Ý niệm của Tiêu Thần khẽ nhúc nhích, không thấy hắn có động tác gì, quanh thân thể, lập tức có cấm đạo phù văn rậm rạp chằng chịt ngưng tụ, lẫn nhau cấp tốc tới gần dung hợp, cuối cùng hóa thành 365 quang đoàn cấm đạo giống như tinh thần, lóe ra linh quang chói mắt, bao phủ phương viên ngàn trượng. Khi cấm đạo phù văn tạo thành quang đoàn, linh lực tương liên lẫn nhau, lắc lư liên tục, như hô hấp, dần dần từ hỗn loạn hóa thành chỉnh tề, tiến vào trong tần suất đồng nhất.
Khi linh lực co duỗi nhất trí, không gian quanh thân Tiêu Thần, 365 cấm đạo phù văn ngưng tụ thành quang đoàn kia, lập tức bộc phát ra linh quang vạn trượng, như nắng gắt không thể nhìn gần, làm lòng người vì sợ mà tâm rung động, khí tức khủng bố chấn động từ đó chậm rãi tán phát ra.
Cấm đạo thần thông, Tinh Thần thủ hộ!
Dùng cấm đạo phù văn, ngưng tụ 365 cấm đạo tinh thần, thành số lượng Chu Thiên, lẫn nhau cấu kết, khí tức liên hệ dung hợp, uy năng thủ hộ vô cùng cường đại, có thể ngăn tất cả thần thông.
Tứ Phương Diệt Thần Trận không đủ để ngăn cản Hắc vũ thần thông, nhưng Tinh Thần thủ hộ này, lại đủ để thôn phệ.
- Tinh Thần thủ hộ! Trời, lại là cấm đạo thần thông Tinh Thần thủ hộ!
- Một trong những thần thông mạnh nhất của Cấm Đạo sư Độ Kiếp cảnh, sau khi thi triển, dưới Thiên Nhân cảnh tuyệt đối không cách nào tổn thương người được thần thông này thủ hộ. Lưu Vân chỉ là Độ Kiếp, rõ ràng có thể thi triển ra thần thông như vậy, điểm ấy làm sao có thể!
- Có lẽ chúng ta vẫn xem nhẹ người này, nếu không có vài phần nắm chắc, hắn sao có thể tùy tiện nhúng tay chuyện hôm nay.
- Lưu Vân này, có lẽ là người có thể ảnh hưởng thậm chí cải biến chiến cuộc, khó trách Bàn Thạch kia sẽ coi trọng người này như thế.
- Trận chiến này, sợ là sẽ có chút ít đáng xem!
Bên ngoài tầng năng lượng, tu sĩ Nhân tộc nghị luận, tràng diện trong lúc nhất thời vô cùng ầm ĩ, tất cả ánh mắt lập tức chuyển dời đến, nhìn về phía tu sĩ áo bào xanh kia, ở quanh thân hắn có 365 viên cấm đạo quang đoàn giống như tinh thần lơ lửng, như Thượng Cổ thần minh hàng lâm.
.........
- Tinh Thần thủ hộ.
Liễu Đông Ba nhíu mày, trên mặt toát ra vài phần kinh ngạc, nhưng rất nhanh liền biến mất không thấy. Tinh Thần thủ hộ, được xưng thần thông phòng hộ mạnh nhất của Cấm Đạo sư Độ Kiếp cảnh, có thể ngăn cản bất luận công kích gì dưới Thiên Nhân cảnh mà không tổn thương, bất quá ở hắn xem ra, lại không gì hơn cái này. Dùng thực lực của hắn, nếu toàn lực bộc phát, chiến lực thẳng tiến Thiên Nhân Tam Cảnh, đủ để lập tức bài trừ.
Bất quá giờ phút này, hắn coi trọng lại là tiềm chất của Lưu Vân này.
Dùng tu vi Độ Kiếp trung kỳ, có thể thành công tu luyện cấm đạo thần thông Tinh Thần thủ hộ, đủ để cho thấy người này ở cấm đạo có được thiên phú đáng sợ, đáng giá bồi dưỡng một phen, tương lai nhất định có thể trở thành nhân vật một mình đảm đương một phía.
Nếu có thể tấn thăng đến Thiên Nhân cảnh .
Nghĩ đến thủ đoạn khủng bố của Cấm Đạo sư Thiên Nhân cảnh, dùng thân phận của hắn cũng không khỏi có chút động tâm. Nếu như có thể mời chào, tương lai liền vô cùng có khả năng ở thời điểm tranh đoạt quyền lợi gia tộc nhiều ra một trợ lực.
Nghĩ đến đây, Liễu Đông Ba ngẩng đầu, nhàn nhạt mở miệng nói:
- Bách Sinh, đi điều tra bối cảnh của Lưu Vân này thoáng một phát, nếu như hôm nay hắn có thể còn sống từ trong Tử đấu tràng đi ra, liền đưa tới cho ta sử dụng.
Thanh âm bình tĩnh, lại tràn ngập khí tức bá đạo không thể cự tuyệt.
Có lẽ ở Liễu Đông Ba xem ra, dùng thanh danh địa vị và bối cảnh sau lưng của hắn ở trong tu sĩ Nhân tộc, Lưu Vân này đối mặt hắn ném ra cành ô-liu, tuyệt đối sẽ không có chút cự tuyệt.
Dù sao, đây chính là một cơ duyên không nhỏ.
Liễu Bách Sinh khẽ gật đầu, trở tay lấy ra một ngọc giản, lạc ấn sự tình vào trong đó, dương tay đánh ra.
Ngọc giản bay nhanh, tự nhiên có tu sĩ chuyên môn lấy đi, bắt đầu điều tra việc này.
.........
Thượng Uyển đấu giá sảnh.
- Khá lắm, ta liền nói Lưu Vân này tuyệt đối không đơn giản, không nghĩ tới hắn rõ ràng che dấu sâu như vậy, lại có thể dùng tu vi Độ Kiếp trung kỳ, thi triển ra Tinh Thần thủ hộ, điểm ấy không kém gia hỏa cực kỳ rắm thí trong tổ chức kia một chút nào.
- Tính sai, tính sai, sớm biết hắn có loại thủ đoạn này, lần trước gặp mặt chúng ta nên hảo hảo lôi kéo hắn thoáng một phát, tiểu tử này tuyệt đối là một nhân tài, tiềm lực không thể đo lường.
Ánh mắt của Vương Hoa Hoa bốc lên tinh quang nhìn cảnh tượng trong đồ ảnh, ánh mắt rơi vào trên người Tiêu Thần, thiếu chút nữa muốn chảy ra nước miếng rồi.
Thanh Loan nghe vậy lãnh đạm liếc hắn một cái nói:
- Hiện tại hối hận còn sớm, hôm nay trong Tử đấu tràng, mặc dù hắn có thể thi triển ra Tinh Thần thủ hộ, cũng chưa chắc có thể còn sống đi ra.
- Nếu như hắn có thể thi triển ra thần thông khác có thể phối hợp với Tinh Thần thủ hộ, có lẽ cục diện hôm nay, còn có khả năng nghịch chuyển, nếu không Bàn Thạch tiểu đội như cũ là dữ nhiều lành ít.
Nàng này mở miệng, không chút khách khí đả kích Vương Bàn Tử.
- Ách .
Điều này cũng đúng, kia bất quá chỉ là tiềm chất, nếu như chết, liền không có chút ý nghĩa.
- Thần thông phối hợp Tinh Thần thủ hộ, tựa hồ thi triển có chút khó khăn a, ta nhớ tên kia cũng là ở lúc Độ Kiếp đỉnh phong sắp tấn chức Thiên Nhân cảnh mới miễn cưỡng lĩnh ngộ ra.
- Tuy không muốn thừa nhận, nhưng thiên phú cấm đạo của tên kia xác thực hãn hữu thế gian, tuy Lưu Vân này không kém, nhưng so với hắn, chỉ sợ còn có chút...
Vương Hoa Hoa rung đùi đắc ý, đang miệng lưỡi lưu loát nói chuyện, lại đột nhiên nín hơi im tiếng, trên mặt toát ra vẻ ngốc trệ, sắc mặt trắng bệch, bờ môi loạn chiến, ngón tay lắc lư chỉ về phía trước, một bộ như gặp quỷ rồi.
Mặc dù là Thanh Loan gần đây vô cùng lãnh đạm, coi như trời sập xuống cũng sẽ không thay đổi sắc mặt, hôm nay cũng hơi ngốc, trong con ngươi lần đầu toát ra vẻ không thể tin được.
Đây hết thảy đơn giản là, nam tử ở trong tràng được cấm đạo tinh thần quay chung quanh, thoáng khoát tay, tinh thần xoay tròn, phát ra ngàn vạn tinh mang, ở trong tinh mang, Hắc vũ điên cuồng bắn vào đột ngột biến mất, sau đó trực tiếp xuất hiện ở cách tu sĩ áo đen chưa đủ ngàn trượng!
- Đấu Chuyển Tinh Di! Lại là cấm đạo thần thông Đấu Chuyển Tinh Di, trời xanh ah, đại địa ah, nghĩ tới Vương Hoa Hoa ta làm sao cũng coi như là một thiên tài tu đạo, tự nhận rất chói lọi, là tiêu điểm thế gian, nhưng lại để cho ta gặp được gia hỏa so với ta càng thêm yêu nghiệt.
Bình luận