Lưu Tô nghe vậy, sắc mặt trong nháy mắt trở nên cực kỳ khó coi, lạnh giọng nói:
- Ngươi phải làm rằng, đại nhân đã ban tặng chí bảo nơi này cho ta, chính là ban thưởng đối với công lao ta chiếm Ma Thạch Thành mở rộng mấy ngàn vạn dặm cương vực cho tộc quần!
- Chẳng lẽ hôm nay, ngươi muốn cướp giật với ta sao?
Ánh mắt Lý Sát lóe lên, khóe miệng lộ ra sự trào phúng.
- Độc Giác Tộc ta từ trước đến nay tuân theo cường giả chí thượng. Các đại nhân quả thực ban tặng bảo vật nơi này cho ngươi. Nhưng nếu như ngươi không có tư cách thu nó vào trong tay, cho dù bị ta đoạt đi, có thể làm như thế nào!
- Trọng bảo của tộc quần, người nào có năng lực, người đó có được nó!
Người này vừa mới dứt lời, trong chớp mắt, đột nhiên lại có một tiếng cười điên cuồng truyền đến.
- Ha ha ha ha! Lý Sát nói không sai. Trọng bảo cảu tộc quần sao có thể tùy ý quyết định sự sở hữu được. Các đại nhân quyết định chúng ta tuy rằng không dám vi phạm, nhưng nếu như năng lực của Lưu Tô ngươi không bằng người, trọng bảo bị đoạt, lẽ nào các đại nhân sẽ vì ngươi mà đòi lại hay sao?
- Hôm nay trọng bảo của Độc Giác Tộc xuất thế, còn cần ta và ngươi tranh đoạt một phen mới phải.
Ở trong tiếng cười điên cuồng đó, một đại hán cường tráng, đầu trọc, có một cái sừng màu vàng đất đi nhanh đến. Mặc cho bão cát kéo tới, nhưng không có cách nào tạo thành một chút tổn thương nào đối với hắn. Đủ biết tu vi thân thể của hắn mạnh mẽ tới mức nào.
Tên cường giả Độc Giác Tộc thứ hai, vẫn là tu vi Thiên Nhân tam cảnh!
Sắc mặt Lưu Tô không nhịn được hoàn toàn trầm xuống. Tên thứ ba này là Địa Giác, cũng là một tồn tại có tiếng tăm lừng lẫy ở trong Độc Giác Tộc, rất khó giải quyết. Hiện tại chí bảo còn chưa xuất thế, điềm báo khác thường còn chưa hiện, hai người này lại có thể tới đây. Hiển nhiên bọn họ đã nhận được chút tin tức.
Xem ra, chuyện này là do các đại nhân cố ý gây ra, hi vọng thông qua chí bảo xuất thế, tiến hành thử thách đối với ba người bọn họ. Có lẽ hôm nay ai có thể nhận được chí bảo, sau này sẽ càng được tộc quần coi trọng nhiều hơn!
Đối với thủ đoạn này của các đại nhân, trong lòng bọn họ cực kỳ rõ ràng.
- Cướp giật chí bảo, tuyệt đối không cho phép được sơ suất!
Trong lòng Lưu Tô điên cuồng rít gào.
Ba gã cường giả Thiên Nhân tam cảnh Độc Giác Tộc, mỗi người đứng một bên, khí tức mơ hồ đối kháng lẫn nhau. Ánh mắt bọn họ rơi vào phía trên màn cát che trời, chậm rãi chờ đợi thời khắc chí bảo được xuất thế, đó chính là thời điểm bọn toàn lực ra tay cướp giật!
…
Tại hang đá dưới nền đất.
Mười vạn trượng huyết vụ kịch liệt cuồn cuộn. Mơ hồ có thể thấy được một bóng người cao lớn ở trong đó, một tay nắm thương, uy áp dồi dào tràn ngập!
Bản thể Nhân tộc của Tiêu Thần, phân thân không gian ngồi xếp bằng. Lúc này cả hai không hẹn mà cùng mở to đôi mắt, lộ ra sắc mặt vui mừng.
Mà cùng lúc đó, trong miệng phân thân Cổ Ma chợt phát ra một tiếng rít gào. Trong nháy mắt tiếp theo, huyết vụ đang bốc lên bỗng nhiên run rẩy, lập tức nhanh chóng co lại, phát ra tiếng trào dâng giống như tiếng sóng triều, điên cuồng chui vào trong ma thương và phân thân Cổ Ma.
Luyện hóa ma khí, sắp hoàn thành!
Phân thân Cổ Ma hơi nhắm mắt. Những vết thương dày đặc ở trên thân ma khổng lồ đều khép lại không thấy bóng dáng.
Lúc này theo huyết vụ dung nhập, khiến cho toàn bộ thân thể hắn hóa thành huyết sắc, đằng đằng sát khí tản ra, giống như Tu La.
Ma thương cắn nuốt huyết vụ, không ngừng phát ra những tiếng run rẩy. Trên thân thương của nó có vô số những đường vân phức tạp, lúc này giống như sống lại, không ngừng run rẩy lắc lư.
Ở chỗ phân thân Cổ Ma cầm ma thương, có huyết khí vô tận không ngừng lưu chuyển. Ma thương này cuối cùng giống như là một phần thân thể của phân thân Cổ Ma, có thể dung nạp huyết mạch của hắn.
Như vậy duy nhất chỉ có một lời giải thích. Đó chính là huyết luyện hoàn thành. Ma thương này đã trở thành ma khí bản mạng của phân thân Cổ Ma!
Trên mặt bản thể Nhân tộc của Tiêu Thần nhất thời lộ ra sự vui mừng. Phân thân Cổ Ma nhận được ma thương, chắc chắn thực lực có thể tăng vọt. Sau này, ở dưới sự trợ giúp của ma khí này, sẽ có thành tựu không thể đếm được! Chỉ có điều vào thời khắc này, ý vui mừng trên mặt hắn còn chưa hoàn toàn khuếch tán ra, trong nháy mắt sắc mặt đã biến đổi.
Sau một khắc, từ trong ma thương này chợt phát ra một lực hấp dẫn mạnh mẽ, hoàn toàn không cho hắn có chút sức phản kháng, nguyên thần đã bị mạnh mẽ lôi ra, khiến cho trong lòng hắn kinh sợ không thôi.
Bất chợt!
Đợi cho tới khi trước mắt khôi phục lại tầm nhìn, Tiêu Thần thấy rõ nơi nguyên thần lúc này, sắc mặt không nhịn được thoáng thay đổi.
Nước trong núi xanh rừng trúc xanh, cầu nhỏ nước chảy nông gia viện. Cảnh sắc vẫn vậy. Giống hệt với cảnh tượng hắn nhìn thấy ở tĩnh thất bên trong ngọc giản lúc trước. Hoàn toàn không có điểm nào khác biệt. Chỉ có điều áo tơi mũ trên người Kiêu Cổ trước mặt đều hóa thành màu đen như mực sắc, có vài tia ma khí lộ ra.
- Ma thương này chính là bảo vật mạnh nhất trong tay bản tọa năm đó. Tất cả những thứ còn lại đều bị phá huỷ. Cũng chính bởi vì vậy, trong chớp mắt khi lão phu có khả năng sẽ chết, liên đưa một tia thần niệm vào trong đó, mượn uy năng của bảo vật này giữ lại hơi tàn đến nay.
- Thương này tên là Hắc Ma. Nó đá theo bản tọa suốt đời, tạo ra giết chóc vô tận, sát khí ngập trời. Có thể so với được với đại ma! Tuy rằng bị phong trấn ở đây trong năm tháng vô tận, nhưng nếu như muốn thu phục cũng tuyệt đối không dễ dàng. Vốn lấy tu vi của ngươi tuyệt đối không có khả năng làm được. Nhưng hiện tại xem ra, lại là lão phu quá mức coi thường ngươi.
- Bản thể Nhân tộc, phân thân Cổ Ma, phân thân loại tính mạng không gian đặc biệt, bản nguyên lôi, hỏa, bản nguyên giết chóc, bản nguyên không gian. Lấy ngươi tu vi chưa đạt được trình độ Độ Kiếp, lại nắm giữ nhiều con át chủ bài cơ duyên như vậy, cho dù ở trong tính mạng lâu dài của lão phu, cũng chưa bao giờ thấy qua người thứ hai có thể so sánh được với ngươi. Đáng tiếc năm đó lão phu chết, lực bản nguyên tiêu tan. Bằng không thật ra có thể giúp ngươi nâng cao bản nguyên giết chóc tới cảnh giới đại thành. Hiện tại chỉ là thần niệm bình thường, lại có lòng mà không có sức.
Nói tới đây, Kiêu Cổ đứng dậy. Lúc nãy hắn ngồi xuống nên không phát hiện ra. Nhưng sau khi hắn đứng thẳng, lại phát hiện thân thể hắn có chút cao lớn. Một gương mặt nhìn có chút bình thường. Tuy là thần niệm biến hóa thành, nhưng trong đôi mắt lại có khí tức kiên định nhìn thế gian bằng nửa con mắt, lại hoàn toàn không có tiêu tan.
Bình luận