Đạo (Dịch) – Chương 1142

Hắn đứng chắp tay lặng im như vậy, liền có khí thế tôn quý bá đạo từ trong cơ thể hắn tản ra. Hiển nhiên thân phận người này năm đó tuyệt đối không thể coi thường được.

Ánh mắt rơi vào trên người Tiêu Thần, trong mắt Kiêu Cổ lộ vẻ tán thưởng hoàn toàn không thèm che giấu.

- Tiểu gia hỏa, xem ra trong u minh tự có chú định, lựa chọn ngươi tới kế thừa bảo vật của ta. Bản tọa vốn không dự định về những lão bất tử kia. Chỉ có điều bây giờ ta lại đột nhiên thay đổi ý nghĩ. Không bằng ta và ngươi hai người làm giao dịch thì thế nào?

- Phân thân Cổ Ma này của ngươi tuy rằng huyết mạch thuần khiết, nhưng tuyệt đối không phải là xuất thân Ma tộc chính thống. Tuy rằng lão phu chẳng biết tại sao nhưng cũng không muốn hỏi nhiều. Chỉ có điều, ta có thể nói thật cho ngươi biết. Nếu không cách nào hoàn toàn khiến hắn hóa thành Ma tộc, sau này phân thân Cổ Ma đạt 10 vạn trượng đột phá Tổ M0a Cảnh, hắn chắc chắn sẽ bị tan vỡ, nguyên thần tán loạn!

- Chỉ cần ngươi đáp ứng, sau này tu vi đã đủ, báo lại thù nhà lão phu kết năm đó, ta liền ra tay giúp ngươi giải quyết được chút tai hoạ ngầm này. Không biết ngươi cảm thấy thế nào?

Tiêu Thần nghe vậy, sắc mặt thoáng đổi. Nhưng hắn cũng hiểu rõ, lấy thân phận và khí độ của của Kiêu Cổ, trăm triệu lần sẽ không gạt lừa gạt hắn. Ngay lập tức trong mắt hắn không ngừng thay đổi. Sau một lúc, hắn trầm giọng mở miệng, nói:

- Kiêu Cổ tiền bối, Tiêu Thần nhận được chí bảo của ngài chung quy cũng chịu nhân tình. Sau này nếu có cơ hội vì ngài giết chết cường địch, cũng không phải là không thể. Nhưng chuyện này vãn bối không thể nhận lời. Nếu thực lực không đủ cũng tuyệt đối sẽ không làm chuyện chịu chết như vậy. Về điểm ấy, ta vẫn muốn báo cho tiền bối biết.

Kiêu Cổ gật đầu, trên mặt không những không thay đổi, vẻ tán thưởng trái lại càng sâu. Rõ ràng cẩn thận một chút bao giờ cũng không sai. Người cuồng vọng kiêu căng chung quy sẽ có hại, chính là chết.

- Chuyện này là tất nhiên. Lão phu cũng sẽ không ép ngươi. Chỉ cần ngươi nhớ lời hôm nay đã nhận là được rồi. Chỉ có điều lão phu tin tưởng, lấy nội tình ngươi hiện tại nắm giữ, sau này chỉ cần không có ngã trên đường, chắc chắn có thể có thời điểm ngang dọc toàn bộ tiểu thiên giới, oai phong một cõi.

- Lão phu tuy rằng chết, nhưng những lão bất tử kia cũng đừng hòng mơ tưởng sống tốt.

Trong khi nói chuyện, sát khí của Kiêu Cổ hừng hực thiêu đốt.

Tiêu Thần thoáng do dự, vẫn mở miệng, nói:

- Tiền bối không sợ vãn bối chỉ nói lời lừa gạt cùng ngài, một khi nhận được lợi ích của ngài, rời khỏi nơi này liền trở mặt, ném chuyện này ra sau đầu cũng không tiếp tục nhắc tới nữa?

Chuyện này, trong lòng hắn quả thực không giải thích được. Nếu như không có giải thích được, trong lòng nhất định khó yên ổn.

- Ha ha ha ha!

Kiêu Cổ ngửa mặt mà cười, thản nhiên nói:

- Lão phu sống sót đến nay, tự tin mình nhìn người không có khả năng sai được. Tiểu bối ngươi tuy rằng có chút cẩn thận, nhưng không phải là dạng người không giữ lời hứa.

- Nếu quả thật sai, vậy cũng không sao. Sau này tu vi của ngươi dần dần trở nên mạnh mẽ, sử dụng bảo vật của lão phu. Cho dù ngươi không tới cửa trả thù, chỉ sợ cũng có người sẽ khẩn cấp đến tìm ngươi gây sự.

- Tiền bối yên tâm. Tiêu Thần tuy rằng không phải là chính nhân quân tử, nhưng chuyện đã nhận lời tuyệt đối sẽ không quên.

Kiêu Cổ thoả mãn gật đầu, ánh mắt cẩn thận quan sát Tiêu Thần một lát, đột nhiên cười nói:

- Bản tọa đối với tiểu bối ngươi, thật ra có chút xem trọng. Như vậy đi, hậu nhân kia của ta chính là nữ nhi của lão phu, nói vậy tất nhiên trời sinh mạo mỹ. Sau này nếu ngươi nhìn thấy, không ngại thu nàng làm đạo lữ được chứ?

Sắc mặt Tiêu Thần trở nên nghiêm nghị. Lúc này vừa nghe nói vậy, hắn ngẩng đầu lên, trầm giọng nói:

- Nếu điểm ấy cũng là điều kiện của Kiêu Cổ tiền bối, thứ cho Tiêu Thần tuyệt đối không thể đáp ứng.

Giọng nói hắn kiên định, như đinh đóng cột, hoàn toàn không có chút đường sống nào.

Bên trong Nhân Gian Giới, hắn đã có bốn vị kiều thê. Hắn tất nhiên không muốn làm chuyện phụ lòng.

Kiêu Cổ mặt không đổi sắc, lập tức khẽ lắc đầu, thở dài nói:

- Cũng được. Chuyện này lão phu sẽ không cưỡng ép. Sau này thế nào, lại phải xem duyên phận của từng người.

- Tiểu gia hỏa, hôm nay ngươi nếu thừa kế thương Hắc Ma, có lẽ cũng đã đến lúc bản tọa tiêu vong. Chỉ có điều trước lúc đó, lão phu còn phải trợ giúp ngươi một tay. Bằng không cho dù có được bảo vật, ngươi cũng không có cách nào bình yên thoát thân rời đi.

- Ba gã tiểu gia hỏa Độc Giác Tộc Thiên Nhân tam cảnh, hắc hắc, bảo vật bản tọa lưu lại, ta thích cho ai liền cho người đó. Còn chưa tới phiên những gia hỏa các ngươi phân phối.

...

Một lát sau, ý niệm của Tiêu Thần trở về bản thể. Tâm thần hắn thoáng động, phân thân Cổ Ma và phân thân không gian đã biết được chuyện vừa rồi. Lúc này sắc mặt bọn họ thoáng đổi đồng thời gật đầu.

Phân thân không gian một chân bước ra, bóng người trong nháy mắt dung nhập bản thể Nhân tộc.

Phân thân Cổ Ma nhanh chóng co lại, hóa thành kích thước người bình thường. Thương Hắc Ma trong tay hắn cũng hóa ra kích thước chừng bảy thước. Lúc này hắn khẽ gật đầu.

- Đạo hữu cẩn thận.

Nói xong, tâm niệm phân thân Cổ Ma thoáng động, bóng người trong nháy mắt dung nhập không thấy bóng dáng.

Tiêu Thần ngẩng đầu lên, trong mắt có ánh sáng mãnh liệt. Bên ngoài cơ thể nhất thời có sát khí đằng đằng gào thét ra.

- Kiêu Cổ tiền bối, vẫn mong ra tay đi.

Hắn vừa dứt lời, trong nháy mắt, trên thương Hắc Ma có ánh sáng màu đen lóe lên. Bóng dáng Kiêu Cổ bỗng nhiên xuất hiện, ánh mắt rơi vào trên người Tiêu Thần, thản nhiên nói:

- Lão phu hôm nay tiêu tan, thiêu đốt một tia thần thức cuối cùng hóa thành ma diễm, trợ giúp ngươi rèn luyện thân thể, đưa ngươi một hồi tạo hóa!

- Thu lại tâm thần, đừng nên chống đỡ.

Dứt lời, bóng người này trong nháy mắt hóa thành một điểm đen, chui vào nơi mi tâm Tiêu Thần.

Sau một khắc, ma diễm tối tăm vô tận từ trong cơ thể hắn bạo phát ra. Khí tức cuồng bạo dời núi lấp biển quét ngang ra. Toàn bộ hang đá dưới nền đất chấn động kịch liệt. Trên năm đạo linh mạch hóa long chợt xuất hiện vô số vết rạn nứt.

Bên trong đại điện, Thiên Cơ Tán Nhân cảm ứng khí tức dồi dào truyền ra từ bên trong ao lạnh, sắc mặt thoáng đổi, lập tức hóa thành vẻ mừng rỡ như điên.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...