Đạo (Dịch) – Chương 1368

Bất quá đúng lúc này, Tiêu Thần cùng Tư Ma đều nhíu mày, ngẩng đầu nhìn về phía một chỗ khác. Linh quang chớp lên, không gian bị cưỡng ép xé rách, hai nhân ảnh mang theo sát cơ ngập trời lao tới, yêu lực khủng bố tán phát ra, vặn vẹo không gian, khiến cho quanh thân hai người cực kỳ mơ hồ.

Yêu Tộc Vận Song Tử!

Hai người sớm đã cảm ứng được Đằng Vân Vương cùng Tiêu Thần chém giết, hôm nay cũng đã biết được kết cục, trong nội tâm sát cơ tăng vọt, đồng thời lại cực kỳ rung động! Ánh mắt hai phe bộc phát thần quang, lập loè tầm đó như tinh vân lưu chuyển.

Tuy Đằng Vân Vương mạnh, nhưng còn không được hai người bọn họ để ở trong mắt, bất quá hắn dù sao cũng là Yêu tộc thiên kiêu, hôm nay bị Tiêu Thần trọng thương bỏ trốn, nếu Yêu tộc không cách nào đòi lại, tất nhiên sẽ mất mặt, đến lúc đó hai huynh đệ bọn hắn cũng sẽ mất điểm ở trong lòng các Chấp sự. Cho nên cục diện hôm nay, hai người bọn hắn không có lựa chọn khác, nhất định phải lưu Tiêu Thần này lại!

Có thể đánh chết mấy thiên kiêu của tộc đàn, tuy chiến lực kinh người, nhưng Vận Song Tử như trước tin tưởng mười phần, bọn hắn vốn có thủ đoạn, cũng không phải tu vi càng cao liền càng có thể ngăn cản! Dùng thủ đoạn của hai người toàn lực ra tay, Nhân tộc Tiêu Thần này, tuyệt đối không cách nào đào thoát.

- Trước giết Yêu tộc Thanh Đằng, sau trọng thương thiên kiêu Đằng Vân Vương, Nhân tộc Tiêu Thần, hôm nay huynh đệ ta nhất định sẽ chém giết ngươi.

- Tinh Vân, tỏa hồn chi thuật!

Vận Song Tử đồng thời mở miệng, thậm chí thanh âm phập phồng cũng giống như đúc, như cùng một người, nghe có chút quỷ dị. Thanh âm chưa dứt, hai Yêu tộc thiên kiêu này lập tức ra tay, vung tay áo, dị biến nổi lên.

Bầu trời tựa hồ bị một cổ lực lượng mênh mông cuồn cuộn cưỡng ép kéo xuống, giảm xuống vô số khoảng cách, khiến cho Chu Thiên tinh thần đưa tay có thể đụng, chậm rãi xoay tròn, lực lượng kỳ dị từ trong đó bộc phát, lập tức bao phủ Tiêu Thần.

Ánh mắt của Tư Ma chớp lên, một chút kiêng kị, hiển nhiên đối với thần thông của Vận Song Tử này có chút lý giải. Bên ngoài cơ thể chớp lên ma quang, hắn nhanh chóng rời đi, né tránh đến chỗ an toàn, sắc mặt âm tình bất định, cuối cùng hóa thành lạnh lùng.

Vận Song Tử đã đoạt trước xuất thủ, hắn liền tạm thời chờ đợi, lại tùy thời động thủ cũng không muộn. Ma đầu này nghĩ, trong nội tâm dần dần an định lại, thu liễm khí tức bản thân, nhìn như bằng phẳng, nhưng có thể ở thời khắc nào đó bỗng nhiên ra tay bạo khởi sát cơ!

Hôm nay bất kể như thế nào, Nhân tộc Tiêu Thần cũng mơ tưởng rời đi, cho dù là liều mạng xé mở một tầng phong ấn, hắn cũng sẽ không tiếc.

Tiêu Thần nhíu mày, ánh mắt đảo qua, hôm nay hắn như ở trong tinh vực vô tận, quanh thân tất cả đều là tinh thần vận chuyển, vô thanh vô tức, vô thủy vô chung, tản ra khí tức tuyên cổ trường tồn, giống như Thiên Địa sơ khai cũng đã tồn tại. Tuy biết rõ trước mắt bất quá là thần thông biến ảo thành, nhưng vô luận hắn tìm kiếm như thế nào, cũng không thể tìm được một chút sơ hở, như tinh vực này là vật xác thực tồn tại!

Một lát sau Tiêu Thần giương mắt, sắc mặt ngưng trọng, ánh mắt hơi lộ ra âm trầm, ý niệm khẽ nhúc nhích, lập tức hóa thành một đạo lưu quang gào thét đi về phía trước, thẳng đến một chỗ tinh thần! Nhưng tinh thần này nhìn như có thể đụng tay đến, lại bất luận hắn phi hành như thế nào, cũng không thể tới gần một chút, như đảo quanh ở tại chỗ. Tiêu Thần dừng lại độn quang, sắc mặt triệt để trầm xuống, trong nội tâm sinh ra ý kiêng kị, hơn nữa cực kỳ mãnh liệt .

Dùng thân phận của Vận Song Tử, ra tay với hắn, tuyệt đối sẽ không chỉ là phong trấn đơn giản như vậy, có lẽ âm thầm ở thời khắc hắn không biết, sát cục đã chậm rãi bắt đầu.

Nhưng mấu chốt ở chỗ, kết quả giết chóc này, ở nơi nào? Ánh mắt không cách nào tìm được, thần thức không cách nào cảm ứng, giờ phút này Tiêu Thần ở trong tinh thần, như mất đi con mắt, không cách nào nắm giữ chủ động, chỉ có thể bị động chờ đợi.

Nghĩ thông suốt điểm ấy, hắn tự kiềm chế bất an trong tâm, khôi phục đến trạng thái không hề bận tâm, yên tĩnh chờ đợi. Bất luận sát cục kia là cái gì, Tiêu Thần tin tưởng vững chắc dùng lực lượng bản thân, đều có thể phá vỡ!

Thời gian đang trôi qua, một ngày, hai ngày, ba ngày .

Ở trong nguyên thần cảm ứng, suốt nửa tháng thời gian, hết thảy vẫn như cũ là gió êm sóng lặng, không có một chút khác thường.

Tiêu Thần bình tĩnh chờ đợi.

Nhưng nương theo thời gian ngày ngày đi qua, tinh thần quanh thân yên tĩnh xoay tròn, cả phiến không gian ở vào tĩnh mịch, toàn bộ không có một chút tiếng động truyền ra, một cảm giác nôn nóng không bị khống chế xuất hiện ở trong nội tâm Tiêu Thần, để cho hô hấp của hắn dần dần tăng thêm.

Bất quá giờ phút này Tiêu Thần ở vào trong nôn nóng cũng không nhận thấy được, tinh thần quanh thân giờ phút này theo ý niệm nôn nóng của hắn, tốc độ chuyển động tựa hồ hơi nhanh một chút.

Nửa năm, một năm, hai năm…

Cho đến 10 năm, một mình một người bị phong ấn ở trong thần thông, trống trải, tĩnh mịch, còn có sợ hãi đối với nguy hiểm không biết, để phần nôn nóng trong đáy lòng Tiêu Thần càng ngày càng nặng, thậm chí đôi mắt hắn giờ phút này đã hóa thành huyết sắc, mà tinh thần quanh thân hắn, giờ phút này tốc độ xoay quanh vận chuyển đã đạt tới một trình độ cực kỳ kinh người, hóa thành một đoàn hư ảnh mơ hồ, để cho người không cách nào nhìn thấu.

Phải chăng, hắn sẽ bị vĩnh viễn phong trấn ở chỗ này, cuối cùng cả đời không cách nào rời đi.

Phải chăng, cái gọi là sát cục kia, từ lúc hắn rơi vào trong thần thông cũng đã hoàn thành.

Phải chăng, hắn đau khổ nhẫn nại lấy cô độc tịch mịch đến ngày nay, hết thảy đều là phí công.

Tiêu Thần không muốn suy nghĩ, cũng không dám suy nghĩ, hắn lo lắng nếu đây hết thảy là thật sự mà nói, mình sẽ lập tức sụp đổ!

Nương theo thời gian trôi qua, để cho trong lòng của hắn chờ đợi càng ngày càng thấp, cuối cùng thậm chí hóa thành tuyệt vọng. Theo Tiêu Thần tiến vào nơi này, hôm nay đã qua suốt 100 năm.

Nôn nóng, bạo ngược đã triệt để tràn ngập nguyên thần của hắn, ở dưới loại trạng thái kỳ dị này, nguyên thần của hắn dần dần trở nên suy yếu thậm chí héo rũ, như trong tối tăm có tồn tại nào đó, cưỡng ép rút đi nguyên thần của hắn!

.........&

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...