Đạo (Dịch) – Chương 1088

Trong các nữ tu Dạ Xoa Tộc, Linh Khấu của Ma Thạch Thành đột nhiên ngẩng đầu lên. Nàng chỉ cảm thấy âm thanh bên tai cực kỳ quen tai. Sau khi nhìn thấy rõ người tới mặc trang phục áo bào đen, gương mặt nhất thời lộ ra niềm vui bất ngờ.

- Đại nhân! Cầu xin đại nhân cứu ta!

Tu sĩ trong tộc!

Trong lòng Cửu Đồ lập tức trầm xuống. Tuy rằng tình thế lúc này nguy cấp, nhưng sau này bọn họ chưa chắc đã không có cơ hội bình yên trở về trong tộc. Cho nên chuyện trước mắt tuyệt đối không thể tiết lộ ra nửa điểm. Bằng không cho dù trở lại cũng sẽ bị tộc quần xử tử! Chỉ có điều, chờ cho tới khi nhìn thấy rõ tu vi của người tới, hắn lại đột nhiên lại buông lỏng.

Tu sĩ Hợp Thể. Tuy rằng cũng không xác thực, nhưng khí tức cảm ứng được lại tuyệt đối sẽ không có sai. Chẳng qua là thủ đoạn cấm đạo có mạnh mẽ hơn một chútt mà thôi. Lúc này đại trận đã phá, tiểu tử này còn dám lớn lối như vậy, chỉ có thể nói là không biết sống chết.

- Hắc hắc, lại là một cảnh giới Hợp Thể. Lão đại đợi chút, chờ ta giết chết người này, chúng ta liền chiếm nơi này làm động phủ tu dưỡng.

Trong đám tu sĩ Dạ Xoa Tộc, một nam tử bộ dạng u ám lạnh lẽo dữ tợn mở miệng, trong mắt phủ đầy sát cơ.

Cửu Đồ khẽ gật đầu. Ngoại trừ hắn ra, Độc Nhãn là người mạnh nhất trong tiểu đội. Có người nói trước kia hắn đã từng gặp được kỳ ngộ, tu vi toàn thân dù chưa thăng cấp Độ Kiếp, nhưng trong Hợp Thể lại không có địch thủ. Muốn giết chết tu sĩ mặc áo bào đen này cũng đủ rồi.

- Chết đi!

Độc Nhãn nhận được sự cho phép, lúc này khóe miệng cười lạnh lùng. Bên ngoài cơ thể có luồng ánh sáng vây quanh. Hắn bắn ra giơ tay một chưởng vỗ xuống.

Một chưởng vừa ra, trong hư không nhất thời có từng tầng khí tức màu trắng xám nổi lên, nhanh chóng hội tụ, huyễn hóa thành một bàn tay. Bàn tay này chỉ có kích thước chừng ba trượng, nhưng uy thế lại không thể khinh thường. Trong đó tản ra khí tức mang tính ăn mòn dẫn động không gian xung quanh phát ra những tiếng động vang lên.

Độc công!

Ánh mắt Tiêu Thần thoáng ngưng trọng. Công pháp của Linh Giới quả nhiên huyền ảo. Tuy rằng tu vi của Độc Nhãn này chỉ đạt tới cấp bậc Hợp Thể hậu kỳ đỉnh phong, nhưng chiêu thức độc công ấy lại vô cùng lợi hại, đủ khiến cho chiến lực của hắn vượt xa so với các tu sĩ đồng cấp. Chỉ có điều dựa vào thủ đoạn như vậy, muốn cùng hắn chống lại, vẫn còn kém khá xa.

Tuy rằng không muốn gây phiền toái, nhưng đối với gia hỏa đã xông tới cửa, Tiêu Thần cũng tuyệt đối không ngại ra tay giết chết. Lúc này trong lòng hắn thầm hừ lạnh một tiếng, trở tay trực tiếp đánh ra một chưởng về phía trước.

Các thức thần thông âm phong, vụ huyết, lệ vân đều ẩn chứa ở bên trong, trực tiếp dung hợp thành thần thông Phúc Thủ, nén tới kích thước chừng mười trượng, lộ ra một màu máu đen sẫm, lực công kích tập trung ở trên một điểm, lại mạnh mẽ tới cực điểm, trực tiếp đánh về phía trước.

Ầm!

Độc chưởng hạ xuống. Trong lòng Độc Nhãn thầm cười lạnh. Thần thông này của hắn thâm độc vô cùng, là thần thông nguyên thần có khả năng ăn mòn máu và thịt. Tu sĩ mặc áo bào đen lại có thể dám khinh thường như vậy, cả gan cùng hắn cứng rắn đối chọi. Sợ rằng tiếp theo sẽ bị độc chưởng hóa thành một bãi máu đen.

Nhưng chuyện tiếp theo, lại khiến cho sắc mặt tên tu sĩ Dạ Xoa Tộc này đại biến. Trong mắt hắn lộ ra vẻ khó tin. Chỉ thấy thần thông gặp nhau, tu sĩ Hợp Thể độc chưởng từ trước tới nay vẫn luôn thuận lợi trong mọi việc lại trực tiếp bị xua tan. Thần thông Phúc Thủ lao đi hoàn toàn không hề giảm.

Biết được một đạo độc công, Tiêu Thần tự nhận thần thông Phúc Thủ này tuyệt đối không thua người khác. Hơn nữa lấy tu vi của hắn thi triển ra, tất nhiên có thể áp chế Độc Nhãn này.

Cửu Đồ biến sắc. Trong luồng ánh sáng hắn trực tiếp tiến lên, ống tay áo vung lên cứu lấy Độc Nhãn. Ánh mắt hắn lạnh lùng, gằn giọng nói:

- Hóa ra đúng là một tu sĩ Độ Kiếp. Thảo nào có thể lớn lối như thế. Như vậy liền để tại hạ chỉ giáo một phen.

Dứt lời, khí tức cường đại ầm ầm bạo phát. Cửu Đồ này lại là một tu sĩ Độ Kiếp sơ kỳ chân chính. Hơn nữa bí bảo thần thông ở trong tay hắn so với một Độ Kiếp sơ kỳ đỉnh phong bình thường cũng hoàn toàn không có chút thua kém nào.

Trong mắt Tiêu Thần dâng lên sát cơ. Lúc này là đang ở trong lãnh địa Độc Giác Tộc, nếu như giao đấu gây ra thanh thế lớn, chắc chắn sẽ đưa tới sự chú ý. Nếu như bởi vậy trêu chọc tu sĩ Độc Giác Tộc đến đây, đến lúc đó hậu quả tưởng tượng thôi đã không chịu nổi.

Phải tốc chiến tốc thắng, giải quyết tất cả những tu sĩ Dạ Xoa Tộc này.

Trong lòng thoáng động ý niệm, bên trong nhẫn trữ vật, một thanh trường kiếm thanh phong chậm rãi bay ra. Từng tia sát cơ từ trong đó toả ra. Tu vi bản thể của Tiêu Thần toàn lực bạo phát đúng là Độ Kiếp sơ kỳ đỉnh phong không phải giả. Nhưng nếu như lấy Tiểu Điếm ra tay toàn lực, một đòn bạo phát tuyệt đối có thể đạt được cấp bậc Độ Kiếp trung kỳ đỉnh phong!

Một đòn Độ Kiếp trung kỳ đỉnh phong, đủ để giết chết tất cả đám người Cửu Đồ ày.

Chỉ có điều đúng lúc này, sắc mặt Tiêu Thần bỗng nhiên biến đổi. Trong nháy mắt tiếp theo, một đạo uy áp dồi dào không hề đoán trước trong nháy mắt hạ xuống, bao phủ cả Tiêu Thần và đám tu sĩ Dạ Xoa Tộc ở bên trong. Ngay lập tức có giọng nói lạnh lùng khàn khàn truyền ra.

- Đánh đánh giết giết thật lãng phí. Không bằng để cho bản tọa tẩm bổ một phen.

Âm thanh vừa dứt, một bà lão mặc áo đen trong nháy mắt xuất hiện ở đó. Người này nhìn qua khoảng bảy mươi tuổi, da mặt nhăn nheo khô quắt, giống như vỏ quýt bị hong khô. Mái tóc hoa râm rối bời, thân gầy như que củi, giống như chỉ một trận gió thổi qua là có thể thổi ngã. Chỉ có điều chính là bà lão nhìn như gần đất xa trời này, trong cơ thể tản ra khí tức lại khiến cho tim Tiêu Thần phải đập mạnh. Tiếp theo sắc mặt hoàn toàn trầm xuống.

Tử Vân Tiên Tử!

Bà lão này chính là Tử Vân Tiên Tử phong lưu đa tình kia. Tuy rằng không biết bởi vì chuyện gì nàng lại biến thành bộ dạng như lúc này, nhưng khí tức này lại tuyệt đối không phải là giả.

Mà cùng lúc đó, đôi mắt thâm trầm của Tử Vân Tiên Tử nhất thời nhìn sang, trong nháy mắt tập trung ở trên người Tiêu Thần. Đồng tử của nàng hơi co lại, lập tức phát ra những tiếng cười khẽ hắc hắc.

- Tiêu Thần tiểu hữu, hai tháng không gặp, không biết tiểu hữu có mạnh khỏe. Xem ra chúng ta thật sự có duyên đi?

Trong khi nói chuyện, trong giọng điệu của lão quái này khó nén khỏi ý vui mừng.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...