Đạo (Dịch) – Chương 1278

Răng rắc!

Răng rắc!

Không hề báo hiệu, ánh sáng trong Tả Mi đạo tràng đột nhiên run rẩy, vô số vết rách trực tiếp xuất hiện, trên hư không có mưa rơi, như thiên địa thút thít nỉ non .

Thân thể Thụ bá lay động, sắc mặt bỗng nhiên xám trắng, nếp nhăn rậm rạp, lập tức lộ ra già nua vô số lần, ngửa đầu bi thiết:

- Thiếu cung chủ!

Đôi mắt của Linh Chi ảm đạm xuống, chậm rãi nhắm mắt, có nước mắt từ khóe mắt chảy ra, xuôi theo hai gò má, một cổ tử khí như có như không từ trong cơ thể nàng tán phát ra.

Năm tên nữ tu Dạ Xoa Tộc hoa dung thất sắc, chỉ cảm thấy bi thương từ trong nội tâm dâng lên, trực tiếp quỳ xuống đất, như có chí thân đi xa, lòng như đao cắt.

Hơn vạn Tả Mi quân đoàn chiến sĩ, Thiết Huyết vô tình, lần này lại đồng thời đỏ mắt, dưới sự dẫn dắt của Yên Tra, Điệp Sơn, Thủy Nguyên, Ma Thương, Tả Luân ở phía trước ngay ngắn quỳ xuống:

- Cung tiễn Thống lĩnh đại nhân!

- Cung tiễn Thống lĩnh đại nhân!

- Cung tiễn Thống lĩnh đại nhân!

- Cung tiễn Thống lĩnh đại nhân!

Tiếng gầm lăn đãng, vang vọng trong thiên địa.

Đạo tràng dị tượng, hư không sụp đổ, trời khóc mưa xuống, như là ai điếu, buồn phiền.

Người có thể làm cho đạo tràng hiển hóa dị tượng, chỉ có một người, đó chính là Tiêu Thần.

Hôm nay dị tượng đã lộ ra, thì cho thấy... Tiêu Thần đã chết .

- Lão cung chủ, tại sao lại như vậy, vì cái gì!

- Thiếu cung chủ chính là ngài nói cơ hội duy nhất quật khởi, hắn làm sao có thể chết! Ngài chọn lựa người thừa kế, làm sao có thể dễ dàng chết như thế!

- Xin ngài trả lời ta!

Thụ bá bi thiết, nước mắt tuôn đầy mặt.

Nhưng vào thời khắc này, dị biến nổi lên.

Vết rạn trên hư không trừ khử, mưa ngừng, đột ngột như thế, không hề có báo hiệu.

Thụ bá đột nhiên ngẩng đầu, bờ môi run rẩy.

Trong con ngươi Linh Chi có vẻ không thể tin được, xen lẫn kinh hỉ vô tận.

Trong cơ thể tĩnh mịch nửa năm của Tiêu Thần, đột nhiên xuất hiện một tia khí tức yếu ớt tới cực điểm, như trong cánh đồng hoang vu có một chút ánh nến, tuy nhỏ yếu, lại cực kỳ thu hút. Dùng ánh nến này làm đầu nguồn, trực tiếp lan tràn cả đồng cỏ.

Tiêu Thần xuất hiện một tia khí tức, dùng tốc độ làm cho người khiếp sợ điên cuồng sinh trưởng.

- Thụ bá! Thụ bá! Tiêu Thần đại ca…

Linh Chi đứng dậy, ánh mắt gắt gao rơi vào trên người Tiêu Thần, sợ đây hết thảy đều là ảo giác của mình.

Trên mặt Thụ bá vui mừng, gật đầu nói:

- Thiếu cung chủ người hiền có Thiên Tướng, ở lúc nguyên thần triệt để sụp đổ lập tức lấy được tấn chức, tuy cụ thể được cái gì ta không biết, nhưng cửa ải trước mắt này lại đã qua.

- Đại nạn không chết, thiếu cung chủ tất có hậu phúc!

Thụ bá nói chuyện lại có chút lộn xộn, đủ thấy tâm kích động đạt tới loại tình trạng nào.

Linh Chi nghe vậy, đạt được xác định, trong nội tâm buông lỏng, trực tiếp ngất đi. Nửa năm dày vò, làm cho thể xác và tinh thần của nàng đều mệt mỏi, hôm nay xác định Tiêu Thần vô sự, Linh Chi đã không cách nào tiếp tục kiên trì.

Năm ngày sau, Linh Chi thức tỉnh, đứng dậy chiếu cố Tiêu Thần, nhưng hắn như trước không có dấu hiệu tỉnh lại, cũng may khí tức còn đang dùng một loại tốc độ kinh người không ngừng khôi phục.

Mười ngày.

Một tháng.

Tám tháng.

Khí tức của Tiêu Thần sớm đã ổn định lại, quanh thân có uy áp nhàn nhạt tràn ngập, đây là bản thân hắn sau khi đạt được đột phá, bởi vì ý niệm hôn mê tự hành bố trí, mênh mông thâm trầm, như biển cả bình tĩnh, mới nhìn không thu hút chút nào, nhưng một khi bộc phát, sẽ nhấc lên cơn sóng gió động trời, diệt sát hết thảy sinh linh.

Lần này thừa nhận đau đớn vô tận, thậm chí gần như chết, nhưng thu hoạch, đồng dạng viễn siêu tưởng tượng.

Thời điểm qua tám thánh 13 ngày, lông mi nhẹ nhàng run rẩy, đôi mắt đóng chặt hơn một năm lại lần nữa mở ra, như trước đen kịt, như tinh không rộng lớn, vô cùng mênh mông, thâm bất khả trắc.

Tiêu Thần cũng không biết mình bồi hồi ở ngoài Quỷ Môn quan đã hơn một năm, hắn như trải qua một giấc mộng, mờ mịt đứng trong một hư không hắc ám, chỉ có một chút quang minh xa cuối chân trời, nhưng mặc hắn chạy như thế nào, cũng không thể tới gần ánh sáng kia một chút.

Nhưng mặc dù như vậy, hắn vẫn kiên trì, bởi vì trong nội tâm Tiêu Thần mơ hồ minh bạch, một khi hắn dừng lại, có lẽ sẽ bị hắc ám vô tận triệt để thôn phệ, không còn khả năng lại thấy ánh mặt trời. Ở trong bóng tối đi về phía trước, thân thể càng ngày càng mỏi mệt, tốc độ đi về phía trước tùy theo không ngừng giảm xuống, nhưng nương theo ý chí bất khuất trong nội tâm, hắn kiên trì, không có buông tha cho. Mỏi mệt ăn mòn lấy ý chí của hắn, để cho hắn buông tha cho chống cự, chỉ cần ý niệm thay đổi, dù hơi chút thư giãn, có thể nằm xuống tiến vào giấc ngủ vĩnh cửu, rốt cuộc không cần thừa nhận hết thảy thống khổ nữa.

Tiêu Thần đã từng mê mang, đã từng nghĩ tới buông tha, nhưng trong lòng của hắn có quá nhiều trách nhiệm, có quá nhiều không cam lòng, cho nên, hắn cắn chặt răng, trầm mặc đi về phía trước.

Không biết qua bao lâu, Tiêu Thần đã đến cực hạn, hắn không cách nào mở ra nửa bước, màu đen u ám như thủy triều, trực tiếp nuốt hắn trong đó, một cổ khí tức sâm lãnh tới cực điểm lập tức bao phủ hắn.

Khí tức tử vong đột nhiên hàng lâm.

Trong miệng Tiêu Thần đắng chát, từ khi hắn tu đạo đến nay trải qua vô số chém giết, không nghĩ tới lại sẽ chết, thật đúng trong nội tâm không cam lòng. Nhưng dù vậy, lại có thể thế nào, hết thảy đều chấm dứt.

Ngay thời điểm hắn muốn vứt bỏ, một cổ lực lượng thần kỳ từ trong đầu sinh ra, lập tức lan tràn.

Nếu giờ phút này có người ở đây, sẽ rõ ràng chứng kiến, một Chiến tự phù sinh ra, trực tiếp khắc ở trong mi tâm của Tiêu Thần, vô cùng rõ ràng, lập loè linh quang nhàn nhạt.

Mà lực lượng đột ngột xuất hiện kia, đúng là một tia chiến ý tinh thuần tới cực điểm, từ trong Chiến tự phù phát ra.

Nếu thời điểm bình thường, Tiêu Thần tất nhiên sẽ phát giác được trong đó khác thường, nhưng giờ phút này hắn ở trong tuyệt cảnh, ý niệm gần như sụp đổ, thời điểm cảm ứng được cổ lực lượng này, có khả năng nghĩ đến chỉ là hấp thu, để cho mình cố gắng sống sót.

Lực lượng chiến ý bùng phát, lại có thể chèo chống Tiêu Thần đứng lên lần nữa.

Cho nên, bóng người đình trệ trong bóng tối kia lại lần nữa bước đi, tốc độ không nhanh, lại cực kỳ kiên định.

Đúng là có cổ lực lượng này trợ giúp, hắn có thể đi qua một đoạn nguy hiểm nhất, kiên trì đột phá, mới có thể đi ra mộng cảnh đáng sợ, đi vào chỗ quang điểm kia, một bước đạp rơi, ý niệm trở về cơ thể.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...