăng vọt vô số lần, đến lúc đó hắn có thể sánh ngang tồn tại Thiên Nhân ngũ cảnh đỉnh phong, nếu bộc phát tất cả át chủ bài, thậm chí có thể đối chiến đại năng nửa bước Thái Cổ !
Đến lúc đó trừ tu sĩ Thái Cổ cảnh ra, trong Linh giới to lớn nhưng hiếm có kẻ nào tạo thành uy hiếp trí mạng với hắn!
Tuy còn không rõ nguyên nhân nhưng trên đại lục Linh giới cũng không thấy bóng dáng đại năng Thái Cổ cảnh, không biết hướng đi của bọn họ, nếu không ngày đó lão thi ra tay há có thể giấu diếm được tai mắt đại năng Thái Cổ cảnh, nhất định khó thoát khỏi cái chết!
Cho nên tấn chức Thiên Nhân Cảnh, đột phá công pháp Huyền Thiên đã trở thành đại sự hàng đầu của Tiêu Thần hôm nay, cũng là mục tiêu phải hoàn thành.
Có lẽ hôm nay hắn phải đi gặp một người.
Ánh mắt Tiêu Thần lóe sáng, hắn lật tay cầm lệnh bài, thần thức lập tức thăm dò trong đó. Lệnh bài kia chính là Vạn Kiếm chi chủ ban cho, trong đó có đánh dấu Trường Lão Điện kỹ càng, nếu muốn đi nào cứ dò xét bên trong là được.
Xác định phương vị, Tiêu Thần thu lệnh bài và rời đi.
...
- Bái kiến Tiêu Thần đại nhân!
Tu sĩ hộ điện kính cẩn thi lễ.
Tiêu Thần khoát tay, hắn nhìn cung điện nguy nga trước mặt và nói:
- Các ngươi đi bẩm báo một phen, nói Tiêu Thần tới bái kiến Tinh Thần chi chủ.
Hộ vệ kính cẩn đồng ý, không dám dừng lại chút nào, hắn đi vào bên trong một lúc liền quay trở lại:
- Mời Tiêu Thần đại nhân vào, Tinh Thần chi chủ đại đang chờ ngài.
Dùng thân phận Đại trưởng lão tôn sư của Tinh Thần chi chủ, đỉnh phong tộc quần bình thường cầu kiến đều tiếp đãi trong đại điện, lần này lại lệnh hắn dẫn Tiêu Thần vào nội điện! Tuy chỉ thay đổi nơi chiêu đãi nhưng đại biểu địa vị của Tiêu Thần trong lòng đại nhân có khác biệt.
Tiêu Thần phát giác thái độ kính cẩn của này nhưng không đặt trong lòng, ánh mắt lóe sáng sau đó tiến lên phía trước.
Cung điện tráng lệ, cấm chế trải rộng, trên vách tường có khắc đồ án tinh thần dung làm một thể với cấm chế, nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện có chư thiên tinh thần xoay tròn tạo thành tinh vực.
Người hầu nhìn thấy hắn đều kính cẩn thi lễ sau đó lui sang một bên, thần sắc kính sợ hữu lễ, không ai dám làm càn.
Xuyên qua chủ điện tiến vào nội điện, hộ vệ dẫn đường dừng bước, nói:
- Tiêu Thần đại nhân, thuộc hạ chỉ có thể dẫn ngài tới đây, Tinh Thần chi chủ đại nhân đang ở bên trong chờ ngài, mời.
Hộ vệ thi lễ sau đó lui hai bước mới quay người rời đi.
Tiêu Thần cau mày, ánh mắt mang theo suy nghĩ, lúc này hắn bước vào trong nội điện. Vào lúc hắn bước vào bên trong, không gian chấn động nhàn nhạt xuất hiện, tuy cực yếu nhưng không tránh được không gian phân thân cảm ứng.
Nắng gắt, trời xanh, thanh sơn lục thủy, tiểu viện rất thanh lịch.
Tiểu viện nằm trong giới tử không gian loại nhỏ, chỉ có điều bị người ta dùng đại pháp lực liên kết làm một thể với đại điện, nhìn từ ngoài vào không có gì lạ, chỉ có tiến vào bên trong mới phát hiện thiên địa khác.
Tiêu Thần chần chờ một lát, không thấy có người nào, cũng không nhận thấy có gì không ổn cho nên tiến lên phía trước.
Không gian nơi này không lớn, với tốc độ của Tiêu Thần bay một lúc là tới sân nhỏ, cánh cửa khép hờ, cảnh sắc chung quanh rất đẹp.
Vào lúc này trong sân có tiếng nói vang lên.
- Nếu đã tới thì đẩy cửa vào đi, chẳng lẽ còn muốn bổn tọa tự đi tiếp ngươi?
Giọng nói của Tinh Thần chi chủ bình thản nhưng không nghe ra suy nghĩ của hắn là gì.
Tiêu Thần cau mày, chân mày giãn ra, vươn tay đẩy cửa sân và đi vào bên trong. Hôm nay đang ở trong Trường Lão Điện, hắn cũng không sợ Tinh Thần chi chủ lại đột nhiên làm khó dễ.
Sân nhỏ không lớn, không có xa hoa đại khí như tiền điện, lại thu thập sạch sẽ, bình thường không có gì lạ, bên cạnh tiểu viện còn có ao nhỏ cho nên có cảm giác thần thanh khí sảng, nội tâm của người ta cảm thấy thoải mái, tinh thần thư giãn rất nhiều.
Trong sân nhỏ có một cây hòe già không biết sinh trưởng bao nhiêu năm tuổi, cây hòa đã nở hoa, thỉnh thoảng có mùi hương nhàn nhạt bay tới.
Dưới gốc cây hòe, Tinh Thần chi chủ đang mặc y phục hàng ngày, cũng thành thạo pha trà uống, sử dụng tài liệu cũng không phải linh trà quý giá gì đó, đều là cánh hoa của cây hòe chế thành.
- Tiêu Thần bái kiến Tinh Thần chi chủ!
Trong Chư thành chính Tinh Thần chi chủ ra tay trợ giúp Tiêu Thần, cũng mang hắn về Nhân tộc, mặc kệ điểm xuất phát vì sao nhưng có đại ân với hắn. Tiêu Thần cũng không phải chính nhân quân tử nhưng hiểu bốn chữ tri ân đồ báo, cho nên trước mặt ba người Vạn Kiếm chi chủ, Thiên Sách chi chủ, Tinh Thần chi chủ hắn mới hành lễ vãn bối.
Tinh Thần chi chủ không có ngẩng đầu, hắn nói:
- Không cần đa lễ, ngồi xuống đi, mặc kệ có chuyện gì chờ bổn tọa ngâm bình trà cũng không muộn.
Bình luận