Đạo (Dịch) – Chương 1277

Khuôn mặt của Linh Chi tái nhợt, không một chút huyết sắc, ngón tay nhịn không được run rẩy, với tư cách người thi triển thần thông, nàng có thể rõ ràng cảm ứng được trong cơ thể của Tiêu Thần biến hóa, hôm nay dược cặn bất quá loại trừ non nửa, muốn hoàn toàn trục xuất ra ngoài, ít nhất còn cần 1 tháng thời gian, nhưng hiện tại Tiêu Thần đã kiên trì không được nữa, nếu không dừng tay, hắn thực có thể sẽ chết.

Nguyên thần vô cùng trọng yếu, một khi bị thương, muốn khôi phục tất nhiên là ngàn khó muôn vàn khó khăn.

Dừng tay!

Mặc dù sau đó bị Tiêu Thần đại ca trách cứ, Linh Chi cũng không thể tiếp tục!

Thầm cắn răng ngà, Linh Chi đang chuẩn bị dừng tay, nhưng ngay trong nháy mắt này, một tiếng vang nhỏ từ trong cơ thể của Tiêu Thần truyền ra, như bọt nước, nghiền nát liền ý nghĩa triệt để biến mất. Nương theo một tiếng vang nhỏ này truyền ra, khí tức của Tiêu Thần vốn đã suy yếu tới cực điểm bỗng nhiên run lên, nhanh chóng suy yếu, cho đến tiêu tán.

Linh Chi ngốc trệ, sắc mặt trắng bệch, trong con ngươi không thể tin tưởng, có nước mắt tuôn ra.

Nguyên thần của Tiêu Thần đại ca biến mất .

Linh Chi tinh tường cái này ý vị như thế nào, lại không cách nào tin tưởng.

- Làm sao có thể! Làm sao có thể! Tiêu Thần đại ca, ngươi đã nói ngươi sẽ không có việc gì, tại sao có thể như vậy, Linh Chi hại ngươi, Linh Chi hại ngươi!

Tiểu nha đầu sinh ra ở trong Tả Mi đạo tràng, tứ cố vô thân, sớm đã coi Tiêu Thần là người thân nhất, đột nhiên phát sinh loại chuyện này, nàng tự nhiên không cách nào tiếp nhận.

Bá!

Trong mật thất tu luyện lóe lên linh quang, thân ảnh của Thụ bá bỗng nhiên xuất hiện:

- Chuyện gì phát sinh, vì sao khí tức của thiếu cung chủ lại đột nhiên biến mất không thấy gì nữa!

Trong tiếng quát khẽ, Thụ bá từ trước đến nay trầm ổn lần đầu toát ra vẻ thất kinh.

- Là ta hại Tiêu Thần đại ca!

- Nếu như không phải ta nói cho hắn biết thần thông Quang Minh đại đạo, cũng sẽ không có sự tình hôm nay, hơn nữa là ta tự tay hại chết hắn!

- Tiêu Thần đại ca, Linh Chi thực xin lỗi ngươi, ta sẽ chết, ta chết cùng ngươi!

Trên mặt Linh Chi lộ ra thống khổ, nghĩ đến mình tự tay giết chết Tiêu Thần đại ca, liền làm cho nàng có một loại cảm giác thống khổ, vươn tay ra, linh quang chợt hiện, trở tay đập rơi cái trán của mình.

Từ khí tức cảm ứng, nếu một chưởng này đập xuống, tất nhiên sẽ khiến cho tiểu nha đầu hương tiêu ngọc vẫn.

Thụ bá biến sắc, không thấy hắn có động tác gì, dưới chân khẽ nhúc nhích, thân ảnh liền xuất hiện ở bên cạnh Linh Chi, vung trực tiếp trấn áp nàng:

- Linh Chi, ngươi bình tỉnh một chút, chết cũng không thể giải quyết vấn đề!

- Đến tột cùng phát sinh chuyện gì, mau nói cho ta biết, xem phải chăng còn có biện pháp cứu thiếu cung chủ!

Linh Chi nghe vậy không dám dừng lại, thút thít nỉ non giải thích rõ ràng, sau đó mặt mũi tràn đầy vẻ chờ mong:

- Thụ bá, ta biết rõ ngươi thần thông quảng đại, ngươi có thể cứu Tiêu Thần đại ca hay không, nếu như ta thực hại chết hắn, Linh Chi thực không thể sống một mình.

Sắc mặt Thụ bá âm trầm, đợi cho nghe xong sắc mặt đã tái nhợt, ánh mắt phức tạp liếc nhìn Linh Chi, lại rơi vào trên người Tiêu Thần, thở dài nói:

- Hôm nay là nguyên thần tổn thương tới cực điểm, dù là ta cũng không dám ra tay, nếu không hơi không cẩn thận, sợ là sẽ hại thiếu cung chủ.

Đôi mắt của Linh Chi bỗng nhiên hiện lên vài phần ánh sáng:

- Thụ bá, ý của ngươi là hiện tại Tiêu Thần đại ca còn sống, thế nhưng mà ta đã không cách nào cảm ứng được khí tức của hắn.

- Thiếu cung chủ thân là đạo tràng Thiếu chủ, khí tức cùng đạo tràng tương liên, nếu một khi chết, đạo tràng tất nhiên sẽ sinh ra cảm ứng, nhưng giờ phút này hết thảy không phát sinh, liền cho thấy trước mắt thiếu cung chủ còn vô sự.

Thụ bá tràn đầy thần sắc lo lắng, chau mày nói:

- Khí tức suy yếu đến gần như tiêu tán, chúng ta đã không cách nào cảm ứng được, hôm nay không được có bất kỳ ngoại lực nào tham gia, nếu không không cách nào trợ giúp thiếu cung chủ, ngược lại sẽ khiến cho hắn sụp đổ.

- Hôm nay, ta và ngươi chỉ có thể chờ đợi, hi vọng thiếu cung chủ có thể vượt qua đại kiếp nạn trước mặt, nếu không…

Thụ bá cũng không nói rõ, ý tứ đã biểu đạt cực kỳ tinh tường.

Thân thể mềm mại của Linh Chi ngã trên mặt đất, đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào Tiêu Thần, ngón tay chăm chú dây dưa cùng một chỗ, nhưng trong lòng đã hạ quyết tâm, một khi Tiêu Thần đại ca gặp chuyện không may, nàng tuyệt đối sẽ không sống một mình!

Thụ bá, Linh Chi chăm chú canh giữ ở trong mật thất tu luyện, trong viện năm tên nữ tu Dạ Xoa Tộc lo nghĩ bất an, ngoài viện hơn vạn Tả Mi quân đoàn chiến sĩ như ném lao đứng lặng, sắc mặt khắc nghiệt, quanh thân bốc lên tầng tầng sát khí, giống như tử linh quân đoàn đến từ Cửu U Thâm Uyên. Một cổ sợ hãi không hiểu hiện lên ở trong lòng bọn hắn, loại cảm giác như sắp Thiên Băng Địa Liệt này, trốn không thể trốn, một khi bộc phát, bọn hắn đều sẽ chết triệt để!

Tiêu Thần là Tả Mi đạo tràng chi chủ, tu sĩ do hắn thu nhập đạo tràng, đều bị đánh nhập đạo vân, từ nay về sau làm nô bộc cung cấp hắn sử dụng, khí tức tương liên, vui buồn tương quan. Nô bộc tử thương, cùng chủ nhân không tổn hao gì, nhưng nếu Tiêu Thần chết, trong bọn họ ngoài Thụ bá, Linh Chi, toàn bộ đều sẽ chôn cùng.

Ba ngày.

Bảy ngày.

Mười lăm ngày.

Một tháng.

Hai tháng.

Nửa năm.

Suốt nửa năm, cả Tả Mi đạo tràng một mảnh tĩnh mịch, không có một chút tiếng động.

Thụ bá cẩn thận dò xét tình huống của Tiêu Thần, sắc mặt nhịn không được trở nên càng thêm âm trầm, thời gian kéo càng lâu, khả năng khôi phục lại liền càng thấp, tuy hôm nay đạo tràng không có xuất hiện cảm ứng dị trạng, nhưng lòng hắn đã dần dần xuống đến thung lũng.

Sẽ không!

Tuyệt đối sẽ không!

Lão cung chủ tự mình chọn lựa người thừa kế, nhất định là tồn tại có Đại Khí Vận, làm sao có thể sẽ vẫn lạc!

Khuôn mặt của Linh Chi khôi phục lại bình tĩnh, thậm chí lộ ra vài phần hờ hững, chỉ có thời điểm ánh mắt rơi vào trên người Tiêu Thần, mới sẽ lộ ra vài phần đau đớn. Chỉ có điều phần đau đớn này bị nàng dằn xuống đáy lòng.

Nửa năm, hối hận như độc trùng không ngừng cắn xé lấy trái tim của nàng, nếu như không phải trong nội tâm còn có một tia hi vọng, nàng đã sớm kiên trì không được .

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...