Đạo (Dịch) – Chương 1372

Khi phù văn này đứt gãy, một cổ khí tức kinh khủng xuất hiện, dung nhập thân thể Tư Ma, khiến cho khí tức trong cơ thể hắn bỗng nhiên tăng vọt, một lần hành động tấn chức Thiên Nhân Tứ Cảnh. Nhưng lực lượng này hắn rõ ràng không cách nào hoàn toàn nắm giữ, hơi lộ ra phù phiếm, nhưng lực lượng chính thức đạt tới Thiên Nhân Tứ Cảnh, lại chân thật đáng tin.

- Chưa đủ! Còn chưa đủ!

- Dùng tu vi hôm nay, đối mặt Tiêu Thần cầm thanh kiếm kia, tuy cảm giác nguy cơ trong nội tâm ta yếu đi rất nhiều, nhưng vẫn tồn tại.

- Đã như vậy, phong ấn tầng thứ hai, mở cho ta!

Tư Ma gào thét, lại lần nữa trở tay, thẳng đến mi tâm, đạo phong ấn thứ hai như ẩn như hiện, nhưng vẫn có chút hư ảo, như không cách nào hoàn toàn hiển hóa ra.

- Đi ra cho ta!

Trong tiếng gào thét, tầng phong ấn thứ hai hiển hóa, bị hắn trảo phá. Trong tích tắc, chiến lực của Tư Ma lại điên cuồng tăng lên lần nữa, một lần hành động đạt tới Thiên Nhân Tứ Cảnh trung kỳ. Chớ xem thường một cảnh giới nhỏ chênh lệch này, thực lực sai biệt trong đó lại có thể đạt tới mấy lần trở lên!

Cực hạn!

Dùng tu vi của Tư Ma hôm nay, miễn cưỡng xé rách tầng phong ấn thứ hai đã là cực hạn, nếu như liều lĩnh một cái giá lớn cưỡng ép phá vỡ đạo phong ấn thứ ba, tuy có thể để cho hắn ở trong thời gian ngắn có được chiến lực vô hạn tới gần Thiên Nhân Ngũ Cảnh, nhưng cuối cùng chờ đợi hắn chỉ có kết cục bạo thể mà vong.

Cảm thụ được pháp lực trong cơ thể ầm ầm lưu chuyển, một cảm giác cường đại không gì làm không được quanh quẩn trong lòng, để cho hắn tự tin vô hạn!

- Nhân tộc Tiêu Thần, mặc dù ngươi có chí bảo nơi tay, cũng không có khả năng chiến thắng bản Ma!

- Hôm nay, còn không chết đi cho ta!

Ở trong tiếng gào thét, Tư Ma ra tay, một chưởng đập rơi, uy năng Thiên Nhân Tứ Cảnh trung kỳ bỗng nhiên bộc phát, bao phủ ngàn dặm địa vực, uy thế vô song, giống như có thể sánh vai Thiên Địa. Ở hắn ra tay, một đạo Ma ảnh hư ảo xuất hiện, thân cao chừng 20 vạn trượng, đồng dạng nhấc tay, chụp về phía Tiêu Thần.

Từ xa nhìn lại, hai Ma ảnh một lớn một nhỏ đồng thời ra tay, bộc phát khí tức kinh thiên động địa!

Tiêu Thần bỗng nhiên ngẩng đầu, đáy mắt phun ra lệ mang, trường kiếm trên tay giơ lên, hung hăng chém rụng.

Một kiếm này, hắn bộc phát tất cả tu vi, tất cả át chủ bài, điệp gia uy năng của hơn vạn chiến sĩ ở trong Tả Mi đạo tràng, đều dung nhập vào trong một kiếm này, lập tức ra tay, chưa từng có từ trước đến nay!

Một kiếm này, như kinh hồng xẹt qua, nhanh chóng tuyệt luân, chưa thấy rõ, cũng đã trực tiếp vạch phá không gian.

Một kiếm này, là một kích mạnh nhất của Tiêu Thần từ khi tu đạo đến nay, hắn có mười phần tự tin, nơi này, không người nào có thể ngăn hắn!

Oanh!

Oanh!

Liên tục hai thanh âm nổ vang truyền đến, bóng kiếm vô song, như lưỡi dao sắc bén, trực tiếp cắt ngang qua thủ chưởng, hơi lộ ra ảm đạm, nhưng trên nó tản mát ra ý chí mãnh liệt lại càng thêm kiên định, như muốn trảm phá Thiên Địa này mới có thể từ bỏ ý đồ.

Rống!

Sau Tư Ma, Ma ảnh 20 vạn trượng kia thống khổ gào thét, thân ảnh nó bỗng nhiên hư ảo xuống, mơ hồ có thể thấy được một vết rách xuất hiện từ mi tâm cho đến bụng dưới, cuối cùng tán loạn, dung nhập vào thân thể Tư Ma không thấy.

PHỐC!

Tư Ma phun máu, trong đôi mắt tràn đầy rung động, ở chỗ sâu trong rung động, thậm chí còn có sợ hãi, dùng tu vi của hắn liên tục xé rách hai đạo phong ấn, rõ ràng như trước không phải đối thủ của Tiêu Thần!

Giờ phút này nhìn kiếm quang chém rụng, trong tiếng thét lên, hắn trực tiếp lấy ra một ngọc điệp, không chút do dự bóp nát.

Ngọc điệp toái, một vòng bảo hộ do ma lực tinh thuần tạo thành hiện lên, phía trên Ma vân rậm rạp, điên cuồng tháo chạy, tản ra khí tức kinh người!

Oanh!

Bóng kiếm chém rụng, bộc phát ra chấn động hủy diệt, như sóng dữ màu đen, điên cuồng thôn phệ bốn phương tám hướng, đủ để chôn vùi tất cả sinh linh.

Tiêu Thần biến sắc, bản thể Tiểu Điếm trong tay bỗng nhiên phóng đại, che chắn thân ảnh hắn ở phía sau, dùng để ngăn cản dư âm giao chiến khủng bố này. Bất quá dù vậy, ở dưới chấn động hủy diệt trùng kích, hắn vẫn nhịn không được kêu rên một tiếng, khóe miệng chảy ra vết máu, thân ảnh bị đánh bay mấy vạn trượng mới dừng lại.

Bất quá ngay khi thân ảnh hắn dừng lại, hắn thân lại bỗng nhiên cứng ngắc, lập tức quay người, trong miệng phát ra một tiếng gào thét.

- Cút!

Một chữ ra, không thấy hắn có bất kỳ động tác gì, đôi mắt vẫn đóng chặt của Kinh Ma Vương bỗng nhiên mở ra, bị sợ hãi vô tận chiếm cứ, thất khiếu tràn huyết, như gặp phải trọng kích, sắc mặt trắng bệch, khí tức trong cơ thể cấp tốc giảm xuống.

Kinh Ma Vương rú thảm, thân ảnh điên cuồng lui về phía sau, ánh mắt nhìn về phía Tiêu Thần, đã hóa thành hoảng sợ.

Vừa rồi hắn tạm thời tránh đi giao chiến, thi triển Thiên Ma nhất tộc bí thuật, hiển hóa Thiên Ma hư ảnh, ở lúc Tiêu Thần cùng Tư Ma đối chiến suy yếu nhất, nắm chắc thời cơ xâm nhập nguyên thần của hắn, muốn trực tiếp giết chết.

Thế nhưng mà hắn triệu hoán hiển hóa ra Thiên Ma hư ảnh, tiến vào không gian nguyên thần của Tiêu Thần, chứng kiến lại là một cổ thụ chống thiên, ở trên cổ thụ, có hai viên châu một đen một trắng bị vô số linh lực trói buộc.

Bởi vì tràng cảnh trước mắt làm khiếp sợ trong ngắn ngủi, còn không đợi hắn làm ra phản ứng, chỉ cảm thấy cả Thiên Địa bỗng nhiên âm u, ngẩng đầu nhìn lên, chứng kiến một con mắt huyết hồng, tản ra vẻ tham lam xuất hiện, miệng lớn mở rộng, phun ra một đạo ánh sáng màu vàng mịt mờ, ở dưới ánh sáng này, Thiên Ma hư ảnh hắn triệu hoán đến rú thảm một tiếng, không có một chút sức phản kháng liền bị thôn phệ.

Sau một khắc, Kinh Ma Vương thức tỉnh, nhưng bởi vì tâm thần của hắn ký thác vào Thiên Ma hư ảnh bị cắn nuốt, hôm nay đã triệt để trọng thương, đối với Tiêu Thần càng sinh ra sợ hãi vô tận.

- Tiêu Thần này đến tột cùng là dạng tồn tại gì, vì sao nguyên thần của hắn sẽ là một thân cây!

Điểm ấy, Kinh Ma Vương vô luận như thế nào cũng nghỉ không ra!

Mà cùng lúc đó, Phó Vân Khinh dùng thủ đoạn lôi đình chém giết ba đạo Ma Hồn, nhưng giờ phút này hắn lại động cũng không động, ánh mắt nhìn Tiêu Thần, lộ ra rung động vô tận.

Một kiếm trọng thương Tư Ma xé mở hai đạo phong ấn, bức hắn sử dụng thủ hộ thần phù vô cùng trân quý mới có thể bảo vệ tánh mạng.

Quay người gào thét, một chữ ra, có thể để cho Kinh Ma Vương trọng thương trốn tránh, sắc mặt hoảng sợ.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...