- Vậy so sánh với nó, mặc dù tổn thất một ít bảo vật, có thể coi là cái gì.
Tiêu Thần than nhẹ. Lúc này hắn chậm rãi mở hai mắt ra, ánh mắt ôn nhuận nội liễm, hoàn toàn bình tĩnh. Bên ngoài cơ thể toả ra khí tức ôn nhuận bình thản. Mơ hồ có loại ý cảnh lưu chuyển tuần hoàn một cách hoàn mỹ không thôi. Dò xét xuống, khiến cho người ta một loại cảm giác giống như biển sao mênh mông, không thể phỏng đoán.
- Đường đen năm cửa ải, phân hệ ngũ hành. Mỗi một cửa ải đều ẩn chứa sát cơ vô tận, uy năng vô tận. Nhưng hiện tại lại trở thành vật trợ giúp ta tu luyện cảm ngộ, mở ra thiên địa rộng lớn hơn cho tương lai đại đạo tu hành của ta
- Nếu không phải trước đây trở mặt cùng tu sĩ Dạ Xoa Tộc Mạc Lỗ, Tiêu Thần ta sẽ không bị Khô Diệp Lão Tổ cứng rắn mang đi, vội vàng cùng bọn họ tìm kiếm bí cảnh, cũng sẽ không có chuyện hôm nay. Trong lúc đó, dù chỉ có nửa điểm sai lầm, cục diện đều sẽ chênh lệch một trời một vực.
- Chuyện thế gian huyền diệu, không chỉ như vậy. Giống như ông trời định trước từ lâu, kì thực vì nhân lực không ngừng biến động.
Tiêu Thần đứng dậy, lúc này thử thách đều đã qua hết. Nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, hình như hắn đã nắm giữ được tư cách lên đỉnh. Cỉ là không biết có đúng sẽ thuận lợi như vậy hay không?
Ý niệm thoáng động, Tả Mi Đạo Trường tiếp tục đi về phía trước. Đi chưa đầy trăm dặm, phía trước có một vách núi đứng lặng. Trên có hai cánh cửa, một đen một trắng. Từng cái lóe lên linh quang mờ nhạt. Một bên vách đá có lưu lại hàng chữ, giống như ở dưới chân núi vậy. Nội dung như sau:
Tu sĩ tu đạo, thiên tư tâm tính không thể thiếu. Nhưng số phận rất là quan trọng. Nếu như đại vận Tiên Thiên thiếu sót, cho dù lúc này ngươi cơ duyên không ngừng, thành tựu nghịch thiên, chung quy sẽ có một ngày mất đi tất cả, hai bàn tay trắng cuối cùng là cái chết.
Nếu muốn thừa kế bảo vật của bản tọa, tất nhiên không thể là hạng người bị vận xấu quấn thân, đặc biệt đứng trước hai cửa sinh tử. Một cửa là sinh, một cửa là tử, tự mình đưa ra lựa chọn, sinh tử đừng trách.
Phía dưới có hàng chữ nhỏ chú giải: Cửa này cần dùng thân thể đẩy ra. Thần thông vô hiệu, pháp bảo vô hiệu, con rối vô hiệu.
Sắc mặt Tiêu Thần bình tĩnh. Sau khi cảm ngộ lực ngũ hành, khiến cho ý niệm của hắn càng thêm rõ ràng, tâm thần trong suốt sáng sủa. Trong khi nhìn đến hai cánh cửa sinh tử này, trong lòng liền mơ hồ có ý nghĩ. Lúc này, nhìn thấy hàng chữ nhỏ chú giải, lập tức tâm niệm đã định.
Linh quang lóe lên, bóng người xuất hiện bên ngoài. Hắn trở tay thu Tả Mi Đạo Trường, một bước tiến lên, một tay đưa ra về phía cánh cửa đen này, đẩy đi.
Két.
Một tiếng động khẽ vang lên, cũng không nửa phần dị thường. Cánh cửa màu đen bị trực tiếp đẩy ra, bình thường tới cực điểm, không có chuyện gì bất thường xảy ra, cũng không có pháp bảo sát cơ đập vào mặt. Một gian phòng yên tĩnh xuất hiện ở trước mặt Tiêu Thần.
Gian phòng không lớn. Nhìn lại chỉ có khoảng chừng bảy tám trượng, bố cục đơn giản. Một bên bàn đá, một bộ trà, một bồ đoàn. Trừ những thứ đó ra không có vật gì khác nữa.
Chỉ có vài điều lại làm cho Tiêu Thần nhíu mày.
Đơn giản là gian phòng này quá mức sạch sẽ, hoàn toàn không giống như đã từng trải năm tháng vô tận. Trên bàn một bình trà nước, lại đang bốc hơi. Dường như chỉ mới vừa rồi, ở đây còn có người tồn tại.
Một miếng ngọc giản, yên tĩnh đặt ở trên bàn đá.
Tiêu Thần thoáng suy nghĩ, một chân bước vào trong đó, cánh cửa tự mình đóng lại. Hắn đi tới trước bàn, cầm lấy ngọc giản kia, thoáng cảm ứng. Lúc này hắn mới phân ra một tia thần thức tiến vào trong đó.
Nước trong núi xanh rừng trúc xanh, dưới cầu nhỏ nước chảy, một sân viện nhà nông. Một lão già mặc áo tơi, đầu đội mũ ngồi ở bên cạnh dòng suối, trong tay cầm cần câu thả câu. Nước chảy nhỏ giọt, trong suốt thấy đáy. Có thể thấy được lưỡi câu này cong, lại không có mồi câu. Không phải là cục diện thả lưỡi câu thẳng không người mắc câu ở trong truyền thuyết.
Không mồi câu không câu, có thể nào câu cá.
Một tia thần thức Tiêu Thần biến hóa ra bóng người, đứng cách sau lưng lão già ba trượng, sắc mặt bình tĩnh. Đơn giản là hắn cảm ứng được rõ ràng, tất cả mọi thứ trước mặt này chẳng qua là bị người thi triển thần thông lấy ra một đoạn hình ảnh phong cấm bên trong ngọc giản, cũng không có nửa điểm uy năng.
Xôn xao!
Đúng lúc này, đột nhiên có một con cá trắm cỏ mắc câu. Lão già thành thạo thu cần câu, lấy con cá thả vào trong cái giỏ cá đặt nghiêng ở bên cạnh. Lúc này hắn mới than nhẹ một tiếng, nói:
- Nếu ngươi có thể thấy được cảnh tượng trước mặt này, vậy chứng tỏ ta đã chết thật rồi. Nếu là một người chết, ngươi cũng sẽ không cần phải có gì kính nể cả.
- Hiện tại ngươi tới, hiển nhiên là muốn lấy đi bảo vật lão phu lưu lại. Như vậy bản tọa cảm thấy cần phải thông báo tên họ một chút, cũng tiện cho ngươi nhớ ở trong lòng, thường xuyên nhớ tới nhắc tới một phen. Bởi vì nếu như chết, cũng không có ai nhớ tới, thật sự một chuyện cực kỳ bi ai, cực kỳ không thú vị.
- Bản tọa tục danh là Kiêu Cổ, về phần chết như thế nào, hiện tại còn không biết. Nhưng nói vậy người có thể giết chết lão phu, nhất định là một vài lão quái vật không xuất thế. Cho nên bản tọa cũng không muốn ngươi báo thù cho ta. Ngươi chỉ cần đáp ứng một điểm, thay ta tìm được một hậu nhân trông nom liền được. Về phần làm sao tìm được, chờ tới thời điểm ta biến mất, ngươi tất nhiên sẽ biết. Bằng không bảo của lão phu, ngươi không chiếm được.
- Tập trung 66 cây mắt trận, nói rõ ngươi cơ duyên cũng đủ. Về điểm ấy cũng rất quan trọng. Bằng không không có cơ duyên, cho dù vào bí cảnh của lão phu, cũng không có cách nào nhận được bảo vật thật sự.
- Mắt trận bạo phát, vô cùng âm lạnh. Uy năng đủ có thể đông lạnh giết tu sĩ cảnh giới Thiên Nhân bình thường. Ngươi có thể chống đỡ nổi một canh giờ, hàn khí phong trấn sẽ tiêu tan. Lần này là thử thách ngươi có tư cách được bảo vật lão phu để lại hay không.
- Vào núi leo đường trắng, ba đám mây trước là thử thách linh trí của ngươi. Nếu như cho tới giờ khắc đó ngươi vẫn không có cách nào phát hiện ra ý nghĩa của địa đồ, vậy liền nói rõ ngươi chẳng qua là một kẻ ngu xuẩn cơ duyên không tệ cộng thêm có chút thực lực. Lão phu lưu lại trọng bảo, ngươi như vậy sẽ không chiếm được, chỉ có thể đi đường trắng lấy được một ít đồ chơi nhỏ có cũng được không có cũng được.
Bình luận