Thanh âm bình tĩnh đạm mạc, lại kiên định tàn nhẫn, chân thật đáng tin, hiển nhiên không hề có chỗ trống quay lại.
Tiêu Thần mở miệng, vô số tu sĩ xôn xao. Không người nghĩ đến điểm này, dưới tình huống Khiếu Tam chủ động mở miệng nhận thua, Nhân tộc Tiêu Thần này lại có thể lựa chọn cự tuyệt, hơn nữa trực tiếp đoạn tuyệt khả năng hòa hoãn, nói thẳng hôm nay tất có tử thương. Kể từ đó, Khiếu Tam cùng hắn chỉ có kết cục tử chiến. Dù chiến lực của hắn hơi cường, vượt qua Khiếu Tam không ít, nhưng thật muốn sinh tử tương bác, Khiếu Tam phản công, hắn cũng mơ tưởng toàn thân trở ra, vô cùng có khả năng là kết cục lưỡng bại câu thương.
Nhân tộc Tiêu Thần, ở đâu có lực lượng như vậy!
Trong lúc nhất thời, có người lo lắng, có người oán trách, có người mừng thầm.
Tô Tô nhíu mày, tuy nàng có lòng tin với ác nhân, nhưng không cho rằng hắn có thể sau khi đánh giết Khiếu Tam xong còn có thể bảo trì bản thân bình yên vô sự. Chẳng lẽ hắn không biết thế cục mình đối mặt trước mắt, ngoài Khiếu Tam, quanh thân vẫn có một đám sài lang nhìn chằm chằm, một khi bị thương, những người này tuyệt đối sẽ không bỏ qua cơ hội, tất sẽ lại lần nữa nhấc lên một hồi sinh tử chém giết. Ở dưới loại thế cục này, thấy tốt thì lấy, tạm thời lui ra phía sau không thể nghi ngờ là lựa chọn tốt nhất.
Ánh mắt tiểu nha đầu khó hiểu rơi vào trên người Tiêu Thần, ác nhân này từ trước đến nay tâm tư kín đáo, không phải thế hệ xúc động liều lĩnh, hẳn là hắn còn có át chủ bài gì sao?
Trong lúc nhất thời, Tô Tô tâm niệm bay tán loạn.
Trong nội tâm Quân Bất Lỗi cười lạnh, hôm nay Tiêu Thần này chiếm cứ thượng phong, cũng đã kiêu ngạo tự mãn như thế, chẳng lẽ tự nhận là bằng vào uy năng này liền có thể một tay che trời sao!
Tuy Khiếu Tam hơi yếu hơn hắn, nhưng một thân tu vi thâm bất khả trắc, nếu liều chết phản công, tất nhiên sẽ để cho hắn trả giá thật nhiều, đến lúc đó bọn người Cổ Ma Cô Xạ, Yêu tộc Thanh Đằng… tuyệt đối sẽ không lựa chọn làm như không thấy.
Tiêu Thần cùng những cường giả đỉnh phong của dị tộc này tầm đó đã là cục diện không chết không ngớt, như vậy, những dị tộc này tự nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội giết chết hắn.
- Tiêu Thần, ngươi cuối cùng sẽ vì mình cuồng ngạo tự đại mà trả giá thật nhiều.
- Chiến a chiến a! Hôm nay ngươi chắc chắn phải chết!
Trong nội tâm Quân Bất Lỗi gào thét không ngớt.
Đám cường giả đỉnh phong của dị tộc như Cổ Ma Cô Xạ, Yêu tộc Thanh Đằng… cùng Tiêu Thần kết thù kết oán, giờ phút này tất cả đều có chút khiêu mi, trong mắt hiện lên vài phần không hiểu, mơ hồ liếc nhau, tất cả đều nhìn ra ý niệm nào đó trong đầu.
Không để lại dấu vết, hơn 40 cường giả đỉnh phong của dị tộc tiến lên, mặt không biểu tình, nhưng trong lòng có sát cơ bốc lên.
Nhân tộc Tiêu Thần cùng bọn họ có cừu oán không chết không ngớt, cho nên hắn phải chết, nếu không dùng uy năng chiến lực của hắn, một mình chém giết, ai là địch thủ của hắn, sợ là sẽ bị hắn gạt bỏ toàn bộ. Người này không chết, trong nội tâm bọn hắn khó có thể bình an.
Cho nên, lần này các cường giả liên tục động tâm tư, mong Tiêu Thần cùng Khiếu Tam chém giết, đợi cho thời cơ thỏa đáng, bọn hắn sẽ ra tay.
Cho dù rơi vào thanh danh người đông thế mạnh liên thủ chém giết, hôm nay cũng đã bất chấp rất nhiều.
Giết Nhân tộc Tiêu Thần, thành ý niệm cộng đồng trong nội tâm bọn họ.
Thời điểm bọn hắn suy tư, sắc mặt của Khiếu Tam triệt để trầm xuống, trong mắt có vẻ khó có thể tin, Nhân tộc Tiêu Thần này, rõ ràng dám can đảm cự tuyệt đề nghị của hắn, hắn dựa vào cái gì!
Mặc dù bằng vào chí bảo, có thể lực áp hắn một bậc, nhưng nếu quả thật liều chết chém giết, hắn cũng mơ tưởng rơi vào kết cục tốt! Vốn ở Khiếu Tam xem ra, Tiêu Thần là dựa vào bảo vật mới có thể miễn cưỡng thắng hắn, mặc dù nhận thua, trong nội tâm cũng không cam lòng, cho nên lần này thấy hắn cự tuyệt, lại giận quá thành cười, lạnh giọng nói:
- Tốt! Tốt một Nhân tộc Tiêu Thần, hôm nay ngươi đã muốn cùng ta quyết chiến sinh tử, ta há có thể cho ngươi thất vọng.
- Bằng vào uy năng của bảo vật, chung quy không phải thủ đoạn của mình, ta sẽ cho ngươi biết, ngươi quyết định sao mà ngu xuẩn.
- Nhân tộc Tiêu Thần, ta nhất định cho ngươi trả giá thật nhiều!
Khiếu Tam ngửa đầu gào thét, khí tức trong cơ thể đột nhiên run lên, vốn đã đạt tới đỉnh phong, hôm nay lại lần nữa bay lên, tăng vọt gần như ba thành. Chớ xem nhẹ ba thành này, chính là chỉnh thể chiến lực của hắn tăng trưởng, tuyệt đối không thể khinh thường.
Khiếu Tam này bị buộc bất đắc dĩ, trong cơn giận dữ lại bất chấp rất nhiều, kích phát lực lượng huyết mạch trong cơ thể, mặc dù bởi vậy ngày sau tấn chức Thiên Nhân cảnh sẽ thêm ra rất nhiều phiền toái, hắn cũng đã bất chấp.
Giết chết Nhân tộc Tiêu Thần!
Đối mặt uy năng của Khiếu Tam tăng vọt, sắc mặt Tiêu Thần bình tĩnh, không chút khác thường, thế cục hôm nay đã được hắn đoán trước, người này thân là tuyệt thế thiên tài của Đại Địa Cự Nhân tộc, chiến lực sặc sỡ, tự nhiên sẽ có vài thủ đoạn bảo vệ tánh mạng. Bất quá dù vậy, hôm nay hắn vẫn phải chết.
Thanh Phong giơ lên, thân kiếm như Thu Thủy, có chút sát khí tuôn ra.
- Tiểu Điếm, thế cục hôm nay nguy cấp, trước có mãnh hổ ngăn đường, sau có sài lang nhìn xem, huynh đệ chúng ta liền làm người khu hổ giết sói, kết thù hận ngày đó, tiễn đưa bọn hắn hồn quy Địa phủ.
- Trận chiến này, là cuộc chiến chúng ta triệt để dựng nên uy danh, không để cho thất bại.
Nhẹ giọng nói nhỏ, Tiểu Điếm cũng hiểu thế cục trước mắt, thu liễm khí tức vô lại của bản thân, dù chưa nhiều lời, nhưng ở trong bản thể phát ra khí tức lại dùng tốc độ rõ ràng có thể cảm giác được điên cuồng tăng trưởng. Luyện hóa Hỗn Nguyên linh châu, hắn đến tột cùng đạt được bao nhiêu chỗ tốt, chỉ có chính nó biết được.
Tiêu Thần chỉ biết Tiểu Điếm tuyệt không phải con người rắn rỏi không sợ chết, nó đã nói có thể chém giết cường địch, liền có mười phần nắm chắc, nếu không dù có chín thành, hắn cũng sẽ không hào hùng vạn trượng như vậy.
Cũng không có quá nhiều tụ lực chuẩn bị, một bước tiến lên, Thanh Phong chém rụng, kiếm ảnh trăm vạn trượng tùy theo mà động.
Bình luận