Trong lúc vô hình, Tiêu Thần thông qua chuyện hôm nay, cũng đã dựng nên uy tín cực cao ở trong nội tâm rất nhiều đệ tử Xuân Viên, mặc dù là cường giả Xuân Viên, giờ phút này sắc mặt cũng lộ ra vẻ kính cẩn.
Trong Tu Chân giới, thực lực chí thượng, vừa rồi tuy Tiêu Thần triển lộ ra uy năng bọn hắn không biết đại biểu cái gì, nhưng có thể ở trong thần thông của Thủ Vô Địch không tổn hại, liền đủ để chứng minh hắn cường đại!
Mà cường giả, tự nhiên có thể được người khác kính sợ.
- Đứng lên đi.
Tinh Thần chi chủ nhàn nhạt phất tay:
- Hôm nay bản tọa đến đây, là đến điều tra sự tình Tiêu Thần khiêu khích Xuân Viên, nguyên nhân gây ra như thế nào, ai nói rõ cho bổn tọa?
Thủ hộ pháp, Thủ Mạc Vân nhìn thấy lão tổ hiện thân, trong nội tâm lập tức có lực lượng, Tiêu Thần này cường thịnh lại có thể thế nào, chẳng lẽ còn có thể là địch thủ của lão tổ, hôm nay còn không phải ngoan ngoãn tới cúi đầu nhận tội!
Hai người lập tức quỳ rạp xuống đất, thêm mắm thêm muối nói một lần, tự nhiên là Tiêu Thần ngang ngược bá đạo, tùy ý làm bậy ....
- Sự tình cực kỳ tinh tường, Tinh Thần chi chủ, hôm nay liền không nên trì hoãn thời gian a.
Thủ gia lão tổ nhàn nhạt mở miệng, đáy mắt sâm lãnh.
Tinh Thần chi chủ nhíu mày, nếu thật đúng như hai người kia lời, sự tình quả thật có chút phiền toái. Xuân Viên ở trong Nhân tộc địa vị đặc thù, nếu như lần này không thể phục chúng, ngày sau nếu như còn có người xúc phạm viên quy, xử trí sẽ phiền toái.
Mọi thứ không thể có tiền lệ.
Nhìn sắc mặt của Tiêu Thần bình tĩnh không lo lắng, trong nội tâm Tinh Thần chi chủ có chút bất đắc dĩ, thầm nghĩ quả nhiên là tiểu gia hỏa không bớt lo, đi tới chỗ nào cũng có thể trêu chọc ra một đống lớn phiền toái, hiện tại giao phiền toái cho hắn, nếu như không cách nào giải thích, bị trừng phạt cũng chẳng trách người khác.
- Tiêu Thần, chuyện hôm nay, ngươi có giải thích thế nào?
Tinh Thần chi chủ tránh không nói với Thủ gia lão tổ, ý thiên vị có chút rõ ràng, nhìn sắc mặt của Thủ lão quái càng thêm âm trầm, tu sĩ Xuân Viên ở chung quanh đều không lên tiếng, về phần Thủ hộ pháp và Thủ Mạc Vân thì trong nội tâm nhảy dựng, cảm thấy sự tình không ổn.
Tinh Thần chi chủ rõ ràng không phải một lòng với lão tổ!
Thủ Mạc Vân lập tức sinh ra một tầng mồ hôi, nhưng không dám chà lau một chút.
Sắc mặt của Tiêu Thần bình tĩnh, ánh mắt đảo qua trên người Thủ Mạc Vân:
- Việc này căn nguyên liền ở Xuân Viên, phải chăng thật đúng là lấy bảo vật ban cho Thủ Mạc Vân? Nếu như thế, trước khi làm ra quyết định, vì sao đệ tử Đông Thịnh của ta không có nhận được một chút thông tri?
- Nếu không, thì chuyện hôm nay là Thủ Mạc Vân gây ra, vãn bối sẽ không gánh chịu một chút trách nhiệm, trái lại Thủ gia và Xuân Viên nhất định phải cho ta một giải thích, nếu không đệ tử ta không phải không công bị người khi nhục!
Đề cập tới Đông Thịnh, giọng điệu của Tiêu Thần cực kỳ âm trầm, hàn ý um tùm.
Tinh Thần chi chủ gật đầu, không cho Thủ gia lão tổ cơ hội mở miệng, trực tiếp ngẩng đầu nói:
- Trong Xuân Viên, là ai quyết định lấy bảo vật của Đông Thịnh ban cho Thủ Mạc Vân với tư cách đền bù tổn thất?
Tinh Thần chi chủ nhíu mày, tán thưởng liếc nhìn Tiêu Thần, ngữ khí lành lạnh:
- Hôm nay đến tột cùng là chuyện gì xảy ra? Nếu chủ động mở miệng có lẽ có thể miễn trừ một ít trừng phạt, nếu không bổn tọa nhất định nghiêm trị không tha!
- Đại trưởng lão tha mạng!
Ở trong đám cường giả Xuân Viên, một gã giảng sư mặc áo bào hình hoa cúc sắc mặt trắng bệch, mồ hôi rơi như mưa nói:
- Ngày trước Thủ Mạc Vân mở miệng với ta đòi hỏi pháp bảo, nói rõ 3 ngày sau sẽ trả lại, trước kia vãn bối được qua Thủ gia ân huệ, liền tự mình làm chủ đáp ứng, lại không ngờ sẽ dẫn xuất loại cục diện hôm nay, kính xin Đại trưởng lão minh xét!
Sắc mặt của Thủ Mạc Vân lập tức hôi bại:
- Lão tổ cứu ta, lão tổ cứu ta!
Người này tâm thần đại loạn, hôm nay lại bị người vạch trần sự tình bảo vật, nếu tinh tế truy cứu, hắn nhất định khó tránh khỏi trừng phạt, trong nội tâm ý niệm duy nhất là đạt được lão tổ che chở.
Chỉ cần lão tổ ra tay, liền không ai có thể tổn thương hắn, đây là ý niệm duy nhất trong đầu Thủ Mạc Vân giờ phút này.
Sắc mặt của Thủ gia lão tổ trở nên cực kỳ khó coi, sự tình lại là như vậy, hơn nữa hắn còn tự nhúng tay trong đó, nghĩa chính ngôn từ vì Thủ Vô Địch chính danh, để cho Tiêu Thần bị trừng phạt! Hôm nay xem ra, quả thực là chuyện cười!
Mất mặt! Mất mặt to!
Dưới nổi giận, nhìn Thủ Mạc Vân khóc rống, lửa giận trong lòng Thủ lão quái dâng lên, một cước đá hắn ra:
- Thủ gia ta từ trước đến nay thanh chính, sao ra loại hậu bối như ngươi, để gia tộc hổ thẹn!
- Chuyện hôm nay lão phu tuyệt không nhúng tay vào, mặc cho Tinh Thần chi chủ xử trí là được!
Cử động lần này của Thủ lão quái lại có chút cao minh, đã có thể ở trình độ lớn nhất vãn hồi thể diện của Thủ gia, lại giao nan đề cho Tinh Thần chi chủ xử trí, nhưng có hắn ở đây, mặc dù thật muốn nghiêm trị Thủ Mạc Vân, cũng nhất định phải nghĩ kỹ, ít nhất sẽ không để cho hắn bởi vậy mất mạng.
Nếu như người Thủ gia bị giết, bất luận nguyên nhân vì sao, đều là nhục nhã thật lớn.
Tinh Thần chi chủ nhíu mày, tuy cao tầng Nhân tộc xác thực cố ý gõ Thủ gia, nhưng không muốn quá mức, để tránh khiến cho môn phiệt thế lực khác âm thầm bất mãn, hơi trầm ngâm nói:
- Xuân Viên quản lý sai lầm, người này liền trục xuất Xuân Viên, vĩnh viễn không thu lục.
- Thủ gia đệ tử Thủ Mạc Vân, vì thù riêng âm thầm tính toán đồng học, tâm tư hiểm ác, huỷ bỏ tu vi, giáng chức nhập phàm trần không được trùng tu đại đạo!
- Thủ La Lập thân là Xuân Viên Hoàng Hoa bộ hộ pháp, xử sự bất công, thiên vị đồng tộc, trục xuất Xuân Viên, vĩnh viễn không thu lục!
- Thủ Vô Địch xử sự không rõ, niệm tình tu vi của hắn bị tước đoạt, đã thu được trừng phạt, phạt bế môn tư quá trăm năm, không được bước ra Thủ phủ một bước!
- Trừng phạt này, các ngươi có tâm phục khẩu phục không?
Trừng phạt như thế tuyệt đối không tính quá nhẹ, tương đương với hung hăng gọt mất thể diện của Thủ gia, để cho trong nội tâm tu sĩ Xuân Viên chấn động, việc này đủ để chứng minh Trưởng Lão điện giữ gìn Tiêu Thần như thế nào.
Sắc mặt của Thủ gia lão tổ âm lệ, nhưng trong lòng thì nghiến răng nghiến lợi, đã hận Tiêu Thần tới cực điểm!
Bình luận