Dạ Tức co cổ lại, lập tức trung thực, ngậm miệng không nói một lời.
Lam Thu, Giang Minh bật cười .
Trên mặt Tiêu Thần cũng toát ra vài phần vui vẻ, trong nội tâm âm thầm gật đầu, ở trong Tu Chân giới âm hiểm xảo trá, loại tình nghĩa huynh đệ này không thể nghi ngờ là rất ít có thể chứng kiến, nếu có khả năng, hắn nguyện ý ra tay giúp trợ bọn người Bàn Thạch, tránh thoát sát kiếp của Lý gia.
Tu Chân giới này đã đủ lạnh như băng, một ít tồn tại ôn hòa, nên để cho chúng được tiếp tục bảo tồn.
Bàn Thạch cảm kích gật đầu, đắc ý khách quý chật nhà, thất ý môn sảnh la tước (*giăng lưới bắt chim trước cửa), chính là sự tình lẽ thường, nhưng giờ phút này trong lúc nguy nan, có huynh đệ giúp đỡ, là sự tình cực kỳ khó được. Cái gọi là hoạn nạn gặp chân tình, không ngoài như vậy.
- Tốt! Đã như vậy, huynh đệ chúng ta liền tề tâm hợp lực, cộng đồng ứng đối sát kiếp của Lý gia. Bàn Thạch ta thề, nếu như thật đúng chạy trời không khỏi nắng, tuyệt đối sẽ chết trước chư vị đạo hữu!
Thanh âm chém đinh chặt sắt, đủ thấy tín niệm kiên định.
Mọi người đang muốn tiếp tục thương thảo kế sách ứng đối, nhưng vào lúc này, đột nhiên có một ngọc giản truyền tin từ ngoài viện bay vào, trực tiếp rơi ở trong phòng.
Bàn Thạch khẽ nhíu mày, phất tay thu vào trong tay, nguyên thần cảm ứng không thấy dị dạng, lúc này mới phân ra một tia thần niệm tiến vào trong đó, mấy tức sau ngẩng đầu, trên mặt toát ra vẻ phức tạp, không để lại dấu vết liếc nhìn Tiêu Thần nói:
- Mọi người theo ta đi ra ngoài, nghênh đón khách quý.
Điểm hội tụ Nhân tộc này, chính là Liễu gia âm thầm khống chế, tuy người biết việc này không nhiều, nhưng Bàn Thạch lại mơ hồ đạt được vài phần tin tức, cho nên nhìn thấy ngọc giản truyền tin đánh dấu tộc huy của Liễu gia, tự nhiên đoán được thân phận người tới.
Người Liễu gia đến, vì chuyện gì, hắn có thể đoán được, trong nội tâm chỉ có thở dài, nhưng lại không có ý tứ ngăn trở.
Bàn Thạch đứng dậy, bọn người Kim Thượng, Vương Hổ, Lam Thu không rõ ràng cho lắm, chỉ có Tiêu Thần âm thầm nhíu mày, vừa rồi ánh mắt của Bàn Thạch quét tới có phần thâm ý, cũng không giấu diếm được hắn cảm ứng, hẳn là, người tới cùng hắn có liên quan gì hay sao?
Nghĩ như vậy, sắc mặt hắn bình tĩnh đứng dậy, bước ra ngoài.
Nhưng nếu nhìn thật kỹ, lại có thể phát hiện mọi người kể cả Bàn Thạch ở bên trong, lúc hành tẩu đều hữu ý vô ý rớt lại phía sau Tiêu Thần một ít, trong Tu Chân giới phân biệt đối xử, chú trọng là thực lực, ngày đó Tử đấu tràng chiến một trận, Tiêu Thần đã biểu lộ ra đầy đủ lực lượng cường đại, cho nên hắn có thể đạt được tôn trọng.
Đi ra ngoài viện, Bàn Thạch tiến lên phất tay phá vỡ cấm chế, trong miệng cười nói:
- Không biết vị khách quý nào của Liễu gia lâm môn, không có từ xa tiếp đón, còn xin thứ tội.
Thanh âm chưa dứt, cửa sân tự hành mở ra, một tu sĩ hình dạng bình thường, khí độ lại bất phàm, sắc mặt hơi lộ ra lãnh đạm cất bước đi vào, ánh mắt bình tĩnh đảo qua mấy người, dù không trương dương, lại tự có vài phần cao cao tại thượng.
Người tới, đúng là Liễu gia Liễu Bách Sinh. Với tư cách tâm phúc của Thiếu chủ Liễu Đông Ba, tầm mắt của người này không thể nghi ngờ cực cao, tuy thanh danh của Bàn Thạch tiểu đội rất mạnh, nhưng vẫn không thể được hắn để ở trong mắt.
Đối với Bàn Thạch mời ến, người này nhàn nhạt chắp tay, liền tính toán đối phó qua, thẳng đến ánh mắt rơi vào trên người Tiêu Thần, lúc này mới có chút dừng lại, khóe miệng toát ra vài phần vui vẻ.
- Lưu Vân đạo hữu hữu lễ, tại hạ Liễu gia Liễu Bách Sinh, hôm nay được lệnh của Đông Ba Thiếu chủ, đến đây mời đạo hữu gia nhập Liễu gia ta, trở thành tu sĩ của Liễu gia.
- Chỉ cần vào Liễu gia, hết thảy phiền toái trên người đạo hữu, tự nhiên có gia tộc ra mặt giải quyết, tuyệt đối sẽ không để cho người tổn thương ngươi một chút. Việc này tính toán như thế nào, kính xin đạo hữu cân nhắc, mau chóng cho ta một câu trả lời thuyết phục.
Nhân tộc Liễu gia, đến mời chào Lưu Vân!
Khóe miệng của Bàn Thạch hơi lộ ra đắng chát, thầm nghĩ quả nhiên như hắn suy nghĩ. Cũng đúng, dùng tu vi và tư chất của Lưu Vân đạo hữu, đầy đủ đạt được Liễu gia ưu ái, mở miệng mời cũng là sự tình xứng đáng.
Bọn người Vương Hổ, Kim Thượng, Giang Minh, Dạ Tức thì sắc mặt biến đổi, muốn há miệng nói chuyện, lại một chữ cũng không ra miệng được. Bọn hắn nói như thế nào, chẳng lẻ khích lệ Lưu Vân lưu lại, cùng bọn họ chung một chỗ liều với Lý gia. Người ta đã cứu bọn họ một lần, không cần phải cũng không có lý do gì cùng bọn hắn một đường đi đến chết a. Dùng tư chất của Lưu Vân, ngày sau đạt được Liễu gia đại lực tài bồi, tương lai nhất định có thể nhất phi trùng thiên, loại cơ hội này, đổi lại là bọn hắn, chỉ sợ cũng không cách nào sinh ra ý cự tuyệt.
Lam Thu chăm chú cắn môi, tuy hi vọng Lưu Vân đại ca cự tuyệt, nhưng trong nội tâm nàng tinh tường, đáp ứng, mới là lựa chọn sáng suốt nhất trước mắt.
Trong lúc nhất thời, sắc mặt mọi người trong Bàn Thạch tiểu đội biến đổi bất định, trong nội tâm ý niệm xoay chuyển bất định.
Liễu Bách Sinh nói xong, thần thái nhẹ nhõm, cũng không có vẻ ngưng trọng, hiển nhiên đối với sự tình này không có quá nhiều lo lắng. Ngẫm lại cũng thế, dùng danh nghĩa Lý gia, lại là Thiếu chủ tự mình mở miệng mời, loại vinh hạnh này, loại hấp dẫn này, ai có thể cự tuyệt.
Lưu Vân này, cũng không thể!
Ngày đó sau khi chiến đấu kết thúc, Liễu Đông Ba xuất phát từ cố kỵ nên không để cho Liễu Bách Sinh lập tức ra mặt tiếp xúc Tiêu Thần, mà để cho hắn tìm một cơ hội ra mặt làm thỏa đáng việc này. Không nghĩ Tiêu Thần lập tức bế quan, liền kéo dài sự tình đến hôm nay. Sau khi nhận được tin tức, xác nhận Tiêu Thần đã xuất quan, người này liền đến.
Vốn tưởng rằng Lưu Vân kia đạt được tin tức này, tất nhiên sẽ lòng tràn đầy vui mừng đáp ứng, không nghĩ tới đợi trái đợi phải, lại thấy hắn nhíu mày, một bộ do dự bất định, không chỉ để cho trong nội tâm Liễu Bách Sinh âm thầm tức giận, thầm nghĩ người này tuy tu vi không kém, là quá tự đại, đối mặt Thiếu chủ mời, rõ ràng cũng muốn đắn đo thoáng một phát.
- Khục! Tiêu Thần đạo hữu, Liễu gia chúng ta chính là một trong các thế lực cỡ lớn của Nhân tộc, hàng năm tu sĩ muốn gia nhập gia tộc ta vô số kể, đây chính là cơ hội mỗi người muốn còn cầu không được, ngươi phải hảo hảo nắm chắc.
- Tính tình cccThiếu chủ không thích chờ đợi, đạo hữu tốt nhất lập tức cho ta một câu trả lời thuyết phục, nếu không nguyện ý lời nói, cũng không cần khó xử, Liễu gia ta còn không đến mức như vậy.
Bình luận