Trên mặt Thủ Mạc Vân trắng bệch, lại không một chút huyết sắc, tu vi bị phế, so với giết chết hắn càng thêm khó chịu, về phần Thủ hộ pháp, Thủ Vô Địch, sắc mặt đồng dạng hôi bại, nhưng không dám toát ra một chút bất mãn.
- Tiêu Thần! Từ nay về sau Thủ Vô Địch ta cùng ngươi thế bất lưỡng lập!
Nhưng vào thời khắc này, đột nhiên có một đạo thanh âm nhàn nhạt truyền đến:
- Tinh Thần chi chủ, hôm nay đệ tử của Tiêu Thần bị khi nhục, thương thế nghiêm trọng, nếu không có Tô Tô ra tay, hôm nay chỉ sợ đã bị người giết chết, chỉ trừng phạt như thế, phải chăng quá nhẹ một chút?
Lông mày của Thủ gia lão tổ lập tức vo thành một đoàn, tuy hôm nay Tinh Thần chi chủ là bảo vệ hắn, nhưng như cũ để cho trong nội tâm lão quái này sinh ra một loại cảm giác bị nhục nhã!
Như thế nào, chẳng lẽ Tinh Thần chi chủ cho rằng Tiêu Thần này thật có tư cách khiêu khích uy nghiêm của hắn hay sao?
Buồn cười! Thật sự là buồn cười!
Hôm nay là Tiêu Thần này tự mình muốn chết khiêu khích hắn, đã là chính bản thân hắn đưa tới cửa, mình có thể nào bỏ qua cơ hội như vậy! Tiêu Thần ah Tiêu Thần, không nghĩ tới ngươi rõ ràng cuồng ngạo đến loại tình trạng này, hôm nay lão phu liền để cho ngươi biết cái gì gọi là trời cao đất rộng!
- Tiêu Thần, không hổ là thiên kiêu của Nhân tộc ta, quả nhiên hảo phách lực, rõ ràng dám can đảm dùng tu vi chưa tấn chức Thiên Nhân khiêu chiến lão phu!
- Nếu như ngươi có thể đánh bại bổn tọa, thì thù hận trước kia giữa ngươi cùng Thủ gia ta hết thảy xóa bỏ, nếu không liền phải vì mình cuồng vọng vô tri mà trả giá thật nhiều!
Thủ gia lão tổ lạnh giọng mở miệng, ánh mắt dữ tợn, ánh mắt nhìn về phía Tiêu Thần liền giống như sói đói nhìn cừu non !
Trong nội tâm Tinh Thần chi chủ hung hăng nhảy dựng, bỗng nhiên quay người nhìn về phía Thủ gia lão tổ, sắc mặt đỏ lên, trong miệng lập tức phát ra gào thét phẫn nộ:
- Lôi Phạt chi chủ, chẳng lẽ ngươi không có chứng kiến bổn tọa đang toàn lực khuyên giải Tiêu Thần không muốn ra tay sao!
- Ngươi là lợi hại, là tộc đàn đỉnh phong, là Thủ gia lão tổ, nhưng ngươi cường đại hơn nữa, cũng ngẩm lại xem mình có phải là đối thủ của Huyễn Ma chi chủ tung hoành muôn đời hay không!
- Ngươi dám thừa nhận nói mình cường đại vượt qua Huyễn Ma chi chủ sao, bổn tọa lập tức bứt ra không hề nhúng tay chuyện hôm nay, nếu không, liền câm miệng cho bổn tọa!
Tinh Thần chi chủ đột nhiên bộc phát, ngôn từ kịch liệt đổ ập xuống.
Mặc dù hắn là Đại trưởng lão của Nhân tộc, địa vị tôn sùng, nhưng Thủ gia lão tổ dù sao cùng là tồn tại đỉnh phong của tộc đàn, có được kiêu ngạo cùng uy nghiêm của mình, giờ phút này sắc mặt bỗng nhiên trầm xuống, lại bởi vì trong nội tâm hoang mang cưỡng ép đè xuống lửa giận, trầm giọng nói:
- Tinh Thần chi chủ lời ấy là có ý gì? Tuy Bổn tọa là tồn tại đỉnh phong của tộc đàn, nhưng tự nhận so sánh với Huyễn Ma chi chủ, xác thực có chênh lệch thật lớn, nhưng cùng chuyện hôm nay có quan hệ gì sao?
Đang khi nói chuyện, lão quái này nhướng mày, chẳng lẽ Tiêu Thần cùng Huyễn Ma chi chủ kia có quan hệ? Bất quá dù vậy hắn cũng không sợ, Huyễn Ma chi chủ kia cường đại, chẳng lẽ còn dám vào Tổ thành gây hấn sao?
Đến lúc đó không cần hắn ra tay, Tổ thành chi linh sẽ bộc phát, trực tiếp gạt bỏ dị tộc này!
- Đã như vậy, bổn tọa liền trực tiếp nói cho ngươi biết, trong chiến trường tộc đàn, Huyễn Ma chi chủ đã vẫn lạc ở trong tay Tiêu Thần!
- Nếu như giờ phút này ngươi vẫn quyết định cùng Tiêu Thần chém giết, bổn tọa nhất định sẽ không ngăn trở, nhưng hết thảy hậu quả, ngươi phải tự gánh chịu!
Tinh Thần chi chủ mở miệng, không biết có cố ý hay không, nhưng thanh âm của hắn không có một chút che lấp, trực tiếp hóa thành tiếng gầm cuồn cuộn tản ra, đủ để cho tất cả đại năng chú ý nơi này đều nghe rõ ràng!
Tiêu Thần chém giết Huyễn Ma chi chủ!
Chung quanh vô số đệ tử Xuân Viên như con vịt bị nắm yết hầu, trong miệng cấp tốc thở dốc, lại không cách nào phát ra một chút thanh âm, trong mắt tan rả, hiển nhiên không cách nào thừa nhận tin tức này trùng kích!
.........
Trong phòng cỏ tranh, Lý gia lão tổ lặng im pha trà, đây là sự tình mỗi khi lòng hắn có kích động mới làm, bất quá vào thời khắc này, tay hắn đột nhiên run lên, ấm trà trân tàng nhiều năm ngã trên mặt đất, nát bấy.
Một lúc sau lão quái này cười khổ một tiếng, dương tay đánh ra ngọc giản triệu hoán Lý gia gia chủ. Hôm nay nên hảo hảo bàn giao một phen, Tiêu Thần này tuyệt đối không phải hạng người lương thiện, Lý gia bọn hắn không nên trêu chọc mới được.
Giờ phút này, Lý lão quái lại khó được có chút đồng tình Thủ gia lão tổ, chỉ có điều đồng tình này hiển nhiên không có thành ý, nếu không vì sao trên mặt lại nhìn có chút hả hê.
.........
Trong Kiếm Viên, Thác Bạt lão quái đột nhiên ngẩng đầu, trong mắt bộc phát ra tinh mang vô tận, trọn vẹn bắn ra bên ngoài cơ thể ba thước, trường kiếm trong tay rơi xuống đất, nhưng hắn vẫn không có một chút phát giác.
- Thác Bạt Phong, tiến đến!
Phòng cửa bị đẩy ra, Thác Bạt Phong khuôn mặt kiên nghị bước vào, kính cẩn thi lễ.
- Nhớ kỹ, về sau mặc dù tìm Tiêu Thần này đánh nhau, cũng tuyệt đối không thể trở mặt với hắn, nếu có thể kết giao, thì nhất định phải nắm chặt.
Kết giao.
Loại từ ngữ này, tựa hồ cực ít xuất hiện ở trong lòng nam nhân Thác Bạt gia.
Thác Bạt Phong khẽ nhíu mày, một lát sau mới lý giải ý tứ của lão tổ, tuy khó hiểu, nhưng vẫn gật đầu tỏ vẻ ghi nhớ.
Thác Bạt lão quái phất tay đuổi hắn rời đi, khóe miệng toát ra vài phần cười lạnh:
- Tuy Thác Bạt gia bá đạo cường hoành, nhưng tuyệt đối không phải loại ngu ngốc như Thủ gia, lại đi trêu chọc Tiêu Thần này đến tình trạng không thể vãn hồi, lần này sợ là phải có cái tát vang dội rơi vào trên mặt Thủ lão quái.
.........
Trong thư phòng, Nam Cung Tiểu Lãnh đang thừa dịp lão đầu tử ngủ gật lười biếng một chút đột nhiên giật mình, chỉ thấy lão nhân gia trực tiếp mở hai mắt, bỗng nhiên đứng dậy, nhìn hư không trước mặt, thần sắc trên mặt một hồi âm tình bất định, cuối cùng hóa thành tán thưởng vô tận, ở trong tán thưởng, còn xen lẫn tiêu điều nhàn nhạt.
Nam Cung Tiểu Lãnh thề, loại thần sắc phức tạp này, hắn chưa bao giờ gặp qua, lại không có suy nghĩ sâu xa, thừa dịp lỗ hổng chưa bị phát hiện, vội vàng bày ra một bộ chăm chú học tập.
Bình luận