Đạo (Dịch) – Chương 1475

- Mặc dù cão tổ cách gia nhiều năm, lại lưu lại một kiện pháp khí, thời điểm Ngọc Cung nhất tộc ta gặp phải đại nguy cơ, sẽ tự hành báo động suy diễn, tìm ra ngọn nguồn nguy cơ kia để sớm loại bỏ, hóa giải một phen tai kiếp.

Ngọc Cung nhất mạch, lão tổ Thái Cổ cảnh!

Hoa Lệ chi chủ, Đạo Nguyên chi chủ nghe vậy sắc mặt lập tức biến đổi, trong mắt đồng thời toát ra vẻ nghiêm nghị, hai người thoáng suy tư, sắc mặt lập tức đại biến, cùng kêu lên nói:

- Chẳng lẽ. . . . .

Hàn Lâm chi chủ gật đầu, đáy mắt lệ mang lập loè:

- Đúng vậy, ở ngày Tiêu Thần kia trở lại Nhân tộc, Thái Cổ lão tổ lưu lại pháp khí ở Ngọc Cung nhất mạch cũng tự hành báo động, trải qua suy diễn chứng minh là đúng, người sẽ đối với Ngọc Cung nhất mạch ta tạo thành tai kiếp ngập trời chính là Tiêu Thần!

- Chắc hẳn, hôm nay hai vị đạo hữu có lẽ minh bạch bổn tọa tại sao lại ra tay đi.

Hoa Lệ chi chủ, Đạo Nguyên chi chủ đồng thời gật đầu, trong mắt toát ra vẻ ngưng trọng.

Ngọc Cung nhất mạch chính là gia tộc đứng đầu Nhân tộc Nho đạo, ở trong nội tâm tu sĩ Nho đạo có được địa vị chí cao vô thượng, nếu như thật gặp phải tai kiếp, lên cao nhất hô tất nhiên sẽ có vô số tu sĩ Nho đạo đến đây thủ hộ. Lực lượng như thế, mới là Hàn Lâm chi chủ Ngọc Cung Thượng có thể trở thành đứng đầu trong ba người, cùng Vạn Kiếm chi chủ nửa bước Thái Cổ cảnh giằng co. Nho đạo nhất hệ thực lực mạnh, mặc dù là Đại trưởng lão Nhân tộc cũng không dám vuốt phong mang, chẳng lẽ bằng vào Tiêu Thần kia có thể rung chuyển?

Mặc dù hai người có chút kinh nghi, nhưng nghĩ đến sự tình này chính là pháp khí của Ngọc Cung nhất mạch Thái Cổ lão tổ suy diễn ra, trong nội tâm lập tức trở nên cực kỳ trầm trọng.

Vận mệnh suy diễn cũng không phải là lời nói vô căn cứ, thậm chí có đại năng có thể cách vài vạn năm thậm chí mấy chục vạn năm suy diễn đến biến hóa ngày sau, bởi vậy dạy bảo hậu bối xu cát tị hung, những chuyện này ở trong Linh giới là có tồn tại.

Nếu như suy diễn là thực, như vậy Hàn Lâm chi chủ làm liền có thể đạt được giải thích. Sắc mặt của Hoa Lệ chi chủ, Đạo Nguyên chi chủ bỗng nhiên trở nên cực kỳ khó coi, đáy mắt ẩn ẩn có thần sắc lo lắng, hai người bọn hắn và thế lực sau lưng sớm đã cùng Hàn Lâm chi chủ Ngọc Cung nhất mạch tương liên chặt chẽ, chính là quan hệ nhất vinh câu vinh nhất tổn câu tổn, nếu như Ngọc Cung nhất mạch tan rã, thực lực của bọn hắn cũng sẽ thất lớn cực tổn!

Một lát sau, Hoa Lệ chi chủ, Đạo Nguyên chi chủ vội vàng rời đi, Hàn Lâm chi chủ ngồi một mình trên ghế, sắc mặt triệt để trầm xuống, thân thể phát ra khí thế tràn ngập cả cung điện, sát khí đằng đằng!

- Phó Tử Văn, bổn tọa không tin lời tiên đoán của ngươi sẽ là thực, bổn tọa không tin!

- Ngươi đã chết, mặc dù miễn cưỡng chuyển thế, cũng mơ tưởng uy hiếp đến bản tọa!

- Bổn tọa tuyệt đối sẽ không vẫn lạc, Ngọc Cung nhất mạch ta chắc chắn ở Linh giới vĩnh cửu truyền thừa!

Hàn Lâm chi chủ điên cuồng gào thét, không còn một chút khí độ trầm ổn như trước kia, có chỉ là hoảng sợ khó có thể áp chế. Một lát sau, người này thở dốc, trong mắt sát cơ gần như hóa thành thực chất:

- Tiêu Thần, bổn tọa nhất định sẽ giết chết ngươi! Giết chết ngươi!

Sắc mặt của Tiêu Thần bình tĩnh, tùy ý Đoạt Thiên chi chủ dẫn hắn xé rách không gian đi về phía trước, nếu không ở trọng địa Nhân tộc Trưởng Lão điện, người ngoài xâm nhập, chỉ sợ lập tức sẽ bị cấm chế đại trận kinh khủng kia gạt bỏ.

Mấy tức sau, lực lượng xé rách chung quanh bỗng nhiên tiêu tán, ánh mắt khôi phục thanh minh.

Nơi này chính là một không gian độc lập, chung quanh bao vây một tầng Hỗn Độn dày đặc, yên tĩnh chảy xuôi, bốc lên như Vân Hải, vô cùng xinh đẹp. Nhưng ánh mắt của Tiêu Thần rơi vào sắc thái Hỗn Độn kia, đồng tử lại nhịn không được kịch liệt co rút lại, một cảm giác nguy cơ bỗng nhiên xuất hiện ở trong tâm thần.

- Tiêu Thần, bổn tọa nhắc nhở ngươi, không nên toát ra quá nhiều hứng thú với sự vật không liên quan, nếu không mặc dù bổn tọa ở đây cũng chưa chắc có thể cứu được ngươi.

Đoạt Thiên chi chủ nhàn nhạt mở miệng.

Ánh mắt của Tiêu Thần chớp lên, kính cẩn đồng ý.

Hai người cất bước đi về phía trước, dưới chân chính là một hòn đảo lơ lửng, chính là nơi đặt chân duy nhất trong không gian này, bên ngoài đảo bị sắc thái Hỗn Độn kia tràn ngập. Đảo nhỏ rất bình thường, sinh trưởng lấy rừng nhiệt đới nồng đậm, mặc dù không có ánh nắng, nhưng như cũ mọc sum xuê, ánh mắt rơi xuống căn bản không cách nào nhìn ra một chút khác thường, nhưng cả hòn đảo lại tĩnh mịch, không có một chút tiếng động truyền ra.

Đoạt Thiên chi chủ không có ý tứ mở miệng giải thích, Tiêu Thần cũng không hỏi nhiều, nhưng trong lòng có vài phần cẩn thận, dưới chân theo sát lấy bộ pháp của Đoạt Thiên chi chủ, tranh thủ nơi đặt chân không có xuất hiện bất kỳ sai lầm.

Tốc độ của hai người cực nhanh, đi vào trung ương hòn đảo, một núi nhỏ thấp bé ngăn lại đường đi.

Nhân tộc bảo khố!

Bốn chữ to rồng bay phượng múa, sợ người khác nhìn không tới, bốn chữ này không có bất kỳ khí thế bàng bạc đáng nói, có chỉ là một loại đắc ý che không thể che, giờ phút này nhìn kiểu chữ này, tựa hồ có thể nghĩ đến người năm đó viết xuống bức chữ này, bộ dáng cực kỳ đắc ý.

Tiêu Thần nghiêng đầu nhìn xem, cảm thấy có chút quen thuộc, lúc này mới nghĩ đến là ở lối vào Xuân Viên Địa Cung, kiểu chữ hai nơi giống như đúc, hiển nhiên là thủ bút xuất từ một vị tiên hiền Nhân tộc.

Tới chỗ này, trên mặt Đoạt Thiên chi chủ toát ra vài phần nghiêm nghị, không phải vì chứng kiến bốn chữ Nhân tộc bảo khố kia mà sinh ra quá nhiều liên tưởng, hiển nhiên hắn đã quá quen thuộc.

Trên tay hiện lên linh quang, một lệnh phù xuất hiện, giơ lên, một đạo linh quang màu vàng kim nhạt từ trong lệnh phù bắn ra, rơi vào trên sơn thể. Linh quang dung nhập sơn thể, trực tiếp hóa thành từng đạo gợn sóng màu vàng kim nhạt khuếch tán bốn phương tám hướng, lan tràn đến phương viên 10 trượng, một môn hộ xuất hiện ở trước mắt, Đoạt Thiên chi chủ thu hồi lệnh bài, một tay đẩy về phía trước.

Cũng không có quá nhiều nghiệm chứng và trình tự, đại môn của Nhân tộc bảo khố liền bị mở ra.

- Đi thôi, cùng bổn tọa đi lấy Thiên Thần sáo trang.

Trong mắt Tiêu Thần hiện lên vài phần kinh ngạc, ở dưới hắn cảm ứng, trong bảo khố này vậy mà không tồn tại một chút cấm chế chấn động, hiển nhiên bên trong không có bất kỳ thủ đoạn phòng ngự nào.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...