Đạo (Dịch) – Chương 1371

Hắn vội vàng thi lễ trở lại.

Ánh mắt của Tư Ma ngưng trọng nhìn về phía Tiêu Thần, lần đầu có vẻ kiêng kị, mỗi khi hắn tự nhận là đã thấy rõ tu sĩ Nhân tộc này, người này tổng sẽ bộc phát ra thủ đoạn để cho hắn khiếp sợ. Thức thần thông thứ hai của Vận Song Tử, hắn không có khám phá được.

Hai tiếng rên rỉ truyền ra, Yêu tộc Vận Song Tử thất khiếu chảy máu, sắc mặt trắng bệch, lại không một chút huyết sắc. Thương thế thân thể không bao nhiêu, nhưng nguyên thần bị trùng kích, lại không cách nào đơn giản khép lại. Từ khi hai huynh đệ hắn bộc lộ tài năng cho đến trở thành thiên kiêu Yêu tộc, chưa bao giờ thua triệt để như ngày hôm nay, thua hai bàn tay trắng.

Bại, triệt để bại!

Một cổ mờ mịt không biết nên làm thế nào xuất hiện trong lòng, cuối cùng hóa thành ý niệm kiên định nào đó, ở trong mắt hai huynh đệ đồng thời xẹt qua.

Tiêu Thần nhạy cảm cảm ứng được hai người này biến hóa, sắc mặt bỗng nhiên biến đổi, tiếp theo triệt để trầm xuống, toát ra kiêng kị vô tận. Lúc trước hắn nhìn như ứng đối nhẹ nhõm, nhưng lại hành tẩu ở biên giới tử vong. Thần thông của Vận Song Tử có thể nói là giả, nhưng từ một mặt nào đó mà nói lại là thực, nếu như tu vi của hắn hơi thấp, nếu như hắn tâm trí không kiên, chỉ sợ giờ phút này đã vẫn lạc, chết triệt để. Mà giờ khắc này trên thân hai người kia truyền tới quyết tuyệt, để cho hắn không dám có chút chủ quan.

Phó Vân Khinh, Tư Ma, Kinh Ma Vương im miệng không nói, cả Thiên Địa im ắng không chút tiếng động.

- Tiêu Thần, ngươi xác thực là từ khi huynh đệ ta tu đạo đến nay, chứng kiến người mạnh nhất trong cùng thế hệ, không có một trong!

- Cho nên, ngươi có tư cách thừa nhận thần thông Hóa Thân mộng đạo của huynh đệ ta. Nếu như ngươi có thể phá thần thông này, thì huynh đệ ta chết, nếu như ngươi không cách nào phá vỡ, thì ngươi sẽ ở trong mộng đạo Luân Hồi tiêu tán.

- Dùng suy diễn chi thuật, hóa Mộng Đạo thần thông, nhất mộng ngàn năm!

Vận Song Tử gào thét, trong cơ thể bộc phát ra khí tức cường hoành, ở sau lưng hắn mơ hồ hình thành hai hư ảnh, một đen một trắng, dọc theo quỹ tích huyền ảo xoay quanh, ở trong nháy mắt trực tiếp gặp nhau.

Thời điểm Hắc Bạch tinh thần gặp nhau, một vòng ánh sáng âm u bỗng nhiên bộc phát, tràn ngập Thiên Địa. Ở trong ánh sáng âm u, thân thể của Vận Song Tử lập tức hư ảo, cùng hư ảnh tinh thần ở sau lưng dung hợp, co rút lại, bỗng nhiên bắn ra, dung nhập vào trong cơ thể của Tiêu Thần.

Đây hết thảy chỉ phát sinh ở trong nháy mắt, tuy Tiêu Thần có phòng bị, nhưng Vận Song Tử biến thành Hắc Bạch song châu lại bỏ qua pháp lực nguyên thần ngăn cản, trực tiếp xâm nhập!

Thần sắc của Tiêu Thần biến đổi, nguyên thần nội thị, ánh mắt bỗng nhiên trầm xuống. Ở trong không gian nguyên thần của hắn, hai viên châu một đen một trắng xoay quanh, bao bọc nguyên thần, bởi vì Bồ Đề cổ thụ bộc phát ngăn cản, lúc này mới khiến cho Mộng Đạo thần thông chưa bộc phát. Nhưng theo Tiêu Thần đoán chừng, mặc dù có Bồ Đề cổ thụ, cũng tuyệt đối không cách nào kéo dài quá lâu. Trước đó, hắn phải lập tức rời đi, tìm kiếm một chỗ an toàn, đi ứng đối Mộng Đạo thần thông này!

Ý niệm trong đầu như vậy, Tiêu Thần ngẩng đầu, bước chân phóng ra, thân ảnh trực tiếp xé rách không gian rời đi.

Bất quá giờ phút này hắn có thể phát giác được nguy cơ, Tư Ma tự nhiên có thể chứng kiến, cơ hội tuyệt diệu như thế, hắn há lại sẽ buông tha.

- Ha ha ha ha, Tiêu Thần đạo hữu, đã đến, cần gì phải đi, không bằng tháo đầu lâu của ngươi xuống, hết thảy cơ duyên đều giao cho tại hạ a?

Trong tiếng cười dài, Tư Ma ra tay!

Vận Song Tử dùng bản thân biến ảo thần thông, thi triển ra Mộng Đạo thần thông tuyệt đối không thể khinh thường, Tiêu Thần này lo lắng rời đi, hiển nhiên cũng là vì tránh đuổi giết, toàn lực ứng đối thần thông bộc phát, giờ phút này, không thể nghi ngờ là thời điểm hắn suy yếu nhất.

Loại cơ hội này, Tư Ma có thể nào bỏ qua.

Đáy mắt Phó Vân Khinh lóe lên lệ mang, mặc dù hắn không nhận thức Tiêu Thần, nhưng hai người đều thiên kiêu Nhân tộc, tự nhiên không thể để đối phương rơi vào hiểm cảnh, giờ phút này hừ nhẹ, phất tay áo ra tay, ngăn Tư Ma lại.

Bất quá giờ phút này, Tư Ma phản ứng lại nhanh hơn.

Ba Khôi Lỗi bỗng nhiên bắn ra, đúng là vật trên đấu giá hội, chẳng biết tại sao lại rơi xuống trong tay hắn, nhưng hôm nay không phải thời điểm miệt mài theo đuổi cái đó, ba khôi lỗi này ra tay, lập tức nghiền nát, có ba Ma Hồn từ trong đó xuất hiện, phát ra gào thét. Ba Ma Hồn này bị phong ấn ở trong Ma Tượng, tuy đã bị xóa đi tất cả thần niệm, nhưng trước khi chết có một cổ oán hận không cam lòng lại bảo lưu lại, bị phong ấn trong năm tháng lâu dài càng ngày càng nặng, giờ phút này được phóng thích ra, bị Tư Ma sử dụng, điên cuồng thẳng đến Phó Vân Khinh.

Có ba đại ma chi hồn này ngăn trở, mặc dù Phó Vân Khinh tu vi cường hoành, muốn thoát thân cũng tuyệt không dễ dàng. Có cái này ngăn trở, thời gian có lẽ đủ!

Trước có Tư Ma, sau có Kinh Ma Vương, hiện lên thái độ tiền hậu giáp kích, khí tức bộc phát, như Trường Giang biển cả bành trướng, hóa thành gợn sóng vô hình điên cuồng quét ngang bốn phương tám hướng, thấu phát ra khí tức giết chóc vô tận.

Tiêu Thần mặt trầm như nước, sát cơ như nước thủy triều, hôm nay Vận Song Tử diễn biến Mộng Đạo thần thông tùy thời có thể bộc phát, hắn không có quá nhiều thời gian trì hoãn, lập tức tiến lên quát:

- Người ngăn ta… chết!

Ở trong tiếng quát, tóc đen sau lưng hắn bỗng nhiên tản ra, cao thấp tung bay, trường kiếm rơi vào trong tay, chỉ về phía Tư Ma!

Bị trường kiếm này tập trung, một cảm giác nguy cơ lập tức xuất hiện, thậm chí trong tích tắc như vậy, để cho Tư Ma cảm nhận được khí tức tử vong hàng lâm. Trong đầu hắn đột nhiên hiện lên tin đồn có quan hệ tới Tiêu Thần, hai lần trước ra tay, tựa hồ trong tay hắn đều có một pháp bảo hình kiếm, dựa vào nó, mới có thể chém giết vô số cường địch, toàn thân trở ra.

Hẳn là thanh kiếm này!

Sắc mặt của Tư Ma lập tức ngưng trọng, trước kia nghe đồn đãi, hắn chỉ nói việc này có chút khuyếch đại, không tương xứng sự thật, nhưng hôm nay tự mình cảm ứng, mới biết chỉ sợ là hắn vẫn xem nhẹ uy năng của bảo kiếm kia.

Bảo vật này, tuyệt đối là trọng bảo!

- Phong ấn tầng thứ nhất, mở!

Trong tiếng hô buồn bực, Tư Ma trở tay xé mi tâm của mình, một phù văn vô hình ở trong huyết nhục lập tức hiển hóa ra, ở dưới một xé, bị kéo đứt.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...