Một chưởng này nhìn như đơn giản, lại ẩn chứa một môn thần thông cực kỳ ác độc, tên là Hủ Thi Thủ! Một khi bị thần thông này gây thương tích, thân thể tu sĩ sẽ ở trong thời gian ngắn như thi thể hủ hóa, hơn nữa ở trong quá trình này, nguyên thần bị phong ấn trong thân thể, bị hủ hóa, thừa nhận thống khổ vô tận mới có thể chết.
Bộc phát tu vi Độ Kiếp hậu kỳ đỉnh phong, Lưu Vân kia làm sao ngăn cản!
- Độ Kiếp trung kỳ, cũng dám nhúng tay trận chiến hôm nay, quả nhiên là không biết tự lượng sức mình, tự tìm đường chết!
- Hắc hắc, đã tiến vào Tử đấu tràng, tự nhiên phải làm tốt chuẩn bị vứt bỏ tánh mạng, này là mình lựa chọn, chẳng trách người khác.
- Dùng tu sĩ Độ Kiếp trung kỳ ứng đối Độ Kiếp hậu kỳ đỉnh phong, mặc dù độn nhanh mau hơn nữa, cũng phải chết không thể nghi ngờ!
- Xem ra hôm nay, Bàn Thạch tiểu đội sợ là chạy trời không khỏi nắng!
Ngoài Tử đấu trường, vòng bảo hộ năng lượng hóa thành trong suốt, có thể rõ ràng nhìn thấy tình cảnh bên trong.
Hôm nay rất nhiều tu sĩ mở miệng, đối với Tiêu Thần một chút cũng không coi trọng, cho là lần này hắn hẳn phải chết. Bất quá giờ phút này lại không người phát hiện, đối mặt tu sĩ áo đen đánh chết, thần sắc trên mặt hắn vô cùng bình tĩnh, trong đôi mắt đen kịt lập loè lãnh mang nhàn nhạt.
Trong lúc đó, lãnh mang trong mắt biến mất, có một cấm đạo phù văn từ đó hiển hiện, như giang hà thác nước, cuồn cuộn chảy xuôi.
Mà cùng lúc đó, Tiêu Thần ra tay.
Tay vươn ra, thoáng run lên, giương nhẹ, mười ngón uốn lượn duỗi thẳng, động tác rất nhỏ, nhưng có vô số cấm đạo phù văn lập tức ngưng tụ, gào thét bắn về phía trước, trực tiếp bay vào hư không, hóa thành một cấm chế.
Tứ Phương Diệt Thần Cấm, có thể ngăn cản ngàn vạn thần thông, vừa vào trong đó, tất cả đều chôn vùi.
Vô số cấm đạo phù văn dựa theo quỹ tích huyền diệu nào đó xếp vào trong hư không, lóe ra linh quang nhàn nhạt, lẫn nhau khí tức tương liên, hô ứng, có khí tức nhàn nhạt từ đó tán phát ra, mặc dù không cường hoành, lại vô cùng tối nghĩa.
Oanh!
Hủ Thi Thủ ầm ầm đập rơi, tiến vào trong Tứ Phương Diệt Thần Cấm, lập tức kích phát uy năng cấm chế, có sát khí vô tận lập tức từ trong trận bộc phát, tầng tầng năng lượng hủy diệt hội tụ đến, triệt để bao bọc Hủ Thi Thủ kia, khiến cho hình thể cấp tốc thu nhỏ lại, màu sắc dần dần ảm đạm, tiếp theo toát ra khí tức rung động lắc lư, tựa hồ nháy mắt sau đó liền sẽ sụp đổ .
Kết quả như thế, lập tức vượt quá tất cả tu sĩ đoán trước.
- Cấm Đạo sư, Lưu Vân này lại là một gã Cấm Đạo sư, hơn nữa thời điểm hắn bày trận biểu hiện hời hợt, tu vi của người này ở cấm đạo tuyệt đối rất mạnh!
- Cấm Đạo sư Độ Kiếp trung kỳ, dựa vào cấm đạo huyền diệu, có khả năng bạo phát ra chiến lực thường thường viễn siêu tu vi chân thật của bản thân, xem ra chúng ta xem nhẹ người này rồi.
- Mặc dù là Cấm Đạo sư lại có thể thế nào, tu vi Độ Kiếp trung kỳ sẽ làm thực lực của hắn có hạn, cho dù có thể ngăn cản đối thủ xoắn giết, chỉ cần những người khác chém giết xuất hiện kết quả, hắn như trước hẳn phải chết không thể nghi ngờ.
- Đạo hữu nói không sai, hôm nay trừ Bàn Thạch cùng Lý Vân Kỳ kia đấu lực lượng ngang nhau khó phân thắng bại, Bàn Thạch đội viên còn lại tất cả đều bị chèn ép hạ phong, bị thua chỉ là vấn đề thời gian.
- Lưu Vân này có thể tăng tu vi cấm đạo lên tới loại cảnh giới này, có thể thấy được tuyệt không phải nhân vật bình thường, nếu trên đường không chết, ngày sau tất có thời điểm quật khởi, nhưng hôm nay, sợ là khó thoát khỏi cái chết, thật sự là đáng tiếc.
Tuy Tiêu Thần biểu hiện làm cho người hai mắt tỏa sáng, nhưng hiển nhiên không đủ để cải biến cái nhìn của rất nhiều tu sĩ, dùng tu vi cấm đạo của hắn, còn không đủ để ảnh hưởng chiến cuộc. Bất quá dù vậy, Tiêu Thần hời hợt hóa đi thần thông Hủ Thi Thủ, vẫn để cho tu sĩ áo đen ra tay kia phẫn nộ . Nghĩ hắn đường đường Độ Kiếp hậu kỳ đỉnh phong, toàn lực ra tay, rõ ràng không cách nào đánh chết Độ Kiếp trung kỳ, mặc dù đối phương là Cấm Đạo sư, như trước để cho hắn cảm giác nhục nhã.
Đáng chết! Tuyệt đối không thể tha thứ!
- Hắc vũ, che khuất bầu trời, sát lục!
Ở trong tiếng gào thét, người này điên cuồng ra tay, trên tay có ô quang lập loè, có khí tức âm lãnh từ đó bộc phát. Một quyền đánh ra, ô quang trên tay nổ bắn, hóa thành một quang điểm đen nhánh, gào thét đánh về phía trước, uy thế có chút kinh người.
Sau khi quang điểm màu đen rời tay, hình thể cấp tốc chuyển biến, ngoại hình từ bất quy tắc nhanh chóng kéo duỗi, hóa thành một cây lông vũ màu đen lớn nhỏ không đều, màu sắc ngăm đen thâm trầm, lóe ra hào quang kim loại nhàn nhạt, xuyên thấu không gian, phát ra tiếng xé gió chói tai, hóa thành thủy triều màu đen, từ phía chân trời tịch cuốn tới, giống như vạn tên cùng bắn, nhưng tốc độ so với mũi tên rời dây cung không biết nhanh hơn bao nhiêu lần.
Dưới lóe lên, mũi tên lông vũ rậm rạp chằng chịt kia đã phá không mà đến!
Một kích này, chính là hắn toàn lực làm, sau khi bộc phát, sắc mặt người này có chút trắng bệch, hiển nhiên thần thông này đối với hắn hao tổn rất nặng.
- Chết đi, chết đi cho ta!
Trong nội tâm tu sĩ áo đen điên cuồng gầm nhẹ, trong mắt sát cơ tung hoành. Thần thông này chính là át chủ bài mạnh nhất của hắn, một khi thi triển, mặc dù là tu sĩ đồng cấp, cũng không cách nào ngăn cản, muốn toàn thân trở ra là tuyệt đối không thể.
Hắn không tin, Lưu Vân này còn có thể ngăn cản.
Hắc vũ phá không, mang theo sát khí ngập trời kích xạ, không ai có thể ngăn cản.
Chỉ thấy tu sĩ áo bào xanh kia đứng chắp tay, ngẩng đầu nhìn mũi tên giống như Hắc vũ kia, sắc mặt bình tĩnh, đôi mắt đen kịt trầm ổn nội liễm, óng ánh ôn nhuận, không hề bận tâm, không lộ ra một chút cảm xúc chấn động.
Áo bào xanh rung động, tóc đen sau lưng tung bay, đối mặt thần thông như thế, bình thản tự nhiên không sợ.
Dùng tu vi của hắn hôm nay, mặc dù không muốn bạo lộ toàn bộ tu vi, tu sĩ áo đen này muốn tổn thương hắn, bất quá là si tâm vọng tưởng.
Hôm nay thân phận đã bị ngộ nhận là Cấm Đạo sư, như vậy liền mượn thân phận mới này, một lần nữa triển lộ ra ở trước mặt tu sĩ các tộc.
Bình luận