Đạo (Dịch) – Chương 1274

XÍU...UU!!

XÍU...UU!!

XÍU...UU!!

Linh lực còn sót lại trong trận không được bổ sung, hôm nay ở dưới điên cuồng thôn phệ phát ra tiếng xé gió, ngắn ngủn mấy tức đã bị bóng người trong trận thôn phệ hết.

Khi tất cả linh lực đều biến mất, bóng người kia bỗng nhiên mở hai mắt, trong đôi mắt đen kịt bỗng nhiên bộc phát ra thần quang vô tận, tóc đen tung bay, áo bào xanh bay phất phới, có khí tức bàng bạc mênh mông cuồn cuộn phá thể mà ra, xuyên thẳng phía chân trời, khí xông Ngưu Đấu!

- Bế quan khổ tu, không nghe thấy sự tình ngoại giới, đắm chìm trong tu vi tăng lên, bất tri bất giác, quay đầu rõ ràng đã qua 2000 năm.

Tiếng than nhẹ truyền đến, hơi lộ ra cảm khái.

Tiêu Thần vươn người đứng dậy, đè xuống ý niệm trong đầu, khóe miệng mơ hồ toát ra vài phần vui vẻ, 2000 năm khổ tu thu hoạch to lớn, không cách nào tưởng tượng.

Hơi trầm ngâm, Tiêu Thần cũng không tiếp tục tu luyện nữa, ánh mắt chớp lên, lập tức bước ra, thời điểm cất bước bình thản không có gì lạ, nhưng lúc rơi xuống đã kéo dài qua hơn mười vạn trượng, trực tiếp xuất hiện ở ngoài mật thất tu luyện, ống tay áo vung lên, phá vỡ cấm chế.

Hôm nay là thời điểm để cho Linh Chi ra tay.

Phóng ra một bước, thân ảnh của Tiêu Thần trực tiếp xuất hiện ở trong sân, ánh mắt quét ngang, không có một bóng người. Điểm ấy ở trong dự liệu của hắn, dù sao dựa theo dự đoán trước kia, ngàn tỷ linh thạch bố trí thành Thăng Linh Nguyên trận vẻn vẹn chỉ có thể tu luyện ngàn năm, không nghĩ tới lại dùng tới 2000 năm. Chắc hẳn bọn người Thụ bá, Linh Chi sợ trì hoãn hắn tu luyện không dám quấy rầy, chủ động thối lui.

Tả Mi đạo tràng bốn mùa như xuân, khí hậu ôn hòa, ánh sáng do trận pháp cung cấp, khắp thương khung không gì không có ngoài mặt trời, nói là một không gian pháp bảo, còn không bằng nói là không gian độc lập nguyên vẹn.

Trong sân Thúy Trúc bích lục, phồn hoa đua nở, có gió mát quét qua, tiếng vang sào sạt.

Tiêu Thần nhìn, tinh thần lập tức khoan khoái, khóe miệng hơi có vài phần vui vẻ, cất bước đi đến trước bàn đá ngồi xuống, trở tay lấy ra bầu rượu uống, chỉ cảm thấy tâm thần an bình buông lỏng.

Tu luyện chi đạo, khi nắm khi buông, càng có thể làm chơi ăn thật.

Tiêu Thần hiểu điểm ấy, cho nên hắn cũng không vội triệu hoán Linh Chi, mà yên tĩnh ngồi như vậy, uống rượu ngon, ngắm hoa tươi, nghe tiếng gió, nhàn nhã tự đắc.

Lá trúc sàn sạt, trong gió chập chờn, qua một lát, có tiếng bước chân từ xa đến gần.

Két...

Cửa sân đẩy ra, Linh Chi nện bước nhẹ nhàng đi tới, tuy không thể nhìn đến Tiêu Thần đại ca, nhưng biết được hắn ở trong sân này, ở trong mật thất tu luyện, vẫn để cho trong nội tâm nàng vui mừng.

Chỉ cần có thể cảm ứng được khí tức của hắn, Linh Chi cũng đã cao hứng.

Đẩy cửa ra, con ngươi xoay chuyển, ánh mắt lập tức rơi vào thân ảnh bên cạnh bàn đá, rốt cuộc không cách nào hoạt động, một tia vui mừng bay lên trên khuôn mặt xinh đẹp của Linh Chi, sau đó rất nhanh mở rộng, mắt to khom thành hình Nguyệt Nha Nhi (*nàng tiên ánh trăng).

Linh Chi nửa làm nũng nửa oán trách mở miệng, thần thái ngây thơ, có chút làm cho người ta trìu mến.

Tiêu Thần cười khẽ, không có đối giải thích nhiều, ngược lại cười nói:

- Hôm nay ta xuất quan tạm dừng tu luyện, là đến tìm Linh Chi hỗ trợ.

- Quang Minh đại đạo thần thông, không biết hiệu quả có thần kỳ như ngươi nói hay không, Tiêu Thần đại ca mỏi mắt mong chờ.

Linh Chi nghe vậy kiêu ngạo ngẩng đầu lên, trong mũi phát ra một tiếng hừ nhẹ nói:

- Tiêu Thần đại ca trong khe cửa xem người, cũng sắp nhìn người ta thành hình dẹp rồi, Linh Chi không phải người ưa thích nói mạnh miệng, đã mở miệng, tự nhiên có mười phần nắm chắc.

- Ta biết Tiêu Thần đại ca sốt ruột tu luyện, nên không thừa nước đục thả câu, hiệu quả như thế nào, thử xem liền biết rõ.

Nhìn bộ dáng dương dương đắc ý của nàng, hiển nhiên đối với hiệu quả của thần thông Quang Minh đại đạo tin tưởng mười phần.

Tiêu Thần nghe vậy gật đầu, cất bầu rượu, trên mặt nhiều ra vài phần nghiêm nghị. Sau khi nghỉ ngơi buông lỏng, lại bắt đầu tu luyện.

Trong mật thất tu luyện, Tiêu Thần khoanh chân ngồi, nghe theo yêu cầu của Linh Chi, buông lỏng toàn thân, cũng không hoàn toàn thu liễm pháp lực, mà để cho nó tự do chảy xuôi ở trong huyết nhục, không tiến hành can thiệp ước thúc chút nào.

Tiểu nha đầu đứng ở ngoài mười trượng, mặc dù thời điểm nói lời thề son sắt, nhưng thời điểm chân chính muốn thực hành, trong nội tâm vẫn nhịn không được lo sợ bất an, sợ mình phạm sai lầm, không những không giúp được Tiêu Thần đại ca, ngược lại sẽ tạo thành tổn thương với hắn. Dù sao Quang Minh đại đạo là một loại thần thông gần như tẩy mao phạt tủy, hơn nữa cấp độ rất sâu, nhất định có đau đớn sinh ra, hơn nữa ở trong đó độ khống chế cũng cực kỳ khó có thể nắm chắc, hơi không cẩn thận sẽ khiến cho tu sĩ bị thương.

Tiêu Thần tự nhiên nhìn ra vẻ bất an của Linh Chi, lập tức cười nhạt một tiếng nói:

- Linh Chi yên tâm làm là được, Tiêu Thần đại ca ưu điểm khác không có, nhưng da dày thịt béo lại là ưu điểm từ trước đến nay, cho dù ngươi muốn làm tổn thương ta, chỉ sợ cũng không dễ dàng.

- Bắt đầu đi.

Bị thần thái bình tĩnh của Tiêu Thần lây nhiễm, cảm xúc căng thẳng trong nội tâm Linh Chi không cánh mà bay, nhìn xem đôi mắt đen kịt kia, tiểu nha đầu gật đầu, ngược lại càng nhiều mấy phần xinh đẹp khác thường.

Trong ống tay áo, một đôi tay ngọc vươn ra, tinh khiết hoàn mỹ, phát ra quang mang trong suốt như ngọc thạch, xinh đẹp tuyệt trần. Giờ phút này duỗi ra, giống như Thải Điệp trong hoa, tư thái ưu mỹ, uyển chuyển nhảy múa, một phù văn tản ra linh quang màu nhũ bạch ngưng tụ. Những phù văn này cổ xưa đại khí, trước kia Tiêu Thần chưa bao giờ thấy qua, như sóng nước dập dờn, nước chảy bèo trôi cao thấp phập phồng. Toàn thân phù văn tản ra khí tức ôn hòa, lẫn nhau mơ hồ tương liên.

- Tiêu Thần đại ca, phù văn như thể tức đại biểu rèn luyện thân thể, muốn triệt để thanh trừ dược cặn và dược lực hấp thu bão hòa lưu lại trong cơ thể, có lẽ sẽ có một ít thống khổ, nếu như ngươi không cách nào thừa nhận thì nhắc nhở ta thoáng một phát.

Đang khi Linh Chi nói chuyện, trong con ngươi hiện lên vài phần không đành lòng.

- Linh Chi yên tâm, nếu như chống đỡ hết nổi, ta sẽ nói cho ngươi biết.

Đang khi nói chuyện, Tiêu Thần chậm rãi nhắm hai mắt lại.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...