Đạo (Dịch) – Chương 1489

- Ngày trước Tiêu Thần đại nhân khai phủ lập nha, vãn bối đã từng nghĩ muốn đi chúc mừng nhưng sảnh đấu giá Thượng Uyển vẫn tuân thủ quy tắc trung dung, quyết không thể nhúng tay vào sự vật trong tộc quần, nếu không sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc, điểm ấy kính xin Tiêu Thần đại nhân thông cảm.

Vương bàn tử vội vàng giải thích.

Tiêu Thần cười gật đầu, nói:

- Bổn tọa cũng chỉ biết phu thê Vương đạo hữu trong đấu giá sảnh mà thôi, từ nay về sau nếu có cần thì ta sẽ quấy rầy.

- Trước mắt chúng ta nên giải quyết việc ở đây đã.

Vương bàn tử đạt được câu trả lời thỏa mãn, nội tâm hắn vô cùng vui mừng, thần thái càng kính cẩn hơn vài phần.

- Tiêu Thần đại nhân nói đúng, phòng giám định nơi này cực kỳ an toàn, tuyệt đối sẽ không có người thám thính, đại nhân có gì cứ nói thẳng.

- Không biết đại nhân hôm nay đến đây là cầu mua bảo vật của người nào đó hay muốn gửi bán?

Dùng thân pâận của Tiêu Thần tự nhiên sẽ không phải thủ bút nhỏ, nội tâm Vương bàn tử vô cùng chờ mong.

Tiêu Thần thoáng chần chờ, nói:

- Hôm nay bổn tọa tới đây là cầu mua sắm cũng cần gửi bán.

- Bổn tọa hi vọng có thể mượn nhờ lực lượng của Thượng Uyển thu mua một gốc Thất Linh Thất Thải Âm Dương Hoa, không biết sảnh đấu giá Thượng Uyển có tiếp hay không?

Nói tới điểm này, nội tâm Tiêu Thần sinh ra vài phần chờ mong.

Nếu có thể thuận lợi tìm được Thất Linh Thất Thải Âm Dương Hoa, tự nhiên là chuyện vui mừng.

Vương bàn tử nghe xong liền rung động, trong nội tâm lập tức cảm thán, quả nhiên thân phận địa vị khác nhau, tầm mắt cũng hoàn toàn khác nhau, nhìn Tiêu Thần đại nhân người ta xem, mở miệng chính là chí bảo Linh giới như Thất Linh Thất Thải Âm Dương Hoa.

Tuy cảm thán thì cảm thán nhưng hắn không cách nào trả lời, nguyên nhân rất đơn giản, quyền hạn không đủ, hắn không có biện pháp tiếp xúc với vật trân quý như vậy.

- Tiêu Thần đại nhân chờ một chốc, việc này vãn bối không cách nào trả lời, hiện tại ta phải đi mời cung phụng chủ điện tự phục vụ ngài.

Tiêu Thần gật đầu, Vương bàn tử kính cẩn lui ra ngoài, trên mặt hắn đầy vui mừng, ngẫm lại liền bóp nát một quả ngọc giản, sau đó hắn vội vàng đi tới nơi cung phụng chủ điện nghỉ lại.

Một lát sau có một lão giả gương mặt gầy, tinh thần quắc thước được Vương bàn tử dẫn đường đi nhanh tới trước, Thanh Loan lạnh lùng đang đứng ở đó kính cẩn hành lễ với lão giả.

Phát giác được cung phụng chủ điện cau mày, Vương bàn tử vội vàng giải thích:

- Đệ tử và Thanh Loan quen biết Tiêu Thần đại nhân trong chiến trường tộc quần, gọi nàng đến đây cũng là vì hỏi ý Tiêu Thần đại nhân.

Hiển nhiên giải thích này không chân thật nhưng lão giả kia gật gật đầu, cũng không miệt mài theo đuổi, hai người dẫn đường đi vào phòng giám định.

- Lão phu là Thanh Linh Tử cung phụng chủ điện sảnh đấu giá Thượng Uyển bái kiến Tiêu Thần đại nhân.

Thanh Loan chỉnh đốn trang phục thi lễ, sắc mặt vẫn trong trẻo lạnh lùng nhưng vẫn khó dấu kính cẩn.

Tiêu Thần khoát khoát tay, cười nói:

- Nếu Thanh Linh Tử đạo hữu đến, vậy nói cho bổn tọa biết sảnh đấu giá Thượng Uyển có lưu Thất Linh Thất Thải Âm Dương Hoa hay không?

Thanh Linh Tử thấy thế vui mừng, hắn nghe nhiều về uy danh của Tiêu Thần, mặc kệ trong đó có khuếch đại hay không nhưng hôm nay Tiêu Thần đứng hàng đỉnh phong tộc quần khai phủ lập nha là sự thật không chối cãi, tục truyền nghe nói hắn có thể trở thành đại trưởng lão thứ chín trong tương lai, loại khách quý này lại bị môn hạ đệ tử mời chào, hắn tự nhiên cũng có mặt mũi.

Lúc này kính cẩn thi lễ và nói:

- Hồi bẩm Tiêu Thần đại nhân, Thất Linh Thất Thải Âm Dương Hoa là thiên địa linh vật cực ít xuất hiện, sảnh đấu giá Thượng Uyển từng bán đấu giá một lần trong đấu giá hội bí mật vào ba ức năm trước, từ nay về sau không còn tin tức.

- Nhưng thỉnh đại nhân yên tâm, lão phu sẽ báo yêu cầu này lên cao tầng, cũng phát lệnh thu mua tới rất nhiều phân bộ trong Linh giới, một khi phát hiện sẽ tốc độ nhanh nhất đưa tới cho đại nhân.

Lực lượng của sảnh đấu giá Thượng Uyển trải rộng khắp Linh giới, đây là điểm các thương hội khác không theo kịp.

Tiêu Thần gật đầu, tuy hắn thất vọng nhưng có sảnh đấu giá Thượng Uyển ra tay, nếu vận khí tốt có lẽ không lâu sau sẽ có tin tức truyền về, hắn áp chế thất vọng trong lòng.

- Nếu không mua được vật ấy, vậy làm phiền quý tòa đấu giá tìm giúp.

- Chỉ cần có thể tìm được, cho dù giá cả thế nào cũng phải mua cho bổn tọa.

Thanh Linh Tử kính cẩn lên tiếng.

- Đại nhân nói quá lời, đây là chuyện chúng ta nên làm.

- Nghe tiểu đồ nói đại nhân có vật gửi bán, lão phu đã đến cũng dễ dàng xem xét giúp đại nhân, cũng đưa ra giá quy định phù hợp.

Tiêu Thần nghe vậy gật đầu, nói:

- Bổn tọa hôm nay đến đây có một vật gửi bán, kính xin Thanh Linh Tử đạo hữu ước định vật ấy giá trị bao nhiêu?

Vào lúc hắn nói chuyện, trong tay xuất hiện bình ngọc màu ngà sữa..

Thanh Linh Tử tiếp nhận, lăng không cấm chế cũng không phức tạp, phất tay là có thể mở ra.

Sau một khắc trong bình có khí tức nhàn nhạt truyền ra, tuy cực mỏng nhưng sắc mặt Thanh Linh Tử đại biến, đáy mắt mang theo thần thái không dám tin, bỗng nhiên quay người nhìn sang Vương bàn tử và Thanh Loan, lạnh lùng nói:

- Hai người các ngươi lập tức phát huyết khế, tuyệt đối không được nói cho kẻ nào biết bảo vật hôm nay, nếu không nhất định hồn phi phách tán chết không có chỗ chôn!

Đồng tử Vương bàn tử, Thanh Loan co rút mạnh nhưng lại không do dự trực tiếp phát huyết khế, ánh mắt nhìn bình ngọc trong tay Thanh Linh Tử biến thành ngưng trọng.

Sư tôn Thanh Linh Tử bức bách hai người phát huyết khế, chỉ có một giải thích bảo vật bên trong quá mức quan trọng, quan trọng đến mức không được để lộ chút tin tức nào, nếu không sẽ dẫn tới họa sát thân cho bọn họ,.

Nhìn như bức bách thề nhưng thật ra là bảo toàn bọn họ.

Bọn họ cũng hiểu điểm này, chỉ không biết vật bên trong là gì lại làm sư tôn Thanh Linh Tử cẩn trọng như vậy.

Thanh Linh Tử cũng không có ý giải thích, hắn nhìn hai người thề và thấy sắc mặt Tiêu Thần như cũ, nội tâm của hắn thở ra một hơi, chính mình cũng cần lập huyết khế để không tiết lộ chuyện hôm nay, ánh mắt nhìn lên bình ngọc, trong mắt bắn ra hào quang nóng rực. Dùng thân phận của hắn cả đời nhìn thấy vô số chí bảo, tâm tình đã sớm ổn như bàn thạch, bảo vật tầm thường khó làm hắn sinh ra một chút động tâm nào, nhưng hôm nay khí tức trong bình ngọc lại làm nội tâm của hắn khó mà bình tĩnh được.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...