Biển lửa càng lúc càng lớn. Uy năng hỏa diễm không ngừng trở nên mạnh mẽ.
Bàn cờ càng ngày càng rộng, bảy màu hỗn độn càng thêm phức tạp.
Vong hồn trên chiến trường tăng lên. Những tiếng kêu lớn, tàn nhẫn không mãi không hết.
Thung lũng đá lớn trở nên cứng rắn, kiên cố không phá vỡ nổi không biết ra tay từ đâu.
Theo bốn lão quái đi về phía trước, dần dần kéo dài khoảng cách. Hỏa Diễm Lão Ma trước nhất, Thiên Cơ Tán Nhân thứ hai, Khô Diệp Lão Tổ đi sau vượt trước. Hắc Sơn Đạo Nhân rơi xuống cuối cùng. Bốn người tiến lên phía trước, lúc đầu dễ dàng, sau lại càng thêm khó khăn.
Bất luận là ở trong biển lửa, trong bàn cờ, trên chiến trường, bên trong thung lũng, bị thương không phải là giả. Tất cả đều chân thật rơi ở trên người, khiến cho trong lòng bốn lão quái tin chắc một điểm, nếu như bọn họ chết ở trong cấm chế trong, chỉ sợ quả thật chính là biến mất.
Cho nên càng đi về phía trước, bọn họ càng thêm thận trọng. Chỉ có điều dù vậy, bọn họ vẫn khó tránh khỏi bị thương. Để yên ổn xông qua đám mây tiếp theo, không ai dám cả gan lấy tính mạng ra đùa. Tất cả đều sẽ điều dưỡng thương thế, đợi cho tới khi khôi phục lại trạng thái đỉnh phong mới tiếp tục đi về phía trước. Chẳng qua cũng chỉ bởi như vậy, thời gian cần phá cấm liền bắt đầu tăng lên tới vô hạn.
Mảnh mây thứ 7, 21 ngày.
Mảnh mây thứ 8, 63 ngày.
Mảnh mây thứ 9, 189 ngày.
...
Giống như hàng chữ ở dưới chân núi đá đã viết, một bước đạp nhầm, sống chết do số. Sau khi tiến vào trong núi này, con đường phía trước rõ ràng, đường lui mịt mờ. Chỉ có thể tiến không thể nào lùi. Nếu không có cấm chế này vẫn không phải tự mình phát động, mà là ở tại chỗ chờ đợi phát động, sợ rằng đám người Thiên Cơ Tán Nhân, Hỏa Diễm Lão Ma, Khô Diệp Lão Tổ và Hắc Sơn Đạo Nhân đã sớm chết.
Chỉ có điều tình hình trước mắt, trong lúc bọn họ tiến lên phía trước, tốc độ vẫn càng ngày càng chậm.
...
Tiêu Thần vào núi, ánh mắt trực tiếp nhìn thấy đám mây đầu tiên ở ngoài trăm dặm. Lúc đó, bóng dáng của Hỏa Diễm Lão Ma vừa đi ra. Sau đó Thiên Cơ Tán Nhân, Hắc Sơn Đạo Nhân, Khô Diệp Lão Tổ lần lượt xuất hiện. Lúc đầu hắn cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Hắn lại phát hiện bốn lão quái quay đầu lại về nhìn xa, vẫn hoàn toàn không có chút kinh ngạc khác thường nào. Ngay lập tức trong lòng hắn thoáng động, xoay người trở lại. Quả nhiên hắn thấy mình chỉ có bước mấy bước chân vào, đoạn đường quay lại đã trở nên mờ mịt không thấy bóng dáng, lại không có khả năng rời khỏi.
Sắc mặt bình tĩnh, trong lòng Tiêu Thần không hề sợ hãi. Dù sao lần đầu tiên khi đặt chân vào con đường đại đạo, hắn đã phải đối mặt với vô số cảnh nguy nan. Lúc này tuy rằng con đường phía trước mịt mờ hung hiểm không rõ, nhưng hắn không có sợ hãi, trái lại trong lòng càng bình tĩnh.
Nhận thấy được tình hình vi diệu trong con đường núi, Tiêu Thần khoanh chân ngồi ở trên con đường mòn, đợi đến khi bốn lão quái đều phá cấm đi ra, lúc này mới cất bước tiến vào trong đám mây đầu tiên.
Cấm này rất thần kỳ, lại cảm ứng được chỗ mạnh nhất của từng tu sĩ, phân hoá ra các cấm chế khác nhau. Nhưng lúc này Tiêu Thần tiến vào, lại làm cho hắn chợt rơi vào trong sự hỗn loạn. Bốn đạo bản nguyên lôi, hỏa, giết chóc, không gian đều thuộc về lực chí cường.
Thân thể cường đại, cấm đạo tinh thâm, đều đủ tư cách làm điều kiện kiểm tra. Chỉ có điều ban đầy bày ra cấm này, người thực hiện sợ rằng cũng không ngờ được sau này sẽ có một ngày nghênh đón một nhân vật đặc biệt giống như Tiêu Thần. Cho nên cấm chế chỉ có thể lựa chọn một loại trong đó để mà huyễn hóa ra.
Dừng lại một lát, Tiêu Thần vào đám mây thứ 1, cấm chế xuất hiện.
Trong hư vô tối tăm, một cái kim nhọn bé như lông trâu, hiện lên màu trắng bạc, ngưng tụ ở trong hư không, trực tiếp rơi xuống vai của Tiêu Thần. Ở trong cấm chế này, chẳng biết tại sao hắn lại không có cách nào nhúc nhích được. Mắt mở trừng trừng nhìn vật đó, nhưng không có cách nào làm ra ngăn cản.
Châm rơi. Không biết trên đó có chỗ nào đặc biệt, một cảm giác đau đớn mãnh liệt trong nháy mắt từ chỗ cánh tay truyền ra, lan ra toàn thân, khiến cho mỗi tấc máu và thịt trong cơ thể hắn đều đang run rẩy.
Đau, rất đau!
Chân mày Tiêu Thần hơi nhíu lại. Tuy rằng cực kỳ đau đớn, nhưng sắc mặt hắn vẫn bình tĩnh, trong miệng cũng không phát ra một chút tiếng động nào.
Sau 7 hơi thở, ngân châm biến mất. Cấm chế tan đi. Thân thể hắn một lần nữa khôi phục lại sự tự do. Chân hắn bước tiến lên, bóng người trực tiếp từ trong đám mây bước ra.
Đám mây thứ nhất, đạo cấm thứ 1, phá.
Tiêu Thần nhíu mày lại, trong mắt lộ ra sự khó hiểu. Ánh mắt hắn lóe lên, tiếp tục đi về phía trước.
Đợi cho tới khi bốn lão quái từ trong đám mây thứ 2 đi ra, hắn không do dự chút nào, trực tiếp tiến vào trong đó.
Vẫn là cảnh tượng tối đen kia. Vẫn là châm nhỏ như lông trâu kia, vẫn là bị trói buộc không hề lý do không thể nhúc nhích. Vẫn là thời gian 7 hơi thở. Nhưng số lượng châm nhỏ lại trở thành hai cây, lần lượt đâm vào i hai vai, thống khổ gấp bội.
Đám mây thứ 2, đạo cấm thứ 2, phá.
Ánh mắt Tiêu Thần lại lóe lên, khoanh chân ngồi xuống, đợi cho bốn người phía trước đều phá xong đám mây thứ 3, tiếp tục đi về phía trước, lúc này hắn mới tiến vào trong đó.
Tất cả vẫn hệt như lúc trước. Nhưng lúc này châm nhỏ biến thành ba cây, đâm vào hai vai và chân trái. Thống khổ tăng lên gấp ba lầm.
Đám mây thứ 3, đạo cấm thứ 3, phá.
Chỉ có điều lần này Tiêu Thần không tiếp tục đi về phía trước, mà là ở bên ngoài đám mây thứ 3 trực tiếp khoanh chân ngồi xuống. Lúc này trong lòng hắn có hai chuyện, một nghĩ thông suốt, một còn không rõ.
Nghĩ thông suốt chính là hắn rốt cuộc đã biết mình đối mặt chính là loại cấm chế gì. Có thể gọi là cấm ý niệm là chuẩn xác nhất. Bởi vì cấm chế này thử thách chính là trình độ ý niệm bền bỉ của Tiêu Thần. Ở dưới sự đau đớn mãnh liệt như vậy, chỉ có ý niệm kiên định, mới có thể bình yên vượt qua. Bằng không một khi tâm thần sụp đổ, nguyên thần sẽ trực tiếp suy yếu mà chết.
Điều hắn không rõ chính là, chẳng biết tại sao từ trong 66 cây cột thủy linh chống trời có địa đồ hiện ra, cùng ngọn núi trước mặt này rốt cuộc có quan hệ gì?
Bắt đầu từ mảnh đám mây thứ 1, trong lòng Tiêu Thần đã sinh ra nghi ngờ. Lúc này xông qua liền 3 đám mây, cuối cùng đã khiến cho hắn xác định được một việc. Nếu như không sai, địa đồ do cột thủy linh hiển hóa ra, đường trắng hẳn là đường mòn leo lên núi này.
Chương 1127vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận