Đạo (Dịch) – Chương 1275

Linh Chi khẽ cắn môi, giơ tay lên, xẹt qua một đường vòng cung ưu mỹ, Phù văn trong hư không kia tùy theo mà động, lập tức bắn ra, rơi vào trên người Tiêu Thần. Phù văn vào thể, lập tức dung nhập trong huyết nhục, hóa thành một tia năng lượng nhỏ tới cực điểm, đột nhiên chui vào trong đó.

Tiêu Thần nhíu mày.

Đau nhức!

Thống khổ thuần túy tới cực điểm!

Từng điểm từng điểm, trải rộng toàn thân, như có ngàn vạn độc trùng chui vào trong huyết nhục, tư vị đó thực không phải người có thể thử.

Nhưng loại trình độ thống khổ này, có lẽ có thể làm cho tu sĩ bình thường sắc mặt trắng bệch, mồ hôi rơi như mưa, hoặc lớn tiếng kêu gọi, hôn mê, nhưng đối với Tiêu Thần mà nói thực quá bình thường, so với những đau đớn hắn từng trải qua, giờ phút này gặp phải Tôi Thể đau đớn, thật sự không coi là cái gì. Cho nên hắn vẻn vẹn chỉ cau mày một chút, liền không có gì nữa, thậm chí sắc mặt còn không có biến hóa quá lớn, như thống khổ trước mắt phát sinh ở trên thân người khác .

Điểm ấy cũng làm cho Linh Chi triệt để thả lỏng, từng bước thi triển thần thông, đầu ngón tay vung vẩy, phù văn không ngừng xuất hiện, như hoa tuyết, rơi xuống dung nhập vào trong thân thể của Tiêu Thần.

Dược cặn, chính là thời điểm luyện hóa linh đan, bởi vì dược lực tổ hợp không cách nào hoàn mỹ dung hợp hình thành, cũng chính bởi vì như thế, linh đan mới có phân phẩm cấp. Một viên đan dược đồng nhất, có thể thô sơ giản lược chia làm ba cấp thượng trung hạ.

Linh đan thượng phẩm, bởi vì trong đó chín thành chín dược lực trở lên hoàn mỹ dung hợp, dược hiệu đạt được trình độ lớn nhất, cho nên hiệu lực tốt nhất.

Linh đan trung phẩm, dược lực dung hợp hơi có độ lệch, nhưng như cũ có được dược hiệu không kém, cũng là tinh phẩm khó được.

Linh đan hạ phẩm, dược cặn tối đa, gần như đạt tới một thành. Nói cách khác, nuốt một viên Linh đan hạ phẩm, ở trong dược lực hấp thu, liền tương đương có một thành là có hại với thân thể. Về phần đan dược vượt qua một thành dược cặn, đã không có thể tính toán là linh đan, tu sĩ ăn không những không có tác dụng xúc tiến tu luyện, còn có thể tạo thành tổn thương không nhỏ với bản thân mình.

Về phần đan dược hoàn mỹ không có một chút dược cặn, cũng không phải là không có, được xưng là Cực phẩm linh đan. Nhưng loại đan dược này chỉ có thể may mắn ngẫu nhiên luyện chế ra, bị Luyện Đan Sư trân tàng, tuyệt đối không cách nào lượng sản.

Trong Tu Chân giới, Linh đan hạ phẩm là đan dược chủ lưu nhất, Linh đan trung phẩm cần quyền thế địa vị nhất định mới có thể hưởng dụng, về phần Linh đan thượng phẩm, thì tốn hao linh thạch cũng khó có thể mua được. Dù sao thế gian này tu sĩ có thể luyện chế Linh đan thượng phẩm tuy không ít, nhưng đều là thế hệ có thân phận địa vị cực cao, bọn hắn luyện chế ra đan dược mặc dù nhiều hơn nữa cũng chỉ tiêu hóa ở trong phạm vi cực nhỏ, tuyệt đối sẽ không lưu truyền ra.

Cho nên nói, trong Tu Chân giới, chỉ cần là tu sĩ, trong cơ thể tất nhiên sẽ có đan dược lưu lại đan độc, bao nhiêu thì xem người nuốt bao nhiêu đan dược mà định ra.

Từ khi Tiêu Thần tu đạo đến nay, có thuật luyện đan nghịch thiên, đan dược tự nhiên là chiếm phân lượng thật lớn, cho nên trong cơ thể hắn tích lũy dược cặn, số lượng tuyệt đối cũng không ít.

Đối với điểm ấy trong lòng hắn sớm đã có đoán trước.

Tuy thân thể thừa nhận đau đớn, nhưng Tiêu Thần không vì vậy mà phong bế giác quan cảm ứng, ngược lại càng thêm cẩn thận dò xét thân thể biến hóa. Cũng không phải hắn muốn tìm đau khổ ăn, mà là muốn biết, dược cặn mà Linh Chi nói đến tột cùng giấu ở nơi nào.

Thời gian từng chút mà qua, suốt một giờ, thân thể rất bình thường, trừ đau nhức kịch liệt ra thì không một chút biến hóa, mặc dù thần thức của Tiêu Thần không ngừng đảo qua, nhưng không có một chút phát giác. Mặc dù như vậy, sắc mặt hắn vẫn bình tĩnh như trước, không có vẻ thiếu kiên nhẫn. Đơn giản là hắn tin tưởng Linh Chi tuyệt đối sẽ không cố ý để cho hắn chịu tội, không có biến hóa, chỉ là thời cơ chưa tới.

Quả nhiên, ngay thời điểm hắn suy tư, bên tai đột nhiên truyền đến tiếng kêu khẽ của Linh Chi:

- Tiêu Thần đại ca cẩn thận, ta muốn động!

Nói xong, tí ti năng lượng chui vào trong huyết nhục kia đột nhiên run lên, thân thể thừa nhận thống khổ lập tức tăng vọt, mỗi một tia huyết nhục đều đang run rẩy kịch liệt, như ở vào trong nước sôi lửa bỏng, mồ hôi toát ra, sũng ướt áo bào.

Tiêu Thần kêu rên một tiếng, sắc mặt trắng bệch, thân thể lại không chút sứt mẻ, hiện ra trạng thái hoàn toàn buông lỏng. Huyết nhục thống khổ, sẽ vô ý thức co rút lại, có thể ở thế cục trước mắt làm được hoàn toàn buông lỏng, đủ biết năng lực khống chế thân thể của hắn đạt tới cảnh giới cực kỳ cao thâm.

Hôm nay tuy thống khổ không chịu nổi, nhưng hắn vẫn không đặt lực chú ý ở đó, mà chặt chẽ chú ý biến hóa trong cơ thể.

Dược cặn, rốt cục xuất hiện.

Từ sâu trong xương tủy, một vật chất đen nhánh bị cưỡng ép lấy ra, chúng dính sát ở sâu trong cốt tủy, có thậm chí còn cùng cốt tủy dung làm một thể, nếu như muốn bài trừ, chỉ dựa vào tưởng tượng cũng có thể đoán được thống khổ như thế nào. thần thông Quang Minh đại đạo không hổ là y đạo thần thông của Tả Mi đạo tràng, mặc dù dược cặn kia cực kỳ ngoan cố, nhưng giờ phút này như trước không thể ngăn cản, bị chậm chạp lấy ra, bao bọc thôn phệ, hóa thành vật thể màu xám nào đó, chui qua huyết nhục, xuôi theo lỗ chân lông bài xuất ra ngoài cơ thể.

Những dược cặn này che dấu sâu đậm, nếu không có Linh Chi ra tay bức ra, Tiêu Thần tin tưởng cho dù là tu sĩ Thiên Nhân cảnh cũng không thể nhận ra được, càng không nói đến trục xuất nó ra.

Thần thức chăm chú quan sát đến căng thẳng, nhưng sau một lát, lông mày của hắn liền nhịn không được nhăn càng chặt hơn.

Mặc dù hôm nay có đại lượng dược cặn bị cưỡng ép trục xuất ra ngoài, nhưng thần thức đảo qua, như trước có màu đen rậm rạp chằng chịt lưu lại ở trong xương tủy, có chút cứng cỏi, mặc cho năng lượng Tôi Thể không ngừng xẹt qua, cũng không cách nào lấy đi.

- Linh Chi, tăng cường một ít, tranh thủ nhất cổ tác khí thanh trừ sạch sẽ dược vật lưu lại trong cơ thể ta.

Tiêu Thần nhàn nhạt mở miệng, thanh âm bình tĩnh, lại chân thật đáng tin. Không cách nào thanh trừ dược vật lưu lại trong cơ thể, cũng không phải thần thông Quang Minh đại đạo bất lực, mà là nha đầu Linh Chi lo lắng Tiêu Thần chịu khổ không có toàn lực ra tay.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...