Đạo (Dịch) – Chương 1467

Nhưng vào thời khắc này, sắc mặt hắn lại bỗng nhiên biến đổi, đồng tử trong mắt run rẩy kịch liệt, khiến cho trên mặt Di Thần Nguyên toát ra vẻ thống khổ:

- Ngươi điên sao? Nơi này là Tổ thành Nhân tộc ta, lập tức trở về cho ta! Nếu không một khi bị phát hiện, chúng ta đều phải chết!

- Sự tình bổn tọa đáp ứng ngươi tự nhiên sẽ giúp ngươi làm được, nhưng mời ngươi nhớ kỹ, ta và ngươi chỉ là quan hệ hợp tác, ngươi không có tư cách ra lệnh với ta, nếu không ta nhất định sẽ cho ngươi hối hận!

Trong tiếng quát âm lãnh, hai mắt của Di Thần Nguyên nhắm lại, đợi cho lại lần nữa mở ra, đôi mắt hắn đã khôi phục đến trạng thái bình thường, sâu hít một hơi, lau đi khí tức cuồng bạo, bước chân hắn phóng ra, chủ động ly khai Nhân Nguyên tháp.

Bá!

Thân ảnh của người này bỗng nhiên xuất hiện, trên cao nhìn xuống Tiêu Thần, sắc mặt một lần nữa khôi phục lạnh như băng, nhiều một tia mỉa mai, cũng không nồng đậm, lại không có ý che dấu:

- Tiêu Thần, đây cũng là thực lực của ngươi, bổn tọa rất thất vọng.

- Bằng ngươi, căn bản không có tư cách đặt chân tầng 24 chứng kiến lực lượng chính thức của bổn tọa, cũng mưu toan cùng ta tranh đoạt Thiên Thần sáo trang, kể từ hôm nay thu liễm tính tình hung hăng càn quấy của ngươi, nếu không ngày sau tất nhiên sẽ vẫn lạc.

Tuy thanh âm không quá vô tình, nhưng cao cao tại thượng, lãnh đạm khinh miệt lại quá rõ ràng, tu sĩ ngoài Nhân Nguyên tháp đều im miệng không nói, trong nội tâm âm thầm cảm thán Di Thần Nguyên cường đại, tu sĩ Nhân tộc thông qua hình chiếu trận pháp đồng dạng thấy rõ hết thảy, giờ phút này người hoan hô vô số, nhưng thế hệ mặt mũi tràn đầy ảm đạm không cam lòng đồng dạng không ít.

Di Thần Nguyên ít xuất hiện làm việc hồi lâu, hôm nay lần nữa xuất hiện ở trước mặt vô số tu sĩ Nhân tộc, tựa hồ đã dùng sự thật nhẹ nhõm đánh bại Tiêu Thần lần nữa dựng nên địa vị vô thượng của hắn.

Đám người Bàn Thạch sắc mặt âm trầm, cảm thấy Tiêu Thần lão đệ tuyệt đối sẽ không dễ dàng chịu thua như vậy.

Đổng gia lộ, nhìn xem đám tu sĩ hoa chân múa tay vui sướng cuồng hô tên “Di Thần Nguyên, Đông Thịnh nắm chặt nắm đấm, lại gắt gao giữ chặt mấy huynh đệ Thiết Thủ muốn động thủ, thản nhiên nói:

- Sư tôn còn không có chính miệng nhận thua, tỷ thí còn chưa kết thúc, bọn hắn không khỏi cao hứng quá sớm.

Tô Tô ngơ ngác, nhìn mấy vị sư huynh sư tỷ ở bên cạnh mặt mũi tràn đầy tiểu ý, lại khó dấu trong nội tâm vui mừng, nhịn không được bĩu môi:

- Đừng cao hứng quá sớm, Tiêu Thần đại ca sẽ không thua, cho dù đối thủ là Di Thần Nguyên cũng đồng dạng!

Tuy rất nhiều người đối với thế cục trước mắt cảm thấy trong nội tâm đắng chát, không thể không thừa nhận Di Thần Nguyên càng cường đại hơn, nhưng còn có một chút người không cho rằng như vậy, không chỉ người bên ngoài, còn có Phó Vân Khinh ở trong Tổ thành, còn có Quân Bất Lỗi cẩn thận từng li từng tí ẩn núp ở trong chỗ tối nghiến răng nghiến lợi.

Mặc kệ xuất phát từ chỗ đứng nào, nhưng trong nội tâm bọn hắn đều không tin Tiêu Thần thất bại dứt khoát như thế, không có một chút sức hoàn thủ, cho dù bại, có thể đánh bại hắn cũng tuyệt không phải loại người như Di Thần Nguyên có thể làm được.

Loại ý niệm không hề có căn cứ này, bọn hắn lại tin không nghi ngờ.

Trên mặt Hoa Lệ chi chủ có vui mừng đè nén không được, tuy cực lực tự nói với mình phải bảo trì uy tín của Đại trưởng lão, muốn làm đến thắng không kiêu, bại không nản, nhưng nhìn Di Thần Nguyên cao cao tại thượng như Thiên Thần bao quát Tiêu Thần, trong mắt chớp động thần thái đã bán đứng hắn.

Nhìn sắc mặt Vạn Kiếm chi chủ, Thiên Sách chi chủ khó xem, phần sung sướng trong nội tâm kia không thể nghi ngờ càng thêm dày đặc .

Sắc mặt của Đạo Nguyên chi chủ đồng dạng nhẹ nhõm, giờ phút này thu hồi ánh mắt, cẩn thận sửa sang lấy ống tay áo, mở miệng:

- Di Thần Nguyên không hổ là hậu bối đệ nhất nhân của Nhân tộc ta, quả nhiên không để cho bổn tọa thất vọng.

- Mở ra hình chiếu đại trận, vốn là muốn để cho tu sĩ Nhân tộc ta chứng kiến một hồi cường giả tranh đoạt thế lực ngang nhau, không nghĩ tới vậy mà trực tiếp quyết ra thắng bại như vậy, thật sự có chút vượt quá bổn tọa dự kiến.

Nói đến chỗ này, hắn ngẩng đầu nhìn Tiêu Thần, khóe miệng hơi toát ra vài phần trấn an, nhưng hôm nay thấy thế nào cũng khó dấu ý mỉa mai:

- Tiêu Thần ngươi cũng không cần quá nhụt chí, dù sao thời gian tu đạo của Di Thần Nguyên cũng dài hơn ngươi rất nhiều, thực lực của ngươi không bằng hắn là cực kỳ bình thường. Hôm nay thất bại ma luyện tâm tính một phen, cũng là một chuyện tốt, để ngày sau không vẫn lạc trong tay cường giả dị tộc.

- Hi vọng trải qua việc này, tính tình của ngươi có thể thoáng thu liễm một ít, không nói Linh giới mênh mông, cường giả vô số, chỉ là Nhân tộc ta liền tàng long ngọa hổ, nhất thời thắng bại cũng không thể đại biểu cái gì, có thể cười đến cuối cùng mới thật sự là người thắng.

Một phen lời nói nhìn như thấm thía, rất có ý dạy bảo, nhưng nếu tinh tế thưởng thức, lại có thể phát hiện trong đó ẩn tàng dao găm, nhưng bởi vì cực kỳ mịt mờ, cho nên mặc dù bị người biết được cũng sẽ lý giải là Hoa Lệ chi chủ âm thầm bất mãn với Tiêu Thần, nên không dám đối với cái này tỏ vẻ dị nghị.

Thừa dịp Tiêu Thần bị thua uy vọng tổn hao nhiều, thừa cơ hội toát ra bất mãn đối với hắn, thái độ của một vị Đại trưởng lão không thể nghi ngờ có thể cải biến cái nhìn của rất nhiều tu sĩ đối với Tiêu Thần, hơn nữa đối với uy vọng của bản thân hắn gần như không có tổn thương.

Không thể không nói, chiêu thức ấy có chút độc.

Sắc mặt của Vạn Kiếm chi chủ lập tức trở nên càng thêm khó coi, hôm nay hắn đã xem Tiêu Thần thành đệ tử của mình, hai người có thể nói vinh nhục nhất thể, vui buồn tương quan, Tiêu Thần bị thua, trên mặt hắn tự nhiên không ánh sáng, tâm tình có thể nghĩ.

Hàn Lâm chi chủ như cũ là một bộ trầm ổn, chưa từng phát sinh bất luận biến hóa gì, nhưng nếu nhìn thật kỹ, lại có thể phát giác được đáy mắt hắn có vài phần nhẹ nhõm. Mặc dù lời tiên đoán kia là thực lại có thể thế nào, tuy Tiêu Thần khó giải quyết, nhưng trước mắt như trước nhỏ yếu, hắn có vô số cơ hội có thể cho hắn vô thanh vô tức biến mất, giải quyết họa lớn trong lòng.

Tỷ như hôm nay, là một lựa chọn không tệ.

- Vạn Kiếm chi chủ, xem ra Tiêu Thần cũng không cường đại như ta và ngươi tưởng tượng, hôm nay thắng bại đã phân, vẫn là không cần tiếp tục lãng phí tài phú của tộc đàn, cần biết mở ra hình chiếu trận pháp, năng lượng hao tổn có chút kinh người, mà trận tranh đấu này xa xa không có đạt tới trình độ có thể vận dụng nó.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...