Đạo (Dịch) – Chương 1474

Hàn Lâm chi chủ, Hoa Lệ chi chủ, Đạo Nguyên chi chủ thì tức đến sắc mặt tái nhợt, nhưng không cách nào mở miệng giải thích, nếu không không phải chứng thực danh hiệu tiểu nhân sao.

Tiêu Thần thu thần sắc của mọi người vào đáy mắt, bảo trì thần thái kính cẩn, sắc mặt không có biến hóa gì.

Hàn Lâm chi chủ đã muốn giết hắn, Hoa Lệ chi chủ, Đạo Nguyên chi chủ đồng dạng bất thiện với hắn, liền không ngại đắc tội bọn chúng nặng thêm một ít, như vậy mới có thể nhanh hơn đạt được Vạn Kiếm chi chủ, Thiên Sách chi chủ tín nhiệm cùng che chở.

Cũng không phải Tiêu Thần muốn như thế, mà là hắn vì tự bảo vệ mình, có chút bất đắc dĩ!

Trong nội tâm Vạn Kiếm chi chủ thoả mãn, thực lực của Hàn Lâm chi chủ rất mạnh, sau lưng có Nho đạo một hệ ủng hộ, lại có Hoa Lệ chi chủ, Đạo Nguyên chi chủ phụ tá, ở trong Trưởng Lão hội có được lực lượng cực lớn. Nếu không phải Vạn Kiếm chi chủ nửa bước đặt chân Thái Cổ cảnh, chỉ sợ hôm nay sớm được áp chế hắn xuống dưới. Hôm nay nương theo Tiêu Thần xuất hiện, nhiều lần làm hắn kinh ngạc, càng gõ hắn thảm bại, trong nội tâm tự nhiên vui mừng.

Bất quá Vạn Kiếm chi chủ cũng không phải là không biết nặng nhẹ, mọi thứ có chừng có mực, nếu không, vô cùng có khả năng làm Đại trưởng lão trung lập khác bất mãn, ngược lại không hay, lập tức nói sang chuyện khác:

- Tiêu Thần, hôm nay đã chiến thắng, ngươi có thể đi theo Đoạt Thiên chi chủ tiến vào bảo khố của tộc đàn, lấy Thiên Thần sáo trang, bởi vì đổ ước, 150 ngàn tỷ tộc đàn cống hiến của Di Thần Nguyên sẽ trực tiếp chuyển tới trên người ngươi, không biết ngươi còn có cần bảo vật gì khác không.

Tiêu Thần hơi trầm ngâm, có chút xoay người nói:

- Hồi bẩm Vạn Kiếm chi chủ, Tiêu Thần đã được đến Thiên Thần sáo trang, hôm nay cũng không có cần bảo vật gì, có thể tạm thời lưu lại cống hiến của tộc đàn, đợi ngày sau ta cần lại đến hối đoái.

Vạn Kiếm chi chủ thoả mãn gật đầu, cống hiến tộc đàn rất khó đạt được, tự nhiên phải dùng để hối đoái bảo vật tốt nhất, hôm nay Thiên Thần sáo trang đã không còn, tuy bảo vật còn lại cũng không tệ, nhưng nếu bởi vậy hao tổn mất tộc đàn cống hiến, hiển nhiên không sáng suốt, lập tức gật đầu, cười nói:

- Tộc đàn công huân quy ngươi sở hữu, có thể điệp gia tích lũy, vĩnh viễn không mất, khi nào hối đoái sử dụng tự nhiên là quyền lợi của ngươi.

Nói tới đây, hắn nhíu mày:

- Tiêu Thần, dùng tu vi ngươi triển lộ hôm nay, đã đạt tới Thiên Nhân Ngũ Cảnh, căn cứ Nhân tộc ta quy định, tu sĩ đỉnh phong của tộc đàn có thể tự động đạt được tộc đàn ban thưởng một tiểu viện ở Tổ thành.

- Tinh Thần chi chủ, việc này do ngươi chưởng quản, hôm nay ở trong Tổ thành, trước mắt có tiểu viện thích hợp Tiêu Thần ở lại không?

....

Tinh Thần chi chủ nghe vậy mở hai mắt ra, sắc mặt bình tĩnh liếc nhìn Tiêu Thần, suy tư một lát mới mở miệng:

- Hôm nay số lượng tiểu viện dành cho tộc đàn đỉnh phong ở trong Tổ thành còn thừa không nhiều lắm, bất quá ở đông thành, ven Lục Thủy hồ vừa vặn có một tiểu viện để đó không dùng, có thể ban cho Tiêu Thần.

Hàn Lâm chi chủ biến sắc, trầm giọng nói:

- Việc này không ổn! Tiểu viện ở Lục Thủy hồ chính là dựa theo quy cách của Đại trưởng lão Nhân tộc sở kiến, tuy Tiêu Thần có tư cách đạt được ban thưởng tiểu viện, nhưng ban thưởng như thế không hợp quy định, tất nhiên sẽ đưa tới cường giả tộc đàn chỉ trích.

Vạn Kiếm chi chủ từ chối cho ý kiến, dừng lại mấy tức mới ngẩng đầu, nhàn nhạt nhìn Hàn Lâm chi chủ nói khẽ:

- Tiêu Thần có được Lôi chi bản nguyên.

Chỉ một câu này, không có giải thích thêm.

Cả Trưởng Lão điện trì trệ, Hàn Lâm chi chủ không cam lòng, nhưng giờ phút này cũng chỉ có thể ảm đạm ngồi xuống, không ngăn trở nữa.

Lực lượng Bản Nguyên, chính là chướng ngại lớn nhất tấn chức Thái Cổ cảnh, dùng Tiêu Thần hôm nay triển lộ tu vi có thể so với tộc đàn đỉnh phong, lại có Lôi chi bản nguyên, tiếp nhận loại ban thưởng này là dư xài.

- Việc này như vậy định ra, không cần nghị luận nữa.

Vạn Kiếm chi chủ phất tay, uy áp phóng đại, rất có khí thế chủ đạo Trưởng Lão hội:

- Đoạt Thiên chi chủ, ngươi mang Tiêu Thần tiến về tộc đàn bảo khố nhận lấy Thiên Thần sáo trang, chuyện hôm nay dừng ở đây, tan họp.

Nói xong, thân ảnh của Vạn Kiếm chi chủ trực tiếp biến mất không thấy gì nữa, một chút cũng không bận tâm sắc mặt bọn người Hàn Lâm chi chủ khó xem.

Tinh Thần chi chủ, Ngự Thú chi chủ đồng thời đứng dậy, thoáng chắp tay, xé rách không gian rời đi.

Đoạt Thiên chi chủ vung ống tay áo, xoáy lên Tiêu Thần, thân ảnh hai người biến mất không thấy gì nữa, trong điện chỉ còn lại có Hàn Lâm chi chủ, Hoa Lệ chi chủ, Đạo Nguyên chi chủ, sắc mặt âm lãnh, đáy mắt lãnh mang phun ra nuốt vào không ngớt.

- Chúng ta đi!

Hàn Lâm chi chủ quát khẽ, ba người đồng thời rời đi, nhưng không có phân tách, mà đi thẳng tới cung điện của Hàn Lâm chi chủ, phất tay xua tán tất cả người hầu, chỉ có ba người ngồi xuống, hào khí có chút ngưng trọng.

Một lát sau, Đạo Nguyên chi chủ, Hoa Lệ chi chủ liếc nhau, người phía trước hơi trầm ngâm nói:

- Hàn Lâm chi chủ, chuyện hôm nay không biết ngươi có thể cho hai người chúng ta giải thích hợp lý không, vì sao phải nhằm vào Tiêu Thần kia?

- Tiểu bối này tiềm lực vô hạn, sau lưng lại không có bối cảnh gì, vốn là đối tượng lôi kéo vô cùng tốt, nếu chúng ta cực lực tranh thủ, có thể thu hắn vào trong tay hay không tạm thời không đề cập tới, cũng sẽ không đẩy hắn lên mặt đối lập, trực tiếp bị Vạn Kiếm chi chủ mời chào qua.

Đang khi nói chuyện, ngôn từ của Đạo Nguyên chi chủ khó dấu được oán trách.

Hoa Lệ chi chủ gật đầu, trên mặt đồng dạng có vẻ chất vấn, Hàn Lâm chi chủ từ trước đến nay bày mưu nghĩ kế túc trí đa mưu, nhưng ở trong chuyện Tiêu Thần này lại xử lý cực kỳ không ổn, chẳng lẽ ở trong đó có che giấu khác hay sao?

Lúc Tiêu Thần chưa tới Trưởng Lão điện, Hàn Lâm chi chủ, Hoa Lệ chi chủ, Đạo Nguyên chi chủ tụ họp thương nghị việc này, do Hàn Lâm chi chủ định ra quyết ý, tiến hành chèn ép Tiêu Thần, tuy Hoa Lệ chi chủ, Đạo Nguyên chi chủ đã từng tỏ vẻ khó hiểu, lại bị Hàn Lâm chi chủ đè xuống.

Hôm nay đã xảy ra vấn đề, hắn tự nhiên phải cho bọn hắn một giải thích thoả mãn.

Hàn Lâm chi chủ nhíu mày, lập tức giãn ra, thản nhiên nói:

- Ngọc Cung nhất mạch ta có lão tổ Thái Cổ cảnh tồn thế, chắc hẳn điểm ấy hai vị trưởng lão tinh tường, vị lão tổ này ngoài thần thông Nho môn ra, tinh thâm nhất là thuật số suy diễn.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...