Đạo (Dịch) – Chương 1321

Giờ phút này tu sĩ của Bàn Thạch tiểu đội toàn lực hành động, thẳng đến cô phong vô danh.

XÍU...UU!! XÍU...UU!! XÍU...UU!! XÍU...UU!! XÍU...UU!! XÍU...UU!!

Mấy ngàn dặm, đối với tu sĩ Độ Kiếp mà nói, chỉ thoáng cái liền có thể xuyên việt không gian, 6 người Bàn Thạch kém mấy tức thời gian, đồng thời đến đỉnh núi, bước chân đạp rơi ở trên ngọn núi.

Thân ảnh Bàn Thạch rơi xuống, lông mày nhịn không được chăm chú nhăn cùng một chỗ, ánh mắt đảo qua, chẳng biết tại sao, một vẻ bất an bỗng nhiên sinh ra, như sắp có sự tình không ổn phát sinh .

Loại cảm giác này thật không tốt, để cho sau lưng của hắn lông tơ dựng đứng, thân thể cứng ngắc.

- Không tốt! Đi mau!

Ngay khi cảm giác này sinh ra, Bàn Thạch đột nhiên quát khẽ, lộ ra vẻ hoảng loạn.

Tuy bọn người Vương Hổ, Kim Thượng, Lam Thu không rõ ràng cho lắm, nhưng từ tín nhiệm đối với Bàn Thạch, cũng không làm bất luận trì hoãn gì, ngoài cơ thể lập tức bùng lên linh quang, nhắm bốn phương tám hướng rời đi.

Bất quá giờ phút này… đã muộn.

- Hừ! Tuy còn có một người chưa tới, nhưng chắc hẳn cũng sẽ không rời đi quá xa, trước xuất thủ thu thập 6 người các ngươi, lại giải quyết hắn cũng không muộn.

Tiếng hừ lạnh truyền ra, rét lạnh vô tình, tuy nhẹ nhàng trầm thấp, nhưng rơi vào trong tai bọn người Bàn Thạch lại như sấm rền, khiến cho 6 người kêu rên một tiếng, sắc mặt bỗng nhiên trắng bệch, khóe miệng chảy ra vết máu.

XÍU...UU!!

Hai đạo thân ảnh một trước một sau, hiện lên xu thế giáp công, vây khốn 6 người Bàn Thạch tiểu đội ở bên trong. Tuy chỉ có hai người, nhưng cảm ứng được trên người bọn họ phát ra khí thế, lại để cho trái tim bọn người Bàn Thạch rơi đến thung lũng.

Tu vi Độ Kiếp đỉnh phong, chiến lực cấp độ Thiên Nhân cảnh!

Đệ tử Lý gia!

Truyền tống vừa mới chấm dứt, ở điểm tập hợp có tu sĩ Lý gia ôm cây đợi thỏ, đợi bọn hắn sa lưới, ở trong đó đại biểu hàm nghĩa không cần nhiều lời.

Bàng Liên Vân, xảy ra vấn đề!

Đáy mắt Bàn Thạch chợt lóe lên vẻ thống khổ, hắn thật không ngờ, ở loại thời khắc mấu chốt này, lại là người hắn tín nhiệm nhất âm thầm đâm sau lưng, vừa sâu vừa nặng, muốn đưa hắn vào chỗ chết!

Kế hoạch tự nhận là hoàn mỹ vô khuyết không sơ hở tý nào, không nghĩ tới ở người khác xem ra lại buồn cười như thế. Không cần ra tay bức bách, có thể để cho bọn hắn ngoan ngoãn nhảy vào trong cạm bẫy.

- Lưu Vân đạo hữu đi nhanh, nơi này có lừa dối!

Thanh âm như sấm sét bộc phát, hóa thành tiếng gầm cuồn cuộn, hướng bốn phương tám hướng quét ngang mà đi.

Lý Vân Thủy nhướng mày, thấp giọng nói:

- Ồn ào!

Thanh âm chưa dứt, phất tay áo vung lên, trong hư không lập tức có lực đạo bàng bạc ngưng tụ, thẳng đến Bàn Thạch trấn áp xuống.

Đối mặt người này tiện tay một kích, Bàn Thạch lại như lâm đại địch, sắc mặt đỏ lên, toàn lực ra tay, oanh ra một quyền, muốn chống đỡ. Bất quá nháy mắt sau đó, sắc mặt hắn liền trắng bệch, trong miệng mũi phun ra máu tươi, thân thể như gặp phải trọng kích.

Tiện tay một kích, uy năng lại mạnh như thế!

Sắc mặt Vương Hổ, Kim Thượng, Lam Thu, Giang Minh và Dạ Tức bỗng nhiên tái nhợt.

- Nhanh ra tay giải quyết bọn hắn, sau đó tìm kiếm người cuối cùng, miễn cho hắn đào thoát, ta và ngươi không thể hướng trưởng lão bàn giao.

Lý Vân Thủy gật đầu, dùng chiến lực Thiên Nhân cảnh của hắn, lại bị phái ra giết những tu sĩ Độ Kiếp cảnh này, thật sự là có chút cảm giác đại tài tiểu dụng, giết gà dùng đao mổ trâu.

Tuy trong nội tâm nghĩ như vậy, nhưng động tác trên tay hắn lại không chút chần chờ, bàn tay dò ra, giơ cao lên, nhấn xuống chỗ đám người Bàn Thạch tiểu đội.

Một chưởng rơi xuống, hư không chấn động, lập tức có vô số linh lực kích bắn, hóa thành năng lượng triều tịch khủng bố, lan tràn bốn phương tám hướng. Ở trong năng lượng triều tịch, một bàn tay chu vi ngàn trượng trực tiếp ngưng tụ, xen lẫn lực lượng ngập trời đè xuống.

Một kích này, chính là chiến lực của Thiên Nhân Nhất Cảnh đỉnh phong bộc phát, một khi rơi xuống, bọn người Bàn Thạch tiểu đội hẳn phải chết không thể nghi ngờ!

Nhưng vào thời khắc này, lại có một thanh âm nhàn nhạt truyền đến:

- Bằng hữu của Lưu Vân ta, há là thế hệ tầm thường như các ngươi có thể đả thương.

- Tinh Thần thủ hộ!

Thanh âm chưa dứt, trong hư không đột nhiên có vô số cấm đạo phù văn sinh ra, lẫn nhau cấu kết, khí tức hô ứng, điên cuồng hội tụ hóa thành 365 viên cấm đạo tinh thần, thành Chu Thiên số lượng, bộc phát ra tinh mang vô tận, bao phủ bọn người Bàn Thạch ở trong đó, chống đỡ được một chưởng kia.

Bàn tay đập rơi, Tinh Thần thủ hộ phát động, cả hai lập tức hiện ra thế cục giằng co.

- Lưu Vân đạo hữu!

- Lưu Vân đại ca!

Bọn người Bàn Thạch ngẩng đầu, ánh mắt lập tức rơi xuống trên người tu sĩ chân đạp hư không mà đến kia, thần sắc trong mắt vô cùng kích động. Thế cục hôm nay, đổi lại người khác làm sao cố kỵ bọn hắn chết sống, sợ là vì bảo vệ tánh mạng sớm đã hốt hoảng bỏ chạy. Nhưng Lưu Vân đạo hữu lại có thể như trước xuất thủ cứu giúp, chỉ bằng vào điểm ấy, liền đủ để người kính nể.

- Tiêu Thần đạo hữu đi nhanh, ngươi không phải đối thủ của bọn họ!

Bàn Thạch.

- Tiêu Thần đại ca ngươi không cần lo cho chúng ta, nhanh ly khai!

Lam Thu.

- Hảo huynh đệ, ân tình của ngươi chúng ta nhớ kỹ, cuộc đời này không cách nào hồi báo, kiếp sau lại đến làm huynh đệ với ngươi, cùng nhau trả lại ngươi!

Vương Hổ, Kim Thượng, Giang Minh cùng Dạ Tức nói.

Đối với Bàn Thạch tiểu đội, Tiêu Thần đối với bọn họ đã hết lòng hết dạ, làm đủ nhiều, hôm nay mấy người là chân tâm thật ý khích lệ Tiêu Thần ly khai, không muốn cùng bọn họ vẫn lạc ở đây.

Lý Vân Thanh ngẩng đầu, ánh mắt gắt gao rơi vào trên người Tiêu Thần, nói:

- Trọng tình trọng nghĩa, quả nhiên làm cho người bội phục, nhưng làm tổn thương tu sĩ Lý gia ta, thì nhất định phải trả giá thật nhiều. Trước mắt ngươi đã đến, cũng miễn ta ra tay tìm kiếm. Đã như vậy, ngươi liền lưu lại cho ta.

Lành lạnh nói xong, người này rút ra trường kiếm ở sau lưng, hai tay nắm chặt, hung hăng chém xuống.

Một kích này, hắn toàn lực ra tay, không một chút giữ lại.

Lý Vân Thanh làm việc từ trước đến nay cẩn thận, ôm lấy tâm tính sư tử vồ thỏ cũng dốc hết toàn lực, nhưng dù vậy, giờ phút này trong nội tâm hắn như trước có mười phần tin tưởng, dùng tu vi trước mắt của hắn toàn lực một kiếm, Thiên Nhân Nhất Cảnh bình thường cũng mơ tưởng toàn thân trở ra, tuy tu vi cấm đạo của Lưu Vân này không kém, cũng hẳn phải chết không thể nghi ngờ.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...