Đạo (Dịch) – Chương 1313

Lần này Liễu Bách Sinh mở miệng, đã hơi lộ ra lãnh đạm, có chút áp bách.

Đạt được Thiếu chủ mời, rõ ràng còn muốn đắn đo, chỉ sợ là muốn nhiều chỗ tốt hơn nữa! Hừ hừ! Có Liễu Bách Sinh ta ở chỗ này, bàn tính của ngươi mơ tưởng thực hiện được!

Liễu Bách Sinh tự nhận đã cho Tiêu Thần đầy đủ áp lực, chỉ sợ hắn lập tức sẽ cho ra câu trả lời thuyết phục.

Sự tình chính như hắn đoán trước, Tiêu Thần nghe vậy nhíu mày, lập tức gật đầu, tỏ vẻ đã có quyết định, nhưng không phải đáp án Liễu Bách Sinh muốn.

- Làm phiền hồi bẩm Liễu gia Thiếu chủ, Lưu Vân nhàn vân dã hạc đã quen, không thích bị trói buộc, hảo ý của hắn tại hạ tâm lĩnh, thứ cho không thể đáp ứng.

Thanh âm bình tĩnh, nhưng vẻ kiên định trong đó lại quá rõ ràng, chém đinh chặt sắt, không lưu chỗ trống.

Bàn Thạch bỗng nhiên ngẩng đầu, trên mặt có vẻ kinh hỉ, lập tức cúi đầu, đáy mắt tràn ngập cảm kích.

- Lưu Vân đạo hữu vì giúp ta, không tiếc bỏ đi cơ duyên, đại ân như thế, phấn thân toái cốt cũng không thể hồi báo.

Vương Hổ, Kim Thượng, Giang Minh, Dạ Tức liếc nhau, tất cả đều nhìn ra ý xấu hổ, thầm nghĩ:

- Lần này lại là chúng ta lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, Lưu Vân đạo hữu này, tuyệt đối có thể kết giao.

Trong mắt Lam Thu bỗng nhiên bộc phát ra thần thái sáng chói, tuy Lưu Vân đại ca làm ra quyết định sai lầm, nhưng địa vị ở trong suy nghĩ của nàng chẳng những không có một chút giảm xuống, ngược lại bay vụt đến một độ cao mới.

- Lưu Vân đại ca, tuyệt đối là nam tử hiếm thấy trên thế gian này, không biết về sau ai có phúc khí, có thể cùng hắn cầm sắt tương hợp, bên nhau cả đời.

Bàn Thạch đội viên vô cùng kinh hỉ, nhưng sắc mặt của Liễu Bách Sinh lại lập tức ngốc trệ, có chút khó mà tin được lỗ tai của mình, Lưu Vân này, vậy mà cự tuyệt Thiếu chủ mời, tại sao hắn làm như vậy!

Chẳng lẽ hắn không biết, đây là sự tình bao nhiêu người tha thiết ước mơ!

Cự tuyệt lời mời, chính là bác bỏ mặt mũi Liễu gia, không có xem Thiếu chủ của hắn ở trong mắt, điểm ấy để cho trong nội tâm Liễu Bách Sinh sinh ra lãnh ý, nhưng nghĩ đến lời nói trước kia, đành phải ngạnh sanh áp chế phần lãnh ý này xuống.

- Lưu Vân đạo hữu, việc này kính xin ngươi cẩn thận suy nghĩ kỹ càng hãy quyết định, để tránh ngày sau hối hận!

Thanh âm trầm thấp, tuy miễn cưỡng bảo trì bình tĩnh, nhưng như cũ có thể cảm ứng được uy hiếp nhàn nhạt trong đó.

Tiêu Thần khẽ nhíu mày, đối với mình quyết định cực kỳ thoả mãn, từ tôi tớ liền có thể nhìn ra tâm tính của chủ nhân, xem ra Liễu gia cũng không có rộng lượng như lời bọn hắn nói.

Trong nội tâm có chút cười lạnh, dùng tu vi của hắn, thật không cần để cái gọi là Liễu gia Thiếu chủ ở trong mắt, nhàn nhạt mở miệng nói:

- Sự tình Lưu Vân đã suy nghĩ tinh tường, không có tất yếu lập lại lần nữa.

- Không biết trước mắt, Liễu đạo hữu còn có sự tình gì khác không?

Hời hợt, nhưng đã hạ lệnh trục khách.

Liễu Bách Sinh làm sao nhẫn nại, nghe được lời ấy, sắc mặt trầm xuống, liếc nhìn Tiêu Thần, cười lạnh nói:

- Lưu Vân đạo hữu đã không muốn, tại hạ liền không hề miễn cưỡng, cáo từ!

Đợi cho Liễu Bách Sinh đi xa, Tiêu Thần phất tay đóng cửa, nhìn tu sĩ của Bàn Thạch tiểu đội thần sắc khác nhau, đối với ý niệm trong đầu bọn hắn bao nhiêu cũng có thể đoán được một ít, nhưng lại không nhiều lời giải thích. Có một số việc càng giải thích càng phiền toái, không bằng thuận theo tự nhiên càng đỡ một ít.

Bàn Thạch trước phục hồi tinh thần lại, ho vài tiếng che dấu nỗi lòng kích động nói:

- Được rồi, Lưu Vân đạo hữu vừa mới tổn thương xuất quan, còn cần tĩnh dưỡng, hôm nay sự tình liền tạm thời đến đây, ngày sau lại đến thương nghị sự tình khác.

- Tiểu viện đông sương phòng, về sau là chỗ ở của Lưu Vân đạo hữu, các ngươi về phòng nghỉ ngơi đi.

Bọn người Vương Hổ, Kim Thượng, Lam Thu nghe vậy gật đầu, ánh mắt đều đảo qua Tiêu Thần, thi lễ, lúc này mới riêng phần mình quay người rời đi.

Đợi cho mấy người rời đi, Bàn Thạch thoáng chần chờ, vẫn chắp tay nói:

- Lưu Vân đạo hữu, tuy hôm nay ta và ngươi kết giao không nhiều lắm, nhưng trong nội tâm Bàn Thạch đã coi ngươi là huynh đệ của mình, có mấy lời liền nói thẳng.

- Đạo hữu gia nhập tiểu đội của chúng ta, sợ là nên có chỗ cầu, nếu không dùng tu vi của ngươi, hoàn toàn có thể không cần để ý. Chỉ là không biết đến tột cùng cần làm chuyện gì, nếu đủ khả năng, tại hạ tuyệt không hai lời, tất nhiên sẽ giúp đạo hữu làm được.

Ở trong giọng điệu nói chuyện, lại có chút thành khẩn.

Tiêu Thần đối với cái này cũng không kinh ngạc, dùng tâm tư thông minh của Bàn Thạch, có thể khám phá điểm ấy cũng không có gì, nên không che lấp, trực tiếp gật đầu nói:

- Quả thật có chút sự tình, cần hỏi thăm đạo hữu, kính xin Bàn Thạch đạo hữu theo ta vào phòng nói chuyện.

Hai người một trước một sau, vào đông sương phòng, ngồi xuống, Tiêu Thần phất tay bố trí xuống một tầng cấm chế, rót nước trà, trầm ngâm một lát, nhưng lại không sốt ruột mở miệng.

Bàn Thạch cũng không nóng nảy, yên tĩnh ngồi đó, chờ đợi Tiêu Thần sửa sang lại suy nghĩ.

Một lúc sau, Tiêu Thần ngẩng đầu, trong đôi mắt hiện lên vài phần tinh mang nói:

- Lưu Vân gia nhập Bàn Thạch tiểu đội, xác thực có chỗ cầu, nhưng không phải là sự tình khó xử, mà là muốn thông qua chư vị đạo hữu, lý giải thế cục của chiến trường tộc đàn thí luyện hôm nay mà thôi.

- Chuyện này, nghĩ rằng đối với Bàn Thạch đạo hữu mà nói, nên không phải việc khó. Về phần vì sao hỏi thăm, lại liên quan đến tư mật, kính xin đạo hữu không nên hỏi nhiều.

Bàn Thạch nghe vậy hơi ngốc, sững sờ nửa ngày, lúc này mới cười khổ lắc đầu nói:

- Lưu Vân đạo hữu rõ ràng chỉ là vì sự tình như thế. Điều này thật sự là vận khí của bọn người tại hạ, dùng cái giá nhỏ như vậy liền đạt được chiến lực cường đại như Lưu Vân đạo hữu, nếu bị những tiểu đội khác biết, tất nhiên sẽ đấm ngực dậm chân, ảo não không thôi.

- Có quan hệ thế tới cục chiến trường tộc đàn hôm nay, thực không phải bí mật gì, tại hạ sẽ nói tất cả sự tình mình biết được cho đạo hữu.

Nói xong, người này trở tay lấy ra một ngọc giản, lạc ấn tất cả sự tình mình biết được vào trong đó, lúc này mới giao cho Tiêu Thần.

- Sau khi xem qua ngọc giản, Lưu Vân đạo hữu tự nhiên sẽ biết hết thảy mình muốn biết.

Tiêu Thần gật đầu, cũng không trì hoãn, có chút nhắm mắt, trực tiếp phân ra một tia thần thức thăm dò vào trong ngọc giản.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...