- Di Thần Nguyên, không cần tiếp tục khiêu khích Tiêu Thần nữa, lấy đi Thiên Thần sáo trang, ăn mặc chỉnh tề tham gia thọ đản 3 ngày sau của Di đạo hữu, chắc hẳn hắn sẽ cực kỳ cao hứng.
Hàn Lâm chi chủ mở miệng, tuy thanh âm bình thản, nhưng ánh mắt lại từ đầu đến cuối không dừng lại ở trên người Tiêu Thần một chút, trong ngôn từ có ý tứ khiêu khích càng lớn.
Vạn Kiếm chi chủ mày nhíu càng chặt, đáy mắt hiện lên vài phần tức giận, lại bị hắn cưỡng ép đè xuống, hôm nay hình chiếu đại trận đang vận chuyển, vô luận bên trong Đại trưởng lão Nhân tộc bất hòa như thế nào, cũng tuyệt đối không thể công khai.
Bất quá giờ phút này không đợi hắn mở miệng, lại đột nhiên có một thanh âm nhàn nhạt truyền đến, tuy hơi lộ ra mỏi mệt, lại bình tĩnh như trước, không có một chút kinh hoảng sợ hãi:
- Trận chiến này Tiêu Thần còn chưa nhận thua, không biết vì sao Hàn Lâm chi chủ, Đạo Nguyên chi chủ vội vã kết luận như thế, nếu đợi chút nữa kết quả trận chiến này không phải như thế, nhị vị Đại trưởng lão mở miệng không phải lộ ra lỗ mảng, có tổn hại uy nghi của Nhân tộc ta Đại trưởng lão sao.
Tiêu Thần ngẩng đầu, tuy sắc mặt hơi trắng, nhưng thần sắc lại cực kỳ đạm mạc, đôi mắt ôn nhuận không có sóng, tựa hồ không thấy rõ thế cục trước mắt, không để ý tới bởi vì hắn mở miệng mà hai vị Đại trưởng lão sắc mặt lập tức khó xem, quay người nhìn về phía Di Thần Nguyên, khóe miệng có chút nhếch lên, cười khẽ, nhưng trong đôi mắt lại phun ra lệ mang.
- Di Thần Nguyên đạo hữu tuy già hơn Tiêu Thần rất nhiều tuổi, nhưng chắc hẳn còn chưa có tư cách như trưởng bối chỉ trích ta, không khỏi lộ ra ngươi quá mức bá đạo, hoặc là nói quản quá nhiều.
- Hôm nay ta chưa nhận thua, thì trận chiến này liền không có chấm dứt, không nên quên trận chiến này cuối cùng nhất so đấu là ta và ngươi ai có thể đặt chân chỗ cao nhất, mà không cấm trên đường ly khai Nhân Nguyên tháp.
- Mới vừa rồi nghe Di Thần Nguyên đạo hữu mở miệng, tựa hồ đối với thực lực của mình cực kỳ tự tin, hoặc là căn bản chưa lấy ra tu vi chính thức, nhưng ta muốn nói cho Di Thần Nguyên đạo hữu là, vừa rồi bổn tọa đồng dạng không có đem hết toàn lực, phía trước bất quá là tập thể dục mà thôi, ta nghĩ đạo hữu rất nhanh sẽ vì mình mới mở miệng mà cảm thấy thẹn.
Tiêu Thần nhàn nhạt mở miệng, khóe miệng mỉm cười, hôm nay xem ra càng lộ ra mỉa mai, tựa hồ hắn nói cũng không phải đường đường Di gia trưởng tử Di Thần Nguyên, mà là một tôm tép nhãi nhép không biết cái gọi là, ánh mắt tuyệt đối có thể làm cho người căm tức.
Nhưng Di Thần Nguyên cũng không sinh khí, chỉ là ánh mắt nhìn về phía Tiêu Thần trở nên càng thêm lạnh như băng:
- Đã như vậy, bổn tọa thật chờ mong chứng kiến Tiêu Thần đạo hữu dốc sức làm có thể đi đến nơi nào, ta ở tầng 24 chờ ngươi đi lên.
Nói xong quay người, một bước phóng ra, thân ảnh lại lần nữa tiến vào tầng 24 Nhân Nguyên tháp, đáy mắt lệ mang lập loè.
- Tiêu Thần, xem ra ngươi cũng không phải một người thông minh, đã ngu xuẩn như vậy há xứng làm đối thủ của Di Thần Nguyên ta, hôm nay liền để cho bổn tọa triệt để dẫm nát ngươi dưới chân.
....
Sắc mặt của Vạn Kiếm chi chủ lập tức biến đổi, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng, chẳng lẽ Tiêu Thần không có nhìn ra, Hàn Lâm chi chủ thậm chí kể cả Di Thần Nguyên kia ở trong ngôn từ đều có ép buộc, hắn không có cảnh giác liền bỏ đi, hôm nay rõ ràng còn nhảy vào. Trước mắt lời đã ra miệng, nếu lại bại, hắn còn có mặt mũi gì lưu lại, từ nay về sau tất nhiên sẽ bị vô số tu sĩ Nhân tộc cười nhạo, khó có ngày quay người hơn nữa!
Hồ đồ! Hồ đồ!
Nghĩ đến điểm này, sắc mặt hắn càng thêm khó xem, nhưng không cách nào mở miệng nhiều lời.
Thiên Sách chi chủ chau mày, thậm chí ngay cả Đoạt Thiên chi chủ, trong mắt cũng hiện lên vài phần lo lắng, nếu như Tiêu Thần này thật xảy ra chuyện, chỉ sợ sau khi về nhà vị tiểu tổ tông kia sẽ ồn ào ngất trời ah, bất quá tiểu tử này ngu xuẩn như vậy, biết rõ bị người tính toán cũng không né tránh, chết thì chết, loại người này không xứng với tôn nữ bảo bối của hắn.
Tinh Thần chi chủ siết chặt nắm đấm, tuy biết Tiêu Thần tuyệt không phải người xúc động, nhưng thế cục trước mắt vẫn để cho hắn có chút bất an. Nhưng trong lòng của hắn đặt quyết tâm, nếu như Tiêu Thần thật chống đỡ hết nổi, bất kể như thế nào hắn cũng sẽ cứu!
Tiêu Thần, tuyệt không thể chết được!
- Cuồng vọng! Hung hăng càn quấy!
- Bằng vào tu vi của hắn nếu tự nguyện chịu được một phen trào phúng liền bỏ đi, rõ ràng dám can đảm vô lễ với Di Thần Nguyên đại nhân như thế, càng khẩu xuất cuồng ngôn! Tại hạ ngược lại muốn nhìn, Tiêu Thần này đến tột cùng còn che dấu tu vi hạng gì!
- Hừ hừ! Đợi chút nữa lại bị Nhân Nguyên tháp oanh ra lần nữa, xem Tiêu Thần này còn gì để nói!
- Không biết sống chết, thế hệ không biết trời cao đất rộng như thế mặc dù tư chất nghịch thiên lại có thể thế nào, chung quy thành tựu có hạn!
Nhân tộc lãnh địa, vô số tu sĩ ủng hộ Di Thần Nguyên liên tục chửi bới, hôm nay người ủng hộ Tiêu Thần rất nhiều, tuy có chút kinh nghi bất định, lại không người mở miệng giải thích, đơn giản là trong nội tâm bọn hắn không có một chút lực lượng.
Nhưng tu sĩ quen biết Tiêu Thần lại không như thế, cho nên đám người Bàn Thạch cùng tu sĩ chung quanh xô đẩy, mấy huynh đệ Thiết Thủ cùng người đánh đập tàn nhẫn, mặc dù là Đông Thịnh từ trước đến nay tỉnh táo cũng xông ở trước nhất, dựa vào bảo vật sư tôn ban cho, không để ý phòng ngự hung hăng ra tay.
Bất kể như thế nào, dám can đảm bất kính với sư tôn, liền cần trả giá thật nhiều, dù sư tôn thực bại!
Tô Tô vui mừng nhảy nhót, tựa hồ nàng suy đoán đã chứng minh là đúng, Tiêu Thần đại ca sẽ đánh Di Thần Nguyên một trận, con ngươi xinh đẹp nhìn xéo qua mấy sư huynh sư tỷ bên người, thầm nghĩ đợi chút nữa có thời điểm các ngươi chấn kinh cái cằm.
Tiêu Thần không có đi xem thần sắc biến hóa của tu sĩ chung quanh, quay người đi về phía Nhân Nguyên tháp, nhưng ngay khi thân ảnh của hắn sắp dung nhập trong đó, lại đột nhiên quay đầu, ánh mắt ẩn hàm mỉa mai nhìn Hàn Lâm chi chủ.
Chẳng lẽ, các ngươi thật cho là Tiêu mỗ không nhìn ra chuyện ẩn trong đó sao, bất quá các ngươi đã muốn để cho Di Thần Nguyên uy danh quét rác, thậm chí chôn vùi tánh mạng, ta há sẽ ngăn trở.
Bình luận