Ba Lợi ở trong nhóm sáu mươi tên tu sĩ này, thực lực chỉ có thể xếp hàng thấp nhất. Nhưng người này xuất thế liền có một loại thần thông thiên phú đặc biệt, có thể dễ dàng phân biệt rõ tu vi của tu sĩ, thủ đoạn cấm chế nguy hiểm, tránh dữ tìm lành cực kỳ cao minh. Địa vị của hắn ở trong một tiểu đội này rất cao.
- Lão đại, thuộc hạ đã xem qua. Thực lực của những nữ nhân này rất kém cỏi. Mạnh nhất cũng chỉ có cấp Bất Trụy hậu kỳ. Nếu như hấp thu vào, không những không giúp được chúng ta còn có thể trở thành gánh nặng. Các nàng có thể chống đỡ đến bây giờ, hoàn toàn là bởi vì đám vương bát đản Độc Giác Tộc nổi sắc tâm.
Trong mắt Ba Lợi lóe lên vài phần nóng nảy. Tuy rằng suy nghĩ trong đầu không ngừng xoay chuyển, nhưng trong miệng hắn nói lại là tình hình thực tế. Trong lòng người này biết rất rõ, hắn có thể có địa vị như ngày hôm nay hoàn toàn là bởi vì năng lực thiên phú ban tặng. Nếu như hắn dám cả gan hồ ngôn loạn ngữ, cũng sẽ không có lý do tiếp tục tồn tại nữa.
- Ừ.
Cửu Đồ gật đầu. Cảm giác được ánh mắt nóng rực của huynh đệ phía sau, hắn thản nhiên nói:
- Nếu các nàng đã không có tác dụng, chúng ta tất nhiên sẽ không thu giữ. Rơi vào trong lãnh địa Độc Giác Tộc này, sớm muộn sẽ trở thành chút đồ chơi của dị tộc. Đã như vậy, chúng ta cũng không cần khách khí nữa.
- Thời gian nửa canh giờ, cũng đủ các ngươi xong việc. Sau đó giết chết tất cả các nàng, đề phòng hành tung bại lộ.
- Cảm ơn lão đại
- Lão đại muôn năm!
- Hắc hắc!
Sáu mươi tu sĩ Dạ Xoa Tộc chính là đám chịu tội bị trong tộc trừng phạt tiến vào chiến trường tộc quần. Bọn họ vốn cũng không phải là thiện nam tín nữ, hung danh hiển hách. Lúc này đang ở trong lãnh địa Độc Giác Tộc, mấy ngày liên tiếp bị không ngừng truy sát, nói không chừng sau một khắc sẽ mất tính mạng. Tất nhiên bọn họ càng muốn phóng túng hưởng lạc.
Sắc mặt vui mừng trên mặt hơn hai mươi nữ tử Dạ Xoa Tộc chưa hoàn toàn tràn ra, đã nhanh chóng tiêu tan, lại một lần nữa hóa thành trắng bệch. Bọn họ vốn tưởng rằng bị cao thủ trong tộc cứu. Ai có thể nghĩ tới, thoát khỏi miệng sói lại rơi vào miệng cọp. Kết quả nói không chừng càng bi thảm hơn so với rơi vào trong tay tu sĩ Độc Giác Tộc.
- Các ngươi… chẳng lẽ các ngươi không sợ chuyện này sẽ bị đại nhân trong tộc biết được. Đến lúc đó chúng ta chết, các ngươi cũng khó trốn khỏi tội chết!
- Ca ca nhà ta chính là Thiên phu trưởng trong tộc quân đoàn. Nếu các ngươi dám cả gan hại ta, sau này chắc chắn sẽ bị giết chết!
- Các vị tỷ muội cần gì nhiều lời. Những người này hiện tại đã là kẻ liều mạng. Chỉ sợ từ lâu không cố kỵ chút nào!
- A, chạy mau.
Một đám nữ tu Dạ Xoa Tộc thần sắc khác nhau. Giờ khắc này bọn họ ở trong núi rừng nhanh chóng lui về phía sau. Tuy rằng theo đầu lĩnh tu sĩ Độc Giác Tộc chết, lực ràng buộc của bảo vật trên người các nàng biến mất, nhưng dựa vào tu vi của các nàng muốn thoát thân lại hoàn toàn không có khả năng.
Cửu Đồ và đám tu sĩ Dạ Xoa Tộc bao vây xung quanh, hạ luồng ánh sáng xuống. Trong miệng bọn họ lặng lẽ cười, đang muốn quan sát, động thủ bắt lấy đối với nữ tử chính mình nhìn trúng.
Nhưng vào thời khắc này, sắc mặt những người này chợt biến đổi!
- Cẩn thận!
Theo tiếng người này quát to một tiếng, trong hư không chợt có trăm nghìn đạo Canh Kim Kiếm Khí chợt xuất hiện. Mỗi một đạo đều có kích thước chừng hơn trượng toàn thân màu trắng bạc, tản ra khí tức sắc bén vô tận. Chúng còn chưa hạ xuống đã khiến cho lông tơ trên người dựng đứng từng sợi. Nói vậy một khi chém xuống, tư vị tuyệt đối sẽ không dễ chịu.
Những Canh Kim Kiếm Khí này từ bốn phương tám hướng lao đến, sắp xếp bố trí kín kẽ. Kiếm mưa kéo dài không dứt giống như nước mưa trút xuống. Không có bất kỳ một chỗ góc chết nào. Những tu sĩ tiến vào trong đó, cũng đừng mơ tưởng có thể thoát trở ra được. Điều duy nhất có thể làm được là chống đỡ.
Trong lòng các tu sĩ Dạ Xoa Tộc vô cùng nóng nảy. Lúc này bọn họ lại giống như bị người dội thẳng một chậu nước lạnh xuống đầu. Trong lòng nhất thời kinh sợ vạn phần, liên tục gầm lên. Trong tay không ngừng phát ra thần thông, muốn đánh tan những Canh Kim Kiếm Khí lao tới. Trong cơ thể phát ra sát cơ lạnh lẽo. Cho dù là ai, vào thời khắc này bị người khác quấy rầy chuyện tốt, trong lòng đều sẽ vô cùng tức giận.
Sắc mặt Cửu Đồ thâm trầm, ánh mắt có phần nghiêm túc, quan sát bốn phía xung quanh. Trong lòng hắn bất giác thoáng trầm xuống một cái. Hắn suy nghĩ một chút, sau đó ôm quyền mở miệng, nói:
- Không biết nơi này là động phủ của vị đạo hữu Độc Giác Tộc nào. Hôm nay chúng ta vô ý cùng đạo hữu trở mặt. Chỉ cần đạo hữu dừng cấm chế, chúng ta ngay lập tức sẽ rút đi.
Tu sĩ Dạ Xoa Tộc này nhìn thấy cấm chế ở đây huyền diệu vô cùng. Mãi đến khi tu sĩ dưới trướng vô ý đụng chạm mới dẫn động tới nó, trong lòng không khỏi sinh ra kiêng kỵ. Lúc này hắn mở miệng cũng là muốn nhân cơ hội thử xem tu vi của chủ nhân động phủ thế nào. Nếu như khó xử lý, dĩ nhiên là thực hiện như lời vừa nói. Nhưng nếu chẳng may… hắc hắc, vậy hắn sẽ liền giết chết, chiếm lấy động phủ, vừa lúc có nơi tha hồ vui vẻ.
Nhưng lúc này vừa nói xong, Canh Kim Kiếm Khí ở bốn phía xung quanh lại hoàn toàn không có chút biến hóa nào, vẫn qua lại gào thét, sát cơ bốc lên.
Trong nháy mắt ánh mắt Cửu Đồ trở nên cực kỳ khó coi, trong lòng hàn ý đại thịnh. Lúc này xem ra, chủ nhân của động phủ nơi này hình như cũng không có ý định buông tha cho bọn họ.
- Động thủ!
Tu sĩ dị tộc này cũng là hạng người sát phạt quả quyết. Lúc này trong lòng xác định xong, hắn không chút do dự trực tiếp ra tay.
- Phá tan cấm chế, giết chết tu sĩ Độc Giác Tộc nơi này. Chúng ta chiếm lấy động phủ, vừa lúc lấy nơi này làm nơi tạm thời tu dưỡng.
- Giết!
Sáu mươi tu sĩ Dạ Xoa Tộc hung hãn ra tay. Uy thế quả thật không thể khinh thường. Lần này bọn họ toàn lực bạo phát. Đại trận kiếm quang Canh Kim nhất thời trở nên chấn động kịch liệt. Chỉ sau vài hơi thở, nó đã bị mạnh mẽ phá vỡ. Chỉ có điều vào thời khắc này, lại có một tiếng hừ lạnh bỗng nhiên vang lên. Trong không gian chấn động. Một bên cửa động chậm rãi xuất hiện. Có tu sĩ mặc áo bào đen từ trong đó chậm rãi đi ra.
- Tại hạ vô ý nhúng tay chuyện các vị đạo hữu. Chỉ cần lưu nữ tử này lại, ta liền cho các ngươi bình yên lui lại.
Bình luận