Đạo (Dịch) – Chương 1132

- Đi vào đường đen, xông qua đại cấm ngũ hành, lại là lão phu thử thách tu vi của ngươi. Nếu như xông qua chết thì chết, để tránh có được bảo vật lại tổn hại danh hiệu của lão phu năm đó.

- Về phần cửa sinh tử cuối cùng, thuần túy là lão phu bịa chuyện. Tuy rằng vận khí rất quan trọng, nhưng người nào có thể vận khí luôn tốt được. Lão phu đến cuối cùng còn không phải đã bị người giết chết sao? Thật sự là hoang đường vô căn cứ. Cửa ải này chính là kiểm tra sự quyết đoán của bản thân, xem có thể làm được sát phạt quyết đoán hay không. Đơn giản là lão phu cả đời ghét nhất chính là kẻ làm việc do do dự dự không hề có chủ kiến. Nếu hiểu ra mình đối mặt với chuyện lớn thì phải nắm chặt. Bằng không chắc chắn sẽ bị loạn. Trong vòng ba hơi thở đẩy cửa ra, bất kể đen trắng, đều có thể tiến vào tĩnh thất bình yên vô sự. Sau ba hơi thở đẩy cửa, như vậy sẽ đúng như lão phu nói, sinh tử một nửa, mỗi bên đều dựa vào cơ duyên. Dù sao ngươi có thể tới chỗ này, cũng coi như có quyết đoán. Lão phu chung quy cho ngươi một ít cơ hội mới phải.

- Hiện tại ngươi nên biết, có thể đi tới nơi này, hoàn toàn là dựa vào thực lực của chính ngươi, cùng lão phu không có nửa phần quan hệ. Bằng không cho dù ngươi chết ở trên đường, ta cũng sẽ không chớp mắt nửa cái. Ngươi không cần cảm giác kích đối với lão phu. Cho nên lúc trước ta chỉ nói là hi vọng ngươi thỉnh thoảng nhớ tới tục danh của ta nhắc tới một phen. Bất luận là cảm kích, chế giễu hoặc là chửi bới đều không có vấn đề gì. Ta cũng sẽ không lưu ý.

- Nói lâu như vậy, ngươi cũng có thể nghe rõ. Uống một chén trà nóng, đẩy cửa đi ra ngoài, tất nhiên sẽ có thứ tương ứng ngươi nên có được đang đợi ngươi.

Sắc mặt Tiêu Thần bình tĩnh. Lúc này nghe xong trên mặt hắn không có bất kỳ vẻ kinh ngạc khác thường nào. Hắn hơi cung kính cúi đầu thi lễ.

- Nếu có thể được bảo, Tiêu Thần nhận lời, sẽ trông nom hậu nhân của tiền bối. Vẫn mong tiền bối yên tâm.

Hắn đứng dậy, bức tranh cuộn trước mặt trong nháy mắt tan ra, hóa thành một quang ảnh dung nhập nguyên thần của Tiêu Thần. Đó chính là một hạt giống nguyên thần. Có thể hậu nhân của lão già đã chết sạch, hoặc đã luân hồi nghìn thế. Nhưng chỉ cần có hạt giống nguyên thần này, Tiêu Thần gặp phải, là có thể nhận ra rõ ràng.

Răng rắc!

Ngọc giản trong tay vỡ nát, hóa thành bột mịn rơi xuống.

Tiêu Thần chậm rãi mở hai mắt ra. Hắn thoáng trầm ngâm, một tay lấy ra một chén trà, cầm bình trà rót một chén, cầm ở trên tay, cảm giác nóng bỏng.

Ngửa đầu uống xong, hắn xoay người đi nhanh khỏi đó. Hắn đẩy cánh cửa tĩnh thất ra. Đường về biến mất, hóa thành một tiểu viện. Trong viện có một cái giếng cạn sâu hơn trượng. Chưa tới gần, hắn đã qua cảm ứng được trong đó bốc lên từng tầng khí lạnh dày đặc. Cùng lúc đó, nước trà uống xong trước đó không ngừng toả ra cảm giác ấm áp, ôn hòa thân thể.

Ánh mắt Tiêu Thần lóe lên, quay đầu lại. Quả nhiên hắn phát hiện tĩnh thất vẫn còn, nhưng trên bàn đá một bộ dụng cụ trà kia đã biến mất.

Chuyện dưới mắt đã xác định, bảo vật ở chỗ này, lại ở dưới giếng cạn.

Hắn cười khẽ, nhấc chân, hai tay chắp sau lưng, bóng người rơi xuống, mặc cho gió mạnh kéo tới, áo bào xanh bay phần phật, mái tóc đen tung bay, trong tròng mắt vẫn lộ ra thần sắc bình tĩnh.

Rơi một lát, không biết đã xuốngbao nhiêu vạn trượng. Ánh mắt hắn lóe lên, cuối cùng đã nhìn thấy đáy. Bên ngoài cơ thể Tiêu Thần có luồng ánh sáng sáng lên. Tốc độ rơi xuống nhất thời chậm lại, thân thể nhẹ như lá, chậm rãi rơi xuống đứng ở trên mặt đất.

Dưới giếng là hang. Trong hang có suối. Trong phạm vi chừng mười mấy trượng, nước suối đặc dính, hiện lên trạng thái giống như nhựa cao màu trắng sữa, lạnh lẽo vô cùng. Hàn khí bốc lên chính là từ trong này tản ra.

Ánh mắt Tiêu Thần nhìn xuống, trong mắt bất giác lộ ra vài phần ý mừng. Nếu như không nhầm, đây hẳn chính là linh mạch ngưng tụ thành cao!

Nhưng lúc này chân mày hắn hơi nhíu lại, ánh mắt lộ ra vài phần không hiểu. Nếu như không sai, như vậy vừa rồi hắn ở trong ngọc giản thấy người tên Kiêu Cổ kia, hẳn chính là chủ nhân chân chính của nơi này. Như vậy bảo vật hắn nói tới cũng không chỉ cần linh mạch ngưng tụ cao. Nhưng lúc này, bảo vật ở nơi nào.

Ánh mắt Tiêu Thần ở chậm rãi đảo qua bên trong hang đá. Sau một khắc, ánh mắt của hắn chợt dừng lại, đồng tử co lại kịch liệt.

Đường mòn trong núi, nhiều đám mây trắng, bốn bóng người không ngừng đi về phía trước.

Người đi đầu là Thiên Cơ Đạo Nhân. Lúc này hắn đã đi tới đám mây thứ 57, tuy rằng sắc mặt trắng bệch, nhưng trong tròng mắt vẫn bình tĩnh, thoáng có vẻ vui mừng. Hiển nhiên phá cấm đi về phía trước, tuy rằng chịu không ít vị đắng, nhưng lão quái này cũng từ trong đó có nhiều thu hoạch.

Thứ hai là Hỏa Diễm Lão Ma, mảnh mây thứ 54. Lúc này khí tức của lão quái này không thực, sắc mặt đỏ bừng, đang ngồi xếp bằng. Trên đỉnh đầu có từng tầng hơi nóng xuất hiện. Toàn thân mồ hôi đổ ra như mưa, thấm ướt áo bào trên người. Hiển nhiên hắn đang toàn lực ra tay, trị liệu thương thế trong cơ thể.

Đi thứ ba là Khô Diệp Lão Tổ, mảnh mây thứ 50. Sắc mặt người này xám đen, ẩn có vài phần sát khí u ám màu đen ở dưới da thịt không ngừng bốc lên, giống như vật còn sống, toả ra từng tia tử khí, cực kỳ u ám đáng sợ.

Cuối cùng là Hắc Sơn Đạo Nhân, mảnh mây thứ 48. Đá lớn trong thung lũng cấm chế vẫn là 10 khối. Nhưng phẩm chất trình độ cứng rắn, đã mạnh hơn gấp trăm lần so với lúc đầu. Cho dù lấy thực lực của hắn ra tay, muốn phá vỡ cũng cực kỳ khó khăn.

200 năm đi đến chỗ này, nhưng mặc dù là Thiên Cơ Tán Nhân đi trước nhất, cũng không có lòng tin qua 200 năm tiếp theo, liền có thể lên tới đỉnh. Đến nơi này, uy năng trong vân cấm đã cũng đủ tạo thành uy hiếp nghiêm trọng đối với bọn họ. Chỉ cần có chút lơ là, liền sẽ vùi thân trong đó.

Mỗi một bước đi về phía trước đều cần tiêu hao thời gian rất dài.

Trong hang đá, Tiêu Thần nhìn vật trước mặt, hít sâu một hơi, mới miễn cưỡng ép xuống chấn động trong lòng. Trên mặt hắn vẫn lộ ra vẻ nghiêm nghị.

Tài phú của Kiêu Cổ này thật lớn!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...