Đạo (Dịch) – Chương 1127

Cách một khoảng cách sẽ xuất hiện một tầng mây. So sánh những gì hiện ra ở trên bản đồ với con đường mòn này, đúng là hoàn toàn không sai lệch. Chỉ có điều nếu dựa theo địa đồ biểu hiện ra, có hai con đường lên núi. Ngoại trừ đường trắng đại biểu đường mòn trong núi ra, còn có một đường đen. Tình hình trong đường đen này là thế nào? Leo núi có thể dễ dàng hơn một chút hay không?

Cũng không phải Tiêu Thần vô duyên vô cớ nghĩ tới những điều này. Thật sự không thể tránh được. Tuy rằng hắn tự nhận ý niệm vô cùng kiên định, nhưng dựa theo địa đồ biểu hiện, đường trắng trong đường nhỏ, có một trăm đám mây. Đây cũng chính là đạo. Hắn cần liên tục đi qua một trăm đạo cấm chế, cuối cùng thậm chí phải nhận một trăm châm nhỏ đồng thời đâm xuống.

Kiên trì không đi nữa.

Dựa theo bản thân Tiêu Thần tính toán được, hắn nhiều nhất có thể kiên trì chịu được 25 cây châm nhỏ đâm xuống. Nếu như muốn tiếp tục đi về phía trước, nguyên thần chắc chắn sẽ bị tổn thương. Hơn nữa, hắn căn bản hoàn toàn không có chút nắm chắc nào, có thể nhận được một trăm cái châm nhỏ cuối cùng đâm xuống. Sợ rằng sẽ tạo thành thống khổ, trong nháy mắt sẽ khiến nguyên thần của hắn sụp đổ.

Cho nên hắn hiểu rất rõ cục diện trước mắt. Đi theo con đường trắng, nhất định sẽ ăn vô số vị đắng, cuối cùng vẫn không thể lên đỉnh nhận được bảo vật. Thậm chí sẽ bị vây khốn đến chết. Đi theo đường đường đen, tuy rằng không biết tình hình như thế nào, nhưng chung quy có thể đánh cược một trận.

Tiêu Thần cũng không tốn quá nhiều thời gian để suy nghĩ. Trong lòng hắn đã có quyết định. Nếu như địa đồ không lừa gạt hắn, như vậy đường trắng có một trăm cửa ải, đường đen cũng chỉ có 5 đạo. Hắn không có lý do để bỏ qua.

Hơn nữa ngoài nguyên nhân này ra, hai đường đen trắng chỉ có một điểm giao nhau duy nhất lại ở sau đám mây thứ 3. Ba trượng phía trước, bên trái có một vách đá. Nếu như một khi đã bỏ qua, cũng sẽ không có cách nào quay đầu lại nữa, chỉ có thể theo con đường trắng đi tới cuối cùng, hoặc cho tới khi chết.

Tiêu Thần đứng dậy, sắc mặt bình tĩnh đi nhanh về phía trước. Hắn đứng ở trước vách đá, không hề do dự một chân bước vào trong đó.

Nếu đã đưa ra quyết định, vậy hắn liền buông tay đi làm, không cần do dự!

Chân chạm tới vách đá, 66 cột thủy linh chống trời bên trong Tả Mi Đạo Trường đồng thời lóe lên. Lúc này mới phát sinh gợn sóng mỏng manh, trực tiếp nuốt thân ảnh hắn vào bên trong đó.

Quanh thân truyền đến cảm giác bị xé rách rất nhỏ, giống như là thông qua truyền tống trận. Đợi cho tới khi tầm mắt trở nên rõ ràng, Tiêu Thần nhìn thấy rõ chỗ này, khóe miệng không khỏi lộ ra một nụ cười khổ. Hắn nhỏ giọng nói:

- Đường đen tuy rằng rộng rãi bằng phẳng, nhưng chưa chắc đã dễ dàng hơn.

Lúc này thân ảnh hắn vẫn ở trong núi, nhưng con đường dưới chân rộng chừng trăm trượng, do vàng ròng đúc lại thành từng phiến hơn trượng lát thành, vô cùng bằng phẳng. Ánh sáng chói mắt. So với con đường trắng không biết tốt hơn bao nhiêu.

Vừa tới thì liền ổn định. Không quan tâm con đường này có đi được hay không, Tiêu Thần cũng đã mất đi cơ hội đổi ý. Con đường này chỉ có thể tiến vào mà không thể đi ra. Đây là tin tức lúc hắn tiến vào, trong đầu tự động nhận được.

Vừa vào con đường đen, sẽ phải đi tới cùng!

Con đường được đúc bằng vàng ròng, ánh sáng lóng lánh, rộng chừng trăm trượng. Cái gọi là đại đạo kim quang, hẳn chính là nói về con đường Tiêu Thần đang đi lúc này.

Trầm mặc đi về phía trước, sắc mặt Tiêu Thần trang nghiêm, chân mày không nhịn được hơi nhíu lại. Trong lòng hắn âm thầm lầm bẩm.

Quỷ dị a quỷ dị. Nếu như nguy cơ trùng trùng còn tốt. Nhưng đằng này lại là tình hình gió êm sóng lặng. Tự nhiên khiến cho hắn sinh ra cảm giác kiêng kỵ.

Vút!

Vút!

Quanh thân yên tĩnh. Chỉ có tiếng bước chân đạp xuống đất mặt phát ra một tiếng động khẽ không ngừng vang vọng. Chỉ có điều ngay trong nháy mắt này, đồng tử của Tiêu Thần đột nhiên co lại kịch liệt, một cảm giác nguy hiểm không hề đoán trước đột nhiên sinh ra, khiến cho lông tóc toàn thân hắn chợt dựng đứng. Thân thể đột nhiên cứng đờ.

Vèo!

Tiếng xé gió chói tai truyền ra. Trong hàng gạch vàng lát ở ngay tại chỗ, một tia kim quang chói mắt bất chợt bắn ra, với tốc độ cực nhanh, không để cho người ta có thời gian né tránh. Sắc mặt Tiêu Thần trầm xuống, trong miệng chợt phát ra một tiếng quát khẽ. Pháp lực cuồn cuộn lưu chuyển, hóa thành vòng bảo hộ, ngăn cản kim quang chém xuống.

Ầm!

Trong tiếng nổ phát ra, Tiêu Thần tuy rằng không hề bị thương tổn, nhưng bóng người lại trực tiếp bị chém, phải lui về phía sau mấy trượng, mới miễn cưỡng dừng lại được. Trong mắt hắn lộ ra một sự ngưng trọng. Đại đạo kim quang này quả nhiên không dễ đi. Kim quang vừa rồi chém xuống, chính là linh lực ngũ hành kim tinh thuần tới cực điểm, sắc bén vô biên, lực sát thương rất mạnh. Nếu không phải hắn phản ứng nhanh, lúc này sợ là đã chịu nhiều thua thiệt.

Đứng ở tại chỗ suy nghĩ một lát, ánh mắt Tiêu Thần lóe lên, tiếp tục đi về phía trước. Đi tới ngoài trăm trượng, lại có ánh sáng màu vàng bắn ra. Lần này lại là hai đạo, từ dưới nền đất bắn ra.

Ầm!

Hai đạo kim quang, công kích nhanh gấp bội, trực tiếp đánh Tiêu Thần ra hơn mười trượng.

Hắn lại đi về phía trước. Sau khi tiến lên hai trăm trượng, lại có kim quang chém ra. Số lượng lại tăng đến 4 đạo.

Sau năm trăm trượng, số lượng kim quang trực tiếp tăng tới 8 đạo. Số lượng càng lúc càng nhiều. Uy năng ẩn chứa ở trong mỗi một đạo kim quang cũng càng lúc càng mạnh, giống như muốn xé nát chém giết người khác. Nhìn sơ qua con đường kim quang không thấy được điểm cuối, sắc mặt Tiêu Thần bất giác trở nên thâm trầm.

Thoáng suy nghĩ một chút, trên tay hắn có linh quang lóe lên. Bản thể Tiểu Điếm nhất thời xuất hiện trong tay hắn. Ý niệm thoáng động, hắn nói lại tình hình trước mắt.

- Oa! Oa! Ta nói này chủ nhân Tiêu Thần, ngài thế nào lại thích mạo hiểm như thế. Vừa rồi thiếu chút nữa bị đông cứng mà chết. Lúc này lại có thể xông vào đại trận này. Chẳng lẽ chủ nhân lại thật sự không sợ chết sao? Cho dù là ngài thật sự không sợ, cũng phải suy nghĩ cho bản soái một chút chứ? Thân thể ta đây mềm yếu, có thể nào trải qua những kim quang này tàn phá. Không bằng ngài cứ lui trở về đi. Có bản soái ở trong tay, còn cần phải tìm những bảo vật khác ở chỗ nào chứ?

Tiểu Điếm nghe được dự định của Tiêu Thần, nhất thời liên tục lắc đầu, ra sức khuyên bảo.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...