Đạo (Dịch) – Chương 1369

Tư Ma nhìn Tinh Thần phong trấn của Vận Song Tử khóa chết Tiêu Thần, sắc mặt ngưng trọng, nhưng vẻ băng lãnh trong mắt lại càng thêm dày đặc. Trước mắt xem ra, Tiêu Thần đã triệt để trầm luân ở trong thần thông, hôm nay đi qua gần như một khắc chung, hắn tuyệt đối không có cách nào tỉnh lại lần nữa, đợi cho nguyên thần lực bị rút ra sạch sẽ, là thời điểm hắn hình thần câu diệt. Mà một khắc này, là thời cơ hắn ra tay, bởi vì Thạch Mộc đan tồn tại, cùng với Bất Hành thệ ước, Tiêu Thần nhất định phải chết trong tay hắn mới được!

Bất quá đúng lúc này, lông mày của hắn nhịn không được nhăn lại, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn về phía xa, một đạo linh quang gào thét mà đến, nhanh đến có thể nói khủng bố!

Bá!

Phó Vân Khinh trở tay lấy đi tọa kỵ, đợi cho thấy rõ tình hình trong tràng, sắc mặt nhịn không được đại biến:

- Yêu tộc Vận Song Tử, Tinh Thần phong trấn thần thông!

- Tiêu Thần đạo hữu, nhanh chóng tỉnh lại, không thể sa vào trong đó!

Vẻ lo lắng trên mặt người này không giống giả bộ, giờ phút này thân ảnh khẽ động, lao ra, phá hư Vận Song Tử ra tay.

Tư Ma cười lạnh một tiếng, thân ảnh vây giết, một bước phóng ra lập tức ngăn ở trước mặt hắn, cười nói:

- Phó đạo hữu, lúc trước từng nói, bản Ma muốn cùng đạo hữu chiến một trận, hiện nay xem ra, hôm nay là một cơ hội không tệ, kính xin đạo hữu vui lòng chỉ giáo.

- Ma Đạo, thôn thiên phệ địa!

Ở trong tiếng gào thét, ma khí cuồn cuộn từ trong cơ thể hắn bộc phát, xông lên trời, hóa thành Ma vân vô tận, phong trấn phương viên ngàn trượng, một mực vây khốn Phó Vân Khinh ở trong đó, nói rõ là muốn ngăn hắn lại.

Đáy mắt của Phó Vân Khinh lóe lên sát cơ:

- Tránh ra cho bổn tọa!

Trong tiếng quát chói tai, hai người lập tức chiến thành một đoàn, tuy Phó Vân Khinh tu vi thâm hậu, uy năng cường đại, nhưng có Tư Ma ngăn cản, hắn muốn tiến lên cứu trợ, là không có một chút khả năng.

Thân ảnh của Kinh Ma Vương hiển hiện, ánh mắt nhìn chiến cuộc, thoáng chần chờ nhưng không có ra tay, nếu không vạn nhất đẩy Phó Vân Khinh vào tuyệt cảnh, người này không để ý hậu quả bộc phát, tất nhiên là cực kỳ phiền toái.

Không bằng duy trì lấy thế cục trước mắt, hắn chỉ cần chờ đợi, ở thời khắc mấu chốt nhất, giết chết Nhân tộc Tiêu Thần, liền đầy đủ!

.........

Thân ảnh của Vận Song Tử giấu ở trong tinh thần, khoanh chân mà ngồi, chính diện tương đối, song chưởng xác nhập, mười ngón đan xen, một tia năng lượng chấn động khác thường từ trong cơ thể hai người này tán phát ra, bao phủ Thiên Địa, diễn biến thần thông, phong trấn Tiêu Thần.

Với tư cách người khống chế trận pháp, bọn hắn có thể rõ ràng cảm ứng được biến hóa trong trận, phát giác được trạng thái của Tiêu Thần hôm nay, khóe miệng của hai người bọn họ đồng thời toát ra vài phần cười lạnh.

Dựa theo xu thế như vậy, không ra một lát, Nhân tộc Tiêu Thần này sẽ triệt để vẫn lạc! Về phần chuyện phát sinh bên ngoài thần thông trong nội tâm bọn hắn tinh tường, nhưng có thủ đoạn có thể làm cho Kinh Ma Vương không công mà lui. Con mồi của huynh đệ bọn hắn, hao tổn tâm cơ giết chết, há sẽ nhường cho người.

- Có thể chết ở dưới huynh đệ ta liên thủ, Tiêu Thần, mặc dù chết, ngươi cũng có thể nghỉ ngơi!

Nguyên thần của Tiêu Thần đã héo rũ tới cực điểm, tựa hồ sau một khắc sẽ trực tiếp tán loạn, triệt để chết.

Giờ phút này, đã là lúc phân sinh tử, nếu không có chuyển cơ, 3000 năm tu đạo thừa nhận hết thảy cực khổ sẽ thành uổng phí, một thân tu vi trôi theo nước chảy, vẫn lạc! Ý niệm của hắn đã gần như triệt để tiêu tán, chỉ còn sót lại một tia giữ vững vị trí linh đài, để cho hắn chưa từng buông tha.

Qua không biết bao lâu, khi một tia nguyên thần lực cuối cùng sắp tiêu tán, Tiêu Thần đột nhiên mở hai mắt ra, hắn con mắt ảm đạm không ánh sáng, thân thể tiều tụy, tản ra khí tức mục nát nồng đậm, như lão nhân tuổi xế chiều.

- Thần thông này, không đúng!

Thanh âm khàn giọng, ở trong tinh thần tầm đó lăn đãng xoay quanh.

- Dùng tu vi của Yêu tộc Vận Song Tử, nếu quả thật có thể phóng ra thần thông trực tiếp trấn áp người cho đến chết như vậy, ở trong chiến trường tộc đàn ai sẽ là địch thủ của bọn hắn, này cùng trước đó bọn họ biểu hiện không tương xứng.

- Cho nên đây hết thảy chỉ có một giải thích, thần thông này có lừa dối! Nó tuyệt đối không có loại uy năng này, mà là một loại ảo cảnh cao minh tới cực điểm thậm chí có thể dùng giả đánh tráo, kéo nguyên thần của tu sĩ vào trong đó, khiến cho nguyên thần tin là thật, thời điểm nguyên thần chết ở trong ảo cảnh, bản thân tu sĩ liền sẽ cho là mình đã tử vong, do đó chết thật!

- Thủ đoạn thật cao minh, nhưng hôm nay nếu như đã bị Tiêu Thần ta khám phá, có thể nào diệt ta!

Nói đến chỗ này, hắn cố gắng thẳng tắp lưng eo, chậm rãi mở miệng.

- Nguyên thần ta không tổn thương, thì hết thảy suy yếu đều là hư huyễn.

Thanh âm rơi xuống, tinh vực quanh thân hắn đột nhiên chấn động, có nguyên thần lực bàng bạc bỗng nhiên từ trong tinh thần tuôn ra, quay về trong cơ thể của Tiêu Thần, khiến cho nguyên thần suy yếu gần như sụp đổ ở trong một sát na khôi phục đến trạng thái đỉnh phong.

- Thân thể ta như thường, thì hết thảy dấu vết tuế nguyệt đều không còn tồn tại!

Tinh thần lại chấn, lực lượng cường đại tràn ngập mà đến, bị thân thể hắn hấp thu, khiến cho thân hình tiều tụy khôi phục bộ dáng nguyên lai.

- Ý niệm của ta không bị giấu kín, thì ảo cảnh này, cuối cùng không còn tồn tại!

Lời cuối cùng ra miệng, Tiêu Thần bỗng nhiên ngẩng đầu, trong đôi mắt đen kịt bộc phát ra thần quang vô tận, nhìn hướng chi địa, đúng là chỗ Yêu tộc Vận Song Tử kia, nháy mắt sau đó, hình ảnh quanh thân sớm đã hư ảo tới cực điểm đột nhiên nghiền nát, đợi cho ánh mắt khôi phục thanh minh, Tiêu Thần vẫn đứng ở tại chỗ, khí tức như thường, không có một chút biến hóa.

PHỐC!

PHỐC!

Thần thông bị phá, Vận Song Tử phun ra máu tươi, sắc mặt trắng bệch, trong mắt vẫn còn có vẻ không thể tin được. Dùng thần thông của hai người bọn hắn, toàn lực ra tay bố trí xuống ảo cảnh, trong đồng cấp người có thể phá cực nhỏ!

Huống chi Tiêu Thần này đã trầm luân vào trong đó, rõ ràng có thể ở thời khắc cuối cùng nghịch chuyển phá cảnh, điểm ấy, càng vượt qua bọn hắn nhận thức!

Sắc mặt của Tư Ma trở nên cực kỳ khó coi, ánh mắt nhìn Tiêu Thần, kiêng kị càng lớn.

Sắc mặt của Phó Vân Khinh vui mừng, vẻ căng thẳng hơi trì hoãn, đáy mắt lóe lên lệ mang nhìn về phía Tư Ma, thần thông trên tay càng thêm lăng lệ ác liệt .

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...