Tính tình Hoang Cực tộc quái gở, từ khi sinh ra cho đến chết đi hiếm khi rời khỏi lãnh địa tộc quần, cũng không cho phép dị tộc tiến vào, nếu không sẽ không chết không ngớt. Tu sĩ biết bảo vật này không ít nhưng không phải tu sĩ nào dám can đảm mạo hiểm bị Hoang Cực tộc đuổi giết đi tới thu lấy, sảnh đấu giá Thượng Uyển lại làm được.
Chuyện như vậy diễn ra rất nhiều, cũng chính bởi vì như thế mới làm sảnh đấu giá Thượng Uyển không bị các tộc quần áp bách, ngược lại còn hưởng các phương diện đặc quyền, dù sao đây là thủ đoạn bù đắp lẫn nhau, trong Linh giới cũng chỉ có Sảnh đấu giá Thượng Uyển có thể làm được.
Tổ thành, trọng địa hạch tâm của Nhân tộc tự nhiên được an trí chủ điện Sảnh đấu giá Thượng Uyển đẳng cấp cao, quanh năm không ngừng mở ra thịnh hội đấu giá, bảo vật nhiều vô số kể, mỗi ngày định mức giao dịch đạt tới con số khủng bố.
Lăng Nguyên Hoả Thạch, phẩm giai thượng đẳng, dùng cho luyện chế các loại Thông Thiên Linh Bảo mê huyễn, có thể đưa về đấu giá trong bảo vật tam phẩm, yết giá tám mươi ức linh thạch.
Tu sĩ tròn béo cầm một bàn tính ngọc thạch đen trắn đan xen, ngón tay thô tao khảy bàn tính và đưa ra cái giá.
- Không biết tiên tử có thỏa mãn với giá tiền này không? Sảnh đấu giá Thượng Uyển của chúng ta già trẻ không gạt, thanh danh rất tốt, chúng ta phán đoán giá cả cũng thực sự cầu thị, Lăng Nguyên Hoả Thạch có gì không tốt thì ngươi cũng có thể nói rõ.
Mập mạp này có làn da non mịn, đôi mắt nhỏ nhìn như nghiêm cẩn nhưng ánh mắt không trung thực ngắm nhìn bộ ngực cao ngắt của nữ tu, hắn lại mỉm cười bày ra bộ dáng chính nhân quân tử.
Nữ tu gửi bán cau mày, tuy giá cả công đạo nhưng ánh mắt của giám định sư thật sự làm người ta để ý, nghĩ tới bối cảnh sảnh đấu giá Thượng Uyển thì nàng áp chế lửa giận trong lòng, sau khi gật đầu tán thành giá cả và cầm phiếu định mức liền quay người bước nhanh rời đi, sợ mình đứng lâu thêm một chút sẽ không nhịn được đánh tên mập này một trận.
Nhìnvòng eo đẫy đà của nữ tử lắc lư rời đi, mập mạp giám định sư chậc chậc tán thưởng, nụ cười hèn mọn bỉ ổi vô cùng thỏa mãn.
Hắn duỗi lưng mỏi, buổi sáng hôm nay bận việc cho nên phải nghỉ ngơi một chút liền nói sau.
Tiện tay xuất ra một cái bảng hiệu tạm dừng giám định, mập mạp đứng lên muốn rời đi, vào lúc này có một tu sĩ áo đen cất bước đi tới nơi này.
Mập mạp nhìn lên, phát hiện không phải mỹ nhân liền lập tức hữu khí vô lực chỉ vào tấm bảng.
- Buổi sáng bản giám định sư tạm dừng xem xét, ngươi đi tìm những người khác đi.
Tu sĩ áo dừng bước, hắn lập tức gật đầu, nói:
- Nếu hôm nay Vương đạo hữu nghỉ ngơi, như vậy bổn tọa sẽ tìm giám định sư khác là được.
Hắn nói xong cũng không có ý dừng lại, lập tức rời đi.
Vương bàn tử phất phất tay, cảm thấy giọng nói quen tai nhưng không đặt trong lòng, sau khi tu sĩ áo đen đi vài bước thì hắn giật mình, tròng mắt mở to, hắn nhớ tới chủ nhân của giọng nói thì hận không thể tát vào miệng mình vài cái.
- Chờ một chút!
Vương bàn tử gọi nhanh, hắn dùng tốc độ không xứng với dáng người chạy ra khỏi quầy, hắn chạy tới trước tu sĩ áo đen, bất chấp sắc mặt tu sĩ chung quanh chấn kinh, sắc mặt hắn đầy nịnh nọt:
- Mời đại nhân đi bên này, chúng ta đi phòng giám định lầu hai bàn lại.
Sảnh đấu giá Thượng Uyển có thế lực cường đại, có thể gia nhập trong đó và trở thành giám định sư cũng không phải thế hệ tầm thường, tuy không nói tâm cao khí ngạo nhưng người có thể làm bọn họ cung kính đối đãi lại không nhiều, xem ra này tu sĩ áo đen tuyệt đối thâm bất khả trắc.
Nếu đã cố ý che giấu dung mạo, hiển nhiên không muốn bị người nhận ra quấy rầy, cũng không có tu sĩ đui mù nào đi truy cứu thân phận của hắn.
Tu sĩ áo đen gật gật đầu, Vương bàn tử đại hỉ, cung kính đi trước dẫn đường, hai người tiến lên lầu hai trong ánh mắt kính sợ của đa số tu sĩ, cũng tiến vào phòng giám định chữ Thiên.
Không gian lầu hai thật lớn, tu sĩ vãng lai cực nhỏ, từng phòng giám định độc lập bị cấm chế phong tỏa, tính an toàn không thể nghi ngờ. Chỉ có tu sĩ thân phận bối cảnh cường đại hoặc là vật đấu giá cực kỳ quý mới có thể tiến vào lâu hai giám định, cũng bảo mật thay tu sĩ gửi bán để tránh đưa tới phiền toái không cần thiết.
Tiến vào phòng giám định cưữ Thiên, Vương bàn tử kính cẩn, thi lễ và nói:
- Vãn bối bái kiến Tiêu Thần đại nhân, trước kia đại nhân không bạo lộ thân pâận nên đắc tội, kính xin đại nhân thứ tội.
Tu sĩ áo đen tự nhiên là Tiêu Thần, hắn gở bỏ áo đen xuống, trở tay thu vào trong nhẫn trữ vật và cười nói:
- Vương đạo hữu không cần đa lễ, hôm nay bổn tọa tới đây là có bảo vật gửi bán.
Tiêu Thần lên tiếng, ấn tượng của hắn với Vương bàn tử cũng không tệ.
Vẻ mặt Vương Hoa Hoa vẫn không thay đổi nhưng trong lòng lại sinh ra cảm thán vô hạn, ngày đó gặp ở điểm Nhân tộc hội tụ, ai có thể nghĩ sau trăm năm ngắn ngủi Tiêu Thần cũng đã khai phủ lập nha trở thành tu sĩ đỉnh phong của Nhân tộc!
Cho nên hiện tại nghe Tiêu Thần mở miệng, nội tâm của hắn cũng vui mừng nhưng vẫn kính cẩn như cũ, không dám làm càn.
Tiêu Thần hôm nay đã là tồn tại đỉnh phong khai phủ lập, hắn có thể không quan tâm lễ tiết nhưng Vương bàn tử không thể không chú ý, nếu không là hắn không hiểu quy củ.
- Đa tạ Tiêu Thần đại nhân, với thân phận của đại nhân hiện tại, nếu ngài bảo vãn bối không giữ lễ tiết thì ta đứng ngồi không yên đấy.
- Lúc trước trong chiến trường tộc quần, sảnh đấu giá Thượng Uyển của ta khảo nghiệm nhãn lực của tu sĩ dưới trướng, vãn bối may mắn phát hiện Tiêu Thần đại nhân, hơn nữa tặng cho ngài một ngọc giản mời đấu giá, chính là vì việc này mới bị phân bộ Nhân tộc coi trọng đề bạt đến chủ điện đấu giá tại Tổ thành, cho nên nghiêm chỉnh mà nói vãn bối đã thiếu nợ Tiêu Thần đại nhân thiên đại nhân tình. Ngày sau trong Tổ thành, nếu đại nhân có gì cần cứ triệu hoán vãn bối, nếu đại nhân không tiện đến đây, vãn bối có thể tự tới phục vụ đại nhân.
Đối với khách nhân đầy đủ phân lượng, sảnh đấu giá Thượng Uyển cũng rất coi trọng, hơn nữa nếu có thể trở thành người liên lạc hợp tác giữa Tiêu Thần và sảnh đấu giá Thượng Uyển, địa vị của Vương bàn sẽ nước lên thuyền lên, cho nên lúc nói lời này cũng có chút tâm thần bất định, sợ bị Tiêu Thần cự tuyệt.
Bình luận