Vạn Kiếm chi chủ gật đầu, hắn vung tay áo mang theo Tiêu Thần xé rách không gian rời đi.
Hàn Lâm chi chủ nhìn hai người đi, hắn cúi đầu xuống, trong mắt bộc phát sát cơ. Vừa rồi Tiêu Thần trọng thương, hắn thật muốn ra tay gạt bỏ đối phương nhưng chẳng biết tại sao, sau khi nhìn thấy lệ quang trong mắt Tiêu Thần làm hắn sinh ra vài phần lạnh lẽo, tiếp theo tâm thần do dự, chính vào lúc do dự đã bỏ qua thời cơ. Đối với bản thân đối mặt Tiêu Thần lại sinh ra lạnh lẽo, Hàn Lâm chi chủ hơi căm tức, lúc này hắn thuấn di rời đi.
Các đại trưởng lão còn lại cùng rời đi, tu sĩ đại năng Nhân cũng giải tán.
Hiện tại đại trận Tổ thành mở ra, cũng không cần bọn họ tốn sức, chỉ cần phát hiện hành tung của dị tộc sẽ bị đại trận diệt sát ngay lập tức.
Tổ thành Trường Lão Điện.
Tiêu Thần khoanh chân ngồi trong mật thất, hắn ngửa đầu nuốt đan dược sau đó nhắm mắt tiêu hóa dược lực, toàn lực chữa trị thương thế nguyên thần!
Sát cục hôm nay bị phá hủy thật nhanh nhưng Tiêu Thần lại bồi hồi giữa lằn ranh sinh tử, nếu hôm nay không có kim ấn trợ giúp thì một đám nguyên thần của lão thi đã giết hắn, mặc dù có thiên thần sáo trang, Bồ Đề cổ thụ song trọng suy yếu nhưng hắn cũng dữ nhiều lành ít.
Thực lực lão thi mạnh tới mức khủng bố.
Qua ba canh giờ, Tiêu Thần chậm rãi mở hai mắt, tuy thương thế của hắn rất nặng nhưng cũng đã miễn cưỡng ổn định, sắc mặt tái nhợt còn mang theo hàn ý. Lúc trước có một số việc hắn cugnx không có nói với đám người Vạn Kiếm chi chủ, nếu không có chứng cớ, mặc dù nói ra cũng không làm được gì, thậm chí còn thể đánh rắn động cỏ.
Bỗng nhiên trong Nhân Nguyên tháp đột nhiên xuất hiện thăm dò cực kỳ tương tự như lão thi chặn giết Tiêu Thần, hoặc có thể nói là giống như đúc!
Nếu như vậy thì càng đơn giản, ngày đó trong Nhân Nguyên tháp không có ai ngoài Tiêu Thần, như vậy chỉ có một người khác —— Di Thần Nguyên!
...
Trong mật thất trọng địa Di gia.
Di Thần Nguyên bị trọng thương trong Nhân Nguyên tháp cho nên hắn vẫn bế quan tu luyện, nếu hiện tại có người xem xét liền có thể phát hiện trong mật thất bế quan không có ai cả.
Vào lúc này thi khí vô tận sinh ra trong hư không, cuối cùng chúng không ngừng hội tụ với nhau, cuối cùng hóa thành một thân ảnh, sau đó thi khí tụ tập thành một thân thể mục nát.
Huyết nhục hủ hóa xen mủ màu vàng đặc dính vào nhau, hỗn hợp một ít vết máu cho nên tỏa ra mùi hôi tanh tưởi, tóc vàng khô héo không có ánh sáng.
Đó chính là lão thi lúc nãy, hiện tại nó đang thở dốc, trong đôi mắt đỏ rực mang theo không cam lòng và đau đớn.
- Ngươi đã nói, một khi ra tay là có thể giết Tiêu Thần, vì sao hôm nay thất bại?
Bởi vì huyết nhục trên miệng bị hủ hóa cho nên âm thanh nghe có sai lệch, không dò xét rõ ràng sẽ khó phân biệt đây chính là giọng nói của Di Thần Nguyên!
Sau khi thi thể hủ hóa lên tiếng, đột nhiên trong miệng có âm thanh khác vang lên, lời nói khàn khàn trầm thấp mang theo mùi bị mục nát nồng đậm giống như từ quan tài sâu trong lòng đất vọng về:
- Bổn tọa xem thường Tiêu Thần, hắn không chỉ có ba đạo bổn nguyên, hắn còn có át chủ bài cường đại hơn.
- Ngươi từng đáp ứng ta, nhất định sẽ giết Tiêu Thần, cướp đoạt được hai ta chia đều, hôm nay ngươi không làm được.
Di Thần Nguyên gầm lên.
Lời nói mục nát dừng lại.
- Ngươi khi biết lực lượng bổn tọa không cách nào thi triển trong Tổ thành, hôm nay đã lừa gạt đại trận Tổ thành bố trí sát cục, đã làm đại trận phát hiện sự tồn tại của chúng ta, nếu lại vận dụng lực lượng sẽ bị phát hiện, đến lúc đó ta chết, ngươi cũng mơ tưởng sống một mình.
- Về phần Tiêu Thần, ngươi cứ yên tâm là được, hôm nay không chỉ có ba đạo bổn nguyên, trên người của hắn có bảo vật làm bổn tọa hứng thú, ta tuyệt đối sẽ không buông tha hắn, ngày sau sẽ có thời gian gặp lại.
- Hơn nữa tin tưởng bổn tọa, ngày đó không lâu đâu.
Di Thần Nguyên im miệng không nói, thân thể khủng bố của hắn khôi phục thật nhanh, huyết nhục nhúc nhích, vô số thi khí dung nhập vào trong, quỷ dị lại sinh ra sinh cơ, một lần nữa khôi phục bộ dạng anh tuấn như ban đầu, sắc mặt của hắn tái nhọtw, hiển nhiên hôm nay lão thi không phải không có tổn thương.
Người này ngẩng đầu, ánh mắt đầy sát cơ lạnh lẽo.
- Tiêu Thần, ta nhất định sẽ giết ngươi, nuốt huyết nhục của ngươi, đoạt bổn nguyên của ngươi vào tay.
- Cho dù huyết mạch Di gia bị nguyền rủa cũng không thể ngăn cản Di Thần Nguyên ta không ngừng cường đại, nếu thân thể Nhân tộc không được, ta sẽ tu thành thân thể tử thi.
- Lần sau gặp lại, ta nhất định giết ngươi!
...
Đoan gia.
Đại trận Tổ thành mở ra, vô số đại năng tộc quần lập tức hiện thân nhưng lão tổ Đoan gia không xuất hiện, bởi vì lần này hắn âm thầm mang theo một ngàn không tám tám mươi tên hậu bối ưu tú và thông qua truyền tống trận bố trí trong gia tộc rời khỏi Tổ thành hàng tỷ dặm, nơi đó là một đầm lây hoang vu.
Dùng Đoan Mạc Địch cầm đầu, lại dùng một ngàn không trăm tám mươi tu sĩ huyết mạch dòng chính Đoan gia, mang theo sứ mạng trợ giúp lão tổ khống chế bổn nguyên tới nơi này, tất cả bọn họ là hậu bối có tư chất tu hành lôi đạo tốt nhất.
Mượn nhờ thân thể huyết mạch của một ngàn không trăm tám mươi tu sĩ, lại đạt được một đám lôi chi bản nguyên mua trên phòng đấu giá, bình quân phân vào trong người bọn họ và ân cần săn sóc, chờ bổn nguyên phát triển tới mức nhất định, sau đó lão quái thi triển bí thuật rút bổn nguyên ch lực ra, từ đó đạt được mục đích tăng cường bổn nguyên chi lực trong thời gian ngắn nhất.
Đến lúc đó Đoan lão đầu sẽ có một ngàn không trăm tám mươi đạo lôi chi bản nguyên dung nhập vào thân thể, cuối cùng luyện hóa sẽ đạt được lôi chi bản nguyên chân chính!
Sau khi sinh ra bổn nguyên, bởi vì tác dụng của bí thuật không chặt đứt liên hệ với bổn nguyên bản thể, loại tồn tại giống như mẹ và con với nhau, có cùng nguồn gốc, cho nên có thể dung hợp hoàn mỹ với nhau.
- Tiêu Thần, bổn tọa không tiếc tổn hại gần như toàn bộ thiên kiêu hậu bối Đoan gia giúp ta thành tựu bổn nguyên, chờ lão phu ngưng tụ bổn nguyên, bổn tọa dùng bí thuật đoạt bổn nguyên của ngươi, đó là ngày chết của ngươi!
- Ta nghĩ ngày hôm nay sẽ không quá lâu!
Ánh mắt Đoan lão quái nhìn về phía chân trời, hắn cất bước đi vào động quật sau đó vung tay áo thi triển cấm chế.
...
Bình luận