Kinh thiên nổ mạnh hóa thành tiếng gầm vang vọng, năng lượng triều tịch như giang hải kinh đào bành trướng.
Hai người giao thủ, như hai cường giả Thiên Nhân Tam Cảnh chém giết.
Nhưng theo giao chiến tiến hành, sắc mặt tu sĩ chung quanh sinh ra vài phần biến hóa. Tu sĩ Độ Kiếp tuyệt không phải thế hệ ngu xuẩn, lúc trước đại khái đều có thể đoán ra ý định của Khiếu Tam, chính là muốn đợi đến lúc pháp lực của Tiêu Thần hao tổn nghiêm trọng, không hề có lực hoàn thủ lại đơn giản đánh giết. Nhưng cho đến giờ phút này, Nhân tộc Tiêu Thần chẳng những không có xuất hiện thái độ mỏi mệt, ngược lại Khiếu Tam kia bị chèn ép liên tục ở hạ phong, thương thế dần dần nặng, mặc cho hắn gào thét liên tục, nhưng không cách nào quay người.
Xem ra, trận chiến này sẽ xuất hiện biến cố. Nghĩ đến điểm này, sắc mặt các cường giả dị tộc phức tạp, ánh mắt nhìn về phía chiến thể kia càng lộ ra kính sợ, tu sĩ Nhân tộc thì vui mừng sùng bái, xen lẫn lửa nóng vô tận.
Nhưng bất luận là kính sợ hay lửa nóng, ở trong hai cái này, còn có hâm mộ ghen ghét khó có thể che lấp. Mấy tháng trước Thương Nguyệt Hạp chém giết, tuy Tiêu Thần mạnh, nhưng so với Khiếu Tam lại chênh lệch khá xa. Ngắn ngủn mấy tháng thời gian, hôm nay bộc phát chiến lực lại gắt gao đánh đối thủ lạc hạ phong. Tốc độ tiến bộ như vậy thực quá khủng bố, nếu dựa theo tốc độ như vậy, ngày sau ai còn có thể là địch thủ của Tiêu Thần này!
Khiếu Tam càng đánh càng kinh sợ, tuy không muốn tin tưởng, nhưng giờ phút này hắn biết, sợ là mình phán đoán sai lầm, hôm nay Tiêu Thần này không biết dùng thủ đoạn gì, lại có thể thời gian dài bảo trì chiến lực đỉnh phong.
Nghĩ đến điểm này, càng làm cho lòng hắn sợ hãi. Thế cục hôm nay hắn đại lạc hạ phong, đã bị thương thế nghiêm trọng, nếu không sớm thu tay lại, chỉ sợ hôm nay hậu quả thiết tưởng không chịu nổi, một khi sơ xẩy, thậm chí còn sẽ có nguy hiểm đến tính mạng.
Trong lòng hắn bắt đầu sinh thoái ý.
Đã không phải địch thủ, vậy liền sớm thu tay lại, dù ném một ít thể diện cũng không sao.
Oanh!
Quyền kiếm chạm vào nhau, hai đại chiến thể đồng thời lui ra phía sau, bay ngược mấy ngàn dặm, Khiếu Tam mượn nhờ phản lực, thân ảnh thối lui xa xa, trong miệng bỗng nhiên gầm nhẹ:
- Nhân tộc Tiêu Thần, ta thừa nhận xem nhẹ ngươi, có chí bảo này tương trợ, ta tự nhận không phải đối thủ của ngươi.
- Trận chiến này ta nguyện nhận thua, nếu như ngươi thức thời tốt nhất cứ như vậy dừng lại, nếu không làm cho ta liều chết ra tay, kết quả nhất định là lưỡng bại câu thương, đến lúc đó nơi này còn có rất nhiều thế hệ nhìn chằm chằm, ngươi cũng mơ tưởng có kết cục tốt.
- Ta nói đến thế thôi, là chiến hay hòa, tất cả ở một ý niệm của ngươi.
Đại Địa Cự Nhân tộc Khiếu Tam, nhận thua.
Tiếng gầm truyền ra, vô số tu sĩ sắc mặt có chút ngốc trệ, vẻ không thể tin được, nhưng tai nghe là thật, mắt thấy là thực, không dung bọn hắn không tin, mặc dù dùng chiến lực của Khiếu Tam, cũng bị Nhân tộc Tiêu Thần ép cúi đầu nhận thua.
Trong lúc nhất thời, tất cả ánh mắt đều hội tụ đến, tập trung đến người kia, ở dưới kiếm ảnh trăm vạn trượng nổi bật, càng như Viễn Cổ Chiến Thần, cường đại uy nghiêm không thể xâm phạm.
- Nhân tộc Tiêu Thần, lực áp quần hùng, dương uy tộc ta, chấn nhiếp quần hùng!
- Nhân tộc Tiêu Thần, lực áp quần hùng, dương uy tộc ta, chấn nhiếp quần hùng!
- Nhân tộc Tiêu Thần, lực áp quần hùng, dương uy tộc ta, chấn nhiếp quần hùng!
- Uy vũ!
- Uy vũ!
- Uy vũ!
Chỗ Nhân tộc, vô số tu sĩ cuồng hô, sắc mặt lửa nóng, trong mắt kính sợ sùng bái bốc lên, gần như ngưng tụ thành thực chất, điên cuồng gào thét, khàn giọng hô.
Nhân tộc là cường tộc của Linh giới, tu sĩ tâm cao khí ngạo, lần này tộc đàn thí luyện, lại liên tiếp bị chèn ép, sớm có oán khí tích tụ trong ngực, lần này chỉ cảm thấy nhiệt huyết sôi trào, chỉ có gào thét mở miệng, mới có thể toàn thân khoan khoái dễ chịu.
Tiếng gầm cuồn cuộn, từ trong miệng trăm vạn tu sĩ Nhân tộc bộc phát, quét ngang bát phương, khí thế cả tộc đàn tăng vọt, ở trên không Nhân tộc bốc lên không ngớt, giương nanh múa vuốt, dị tộc ở quanh thân đều bị chèn ép.
Trận chiến này thắng, là Tiêu Thần thắng, càng là cơ hội cho cả Nhân tộc hãnh diện!
Thân thể Quân Bất Lỗi run rẩy, cắn chặt hàm răng, ống tay áo run rẩy không thôi.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Tô khẽ nhếch, dung quang toả sáng, kiêu ngạo tự đắc nói không nên lời, tựa hồ Tiêu Thần chiến thắng, đối với nàng mà nói là được vinh dự lớn lao.
Khiếu Tam rơi xuống hạ phong, chủ động mở miệng nhận thua, cục diện như thế, vô luận ở tu sĩ Nhân tộc hay cường giả dị tộc xem ra, cũng đã là cục diện khó được, Nhân tộc Tiêu Thần đủ để tự ngạo, trước mắt thu tay lại, đủ để dựng nên uy danh vô thượng. Nhưng lần này, bọn hắn xem nhẹ ý định trong nội tâm Tiêu Thần, chỉ cần chủ động nhượng bộ nhận thua, há có thể để cho hắn từ bỏ ý đồ.
Ngươi có thực lực liền muốn giết ta, không địch lại thì nhận thua dừng tay, thế gian này nào có đạo lý ấy. Đã ra tay, phải đối với mình quyết định trả giá thật nhiều.
Hôm nay hắn là vì kết ân oán mà đến, không bị chèn ép, không bị uy hiếp, không bị chế ước, tùy ý trương dương, không cần nhường nhịn tránh lui, không cần nhân từ nương tay, dùng thủ đoạn của bản thân, chém hết đầu của cường địch, mặc cho máu tươi huy sái trường không.
Lần này là thời điểm tộc đàn thí luyện, rất nhiều cường giả chém giết, cướp đoạt cơ duyên, tuyên dương thanh danh, ở trong chém giết hiển lộ bản thân, vì địa vị ở trong tộc đàn ngày sau, đánh xuống trụ cột vững chắc, không tiếc thủ đoạn.
Cho nên, Tiêu Thần không cần nhận thua, chỉ cần đầu người trên cổ ngươi.
Kết quả là, ở rất nhiều tu sĩ chú mục, tình hình trong dự liệu không xuất hiện, Tam Thước Thanh Phong trong tay Tiêu Thần giơ lên, chỉ hướng Khiếu Tam, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng, nhàn nhạt mở miệng nói:
- Thời điểm ta hiện thân, ngươi muốn chiến ta giết ta, hôm nay không địch lại, liền không biết thể diện mở miệng xin khoan dung? Không biết nếu trước mắt ta không địch lại ngươi, Khiếu Tam đạo hữu có thể thả ta toàn thân trở ra không.
- Tộc đàn thí luyện, là nơi ta và ngươi chém giết đánh cờ, đã mở miệng chiến ta, liền không có khả năng dừng lại. Tiêu Thần tự nhận tuyệt không phải chính nhân quân tử, người muốn hại ta, thống hạ sát thủ, ta tuyệt đối sẽ không nhân từ nương tay.
- Hôm nay, ta và ngươi thế tất sẽ có một người huyết vãi trường không, vẫn lạc tại chỗ.
Bình luận