Đi vào truyền tống quảng trường, Bàn Thạch tiểu đội dừng lại không tiến.
Bỗng nhiên Bàn Thạch quay đầu, ánh mắt nhìn rất nhiều thế hệ không có hảo ý kia, khóe miệng giương nhẹ, toát ra mỉa mai, nhàn nhạt mở miệng nói:
- Nếu giờ phút này, chúng ta đường cũ trở về, không biết các vị đạo hữu có cảm tưởng gì?
Thanh âm bình tĩnh, lộ ra vài phần nghiền ngẫm, nhưng lại làm cho kẻ khác không cách nào phân biệt được thiệt giả.
Nói xong, cả truyền tống quảng trường, vô số tu sĩ chen chúc mà đến ngốc trệ, lập tức hít một hơi lãnh khí, hình thành cục diện cực kỳ đồ sộ. Nếu thật như thế, chỉ sợ rất nhiều tu sĩ xoa tay, âm thầm chuẩn bị sát chiêu kia sẽ phiền muộn đến phun máu.
Tu sĩ xem náo nhiệt kinh ngạc, trên mặt ngược lại toát ra vẻ đăm chiêu, mặc dù không thể nhìn đến sinh tử chém giết, nhưng nếu có thể nhìn thấy biểu lộ phiền muộn của những người kia, cũng không tính đi không một lần.
Chỉ có các tiểu đội tu sĩ, giờ phút này sắc mặt tái nhợt, âm trầm như nước, trong mắt càng là hàn mang lập loè, phải giết sạch Bàn Thạch đội viên, mới có thể tiêu mất mối hận trong lòng.
- Ha ha ha ha, vui đùa, nói giỡn mà thôi, chư vị đạo hữu không cần coi là đúng.
Bàn Thạch cười khẽ, lập tức ngẩng đầu nhìn bốn phía, sắc mặt nghiêm nghị nói:
- Chỉ có điều hôm nay, chỉ sợ chư vị đạo hữu phải thất bại rồi.
Nói xong không để cho tu sĩ chung quanh phản ứng, trực tiếp quay đầu hỏi:
- Chư vị huynh đệ, chơi chán chưa?
Vương Hổ cười cười, ánh mắt như đang nhìn ngu ngốc đảo qua xung quanh:
- Chơi chán rồi, chúng ta đi thôi.
Kim Thượng cũng không mở miệng, nhưng lại lạnh lùng cười cười, trên tay làm một tư thế chém rụng, ý nghĩa không cần nói cũng biết.
Còn lại Giang Minh, Dạ Tức, Lam Thu cũng đồng dạng cười gật đầu.
Chỉ có sắc mặt của Tiêu Thần bình tĩnh, không toát ra một chút dị sắc, chẳng biết tại sao, hôm nay rõ ràng sắp thoát thân rời đi, nhưng trong lòng của hắn ngược lại sinh ra vài phần không ổn, hơn nữa so với trước càng mãnh liệt hơn vài phần.
Bất quá dù vậy, hắn vẫn không tỏ vẻ, một là nói ra cũng không có chứng cớ, không cách nào phục người, hai là dùng tu vi của hắn bây giờ, đã hạ quyết tâm trợ giúp bọn người Bàn Thạch thoát thân, mặc dù ngoài ý muốn nổi lên, cũng không đáng để lo.
Mặc ngươi có âm mưu thủ đoạn gì, ta lặng im chờ đợi, lấy bất biến ứng vạn biến!
Bàn Thạch cười một tiếng dài, trên tay chớp lên linh quang, lấy ra Truyền Tống Phù của tu sĩ ngồi xe lăn, chắp tay nói:
- Chư vị đạo hữu sau này còn gặp lại, hôm nay, huynh đệ chúng ta liền không phụng bồi.
Tiếng cười vừa dứt, trên tay thoáng dùng sức, trực tiếp bóp nát Truyền Tống Phù, một cổ khí tức mênh mông cuồn cuộn bộc phát, như sóng biển cường hoành quét ngang bát phương.
- Không tốt, là Truyền Tống Phù!
- Mau mau ra tay, ngăn trở Bàn Thạch tiểu đội truyền tống ly khai, nếu không hôm nay không thể đắc thủ, ngày sau muốn tìm được bọn hắn càng xa vời!
- Nói nhảm! Hiện tại vẫn ở trong điểm hội tụ Nhân tộc, ai dám vọng động ra tay, trừ khi là không muốn sống. Muốn động thủ ngăn trở ngươi tự mình ra tay, đừng kéo chúng ta chết chung.
- Đáng giận, hao phí nhiều thời gian, không nghĩ tới cuối cùng lại là kết cục như vậy!
- Ah ah ah ah! Tức chết ta! Tức chết ta!
.........
Truyền tống cũng không bình tĩnh, thậm chí có thể nói rung xóc, Tiêu Thần khẽ nhíu mày, khí tức trong cơ thể thoáng tản mát ra, cưỡng ép trấn áp không gian quanh thân, khiến cho run rẩy kịch liệt không cách nào ảnh hưởng bản thân.
Có Không Gian phân thân, chỉ là truyền tống tự nhiên không coi là cái gì.
Thời gian truyền tống cũng không quá lâu, hơn mười tức thời gian cũng đã chấm dứt.
Trong một vùng núi, gợn sóng hư không xuất hiện, lập tức có một gã tu sĩ áo bào xanh xuất hiện. ánh mắt của Tiêu Thần đảo qua, thoáng suy nghĩ, bên ngoài cơ thể lóe lên độn quang, bay thẳng đến một chỗ.
Bá!
Bá!
Bá!
Khi thân ảnh hắn lóe lên, chỗ thông hành quấn quanh Thanh Đằng đột nhiên bạo lên, phát ra tiếng xé gió chói tai, gào thét quấn đến hắn. Thanh Đằng vốn bình thường không hề có khí tức, giờ phút này lại sinh ra tầng tầng gai độc rậm rạp chằng chịt, xen lẫn một chút huyết sắc, có khí tức âm lãnh khủng bố tán phát ra.
Thanh Đằng này, đúng là một loại Man Thú thực vật kỳ dị.
Sắc mặt của Tiêu Thần bình tĩnh, đối với cái này cũng không toát ra một chút khác thường, từ lúc hiện thân, hắn đã phát giác được Thanh Đằng tồn tại, giờ phút này đáy mắt chớp lên lãnh mang, không để lại dấu vết đập xuống một chưởng, ba cây Thanh Đằng quấn quanh mà đến lập tức run lên, như lâm vào vũng bùn cương cứng ở trên hư không.
XÍU...UU!!
Tiêu Thần không hề dừng lại, thân ảnh trực tiếp xuyên qua, thẳng đến phía trước, thẳng đến hắn ly khai, ba cây Thanh Đằng kia mới không hề báo hiệu trực tiếp sụp đổ, hóa thành tro bụi rơi xuống mặt đất.
........
Vì phòng ngừa vạn nhất, Truyền Tống Phù cũng không truyền tống Bàn Thạch đội viên đến cùng một nơi, mà tùy cơ cách mấy ngàn dặm, sau đó lại ở một địa điểm tập kết.
Địa phương này, là tòa cô phong kia.
Ngọn núi vô danh, dốc đứng cao ngất, màu xanh, toàn thân giống như một thanh trường kiếm, trực chỉ thương khung, lạnh lùng khắc nghiệt.
Giang Minh chấm dứt truyền tống, sắc mặt trắng bệch, nhưng lại không dám can đảm có bất kỳ trì hoãn, thần thức quét ngang, lập tức xông lên trời, hóa thành một đạo cầu vồng, thẳng đến núi này.
Thân thể Vương Hổ cường hoành, truyền tống xóc nảy đối với hắn cũng không tạo thành ảnh hưởng quá lớn, thân ảnh bao bọc ở trong độn quang, gào thét đi về phía trước.
Kim Thượng cau mày, ánh mắt đảo qua núi rừng, chẳng biết tại sao, hắn cảm thấy hôm nay trong rừng này quá mức yên tĩnh.
Khuôn mặt của Lam Thu căng cứng, pháp lực trong cơ thể vận chuyển thôi phát đến cực hạn. Hôm nay chưa hoàn toàn thoát ly hiểm cảnh, nàng nhất định phải trong thời gian ngắn nhất cùng hội tụ với bọn người Tiêu Thần đại ca, Bàn Thạch đại ca, sau đó cấp tốc ly khai nơi này.
Khóe miệng của Dạ Tức mơ hồ chảy ra vết máu, đối với chú trọng nguyên thần thần thông như hắn mà nói, dùng thân thể ngạnh kháng truyền tống xóc nảy thật sự có chút miễn cưỡng, trong miệng thấp giọng mắng, một bên rất nhanh đi về phía trước.
Bàn Thạch không dùng quang, mà đi bộ hành tẩu, dưới chân lại có tầng tầng vầng sáng màu vàng đất lập loè, lóe lên, là hơn mười dặm gào thét mà qua, tốc độ có thể nói nhanh như tia chớp.
Chương 1321vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận