Chợt!
Ánh sáng màu vàng từ trên đỉnh đầu chiếu xuống. Kim ấn chậm rãi hiện lên. Vẫn là dáng vẻ như lúc lúc đầu. Bình thường nó hoàn toàn không hiện ra, nhưng lại có một khí tức tôn quý từ trong đó tản ra. Khi mới tiến vào giới tu chân, Tiêu Thần đã tận mắt nhìn thấy tình trạng kim ấn không hề có gì khác thường. Nhưng từ ngày tu đạo đến nay, hắn quan sát, chỉ cảm thấy trong lòng chấn động vô cùng. Một cảm giác kính nể không hiểu sao vẫn quanh quẩn trong lòng.
Trong máu thịt, ở dưới ánh sáng màu vàng soi xuống, những huyết tù cấm kia đột nhiên trở nên bất động. Hình thể của chúng không ngừng co lại, nhanh chóng hóa thành một đấm tơ máu tiểu cầu.
Sau một khắc, kim ấn trực tiếp hạ xuống, dung nhập trán của Tiêu Thần, lại một lần nữa biến mất.
Khóe miệng Tiêu Thần lộ ra vài phần ý cười. Tuy rằng kim ấn này cao ngạo không muốn cùng hắn giao lưu nhiều, nhưng chung quy sẽ có một ngày bị hắn hoàn toàn thu phục. Về điểm ấy trong lòng Tiêu Thần hoàn toàn tự tin. Trong lúc hắn không ngừng suy nghĩ, trong nháy mắt pháp lực trong cơ thể bao quanh, hạ xuống, phong trấn tơ máu tiểu cầu ở trong người. Hiện tại, huyết tù cấm do Khô Diệp Lão Tổ bố trí, đã rơi vào trong tay hắn. Lúc này hắn không muốn bị lão quái này phát hiện mới lưu chúng lại. Sau này nếu muốn, tâm niệm thoáng động liền có thể hủy diệt chúng.
- Hiện tại huyết tù cấm đã phá. Ta cứ ở đây yên lặng chờ đợi cơ hội xuất hiện. Một khi thoát thân lập tức tiến vào Tả Mi Đàn Trường trốn một khoảng thời gian, mặc cho bốn lão quái thực lực có thông thiên tới đâu, cũng tuyệt đối không có cách nào làm được gì cả.
Trong lòng Tiêu Thần đã có quyết định. Trên tay hắn có linh quang lóe lên, hiện ra mấy viên đan dược dùng, khoanh chân luyện hóa khôi phục tổn hao trong cơ thể.
...,
Mây đen che kín thành, muốn hủy diệt thành. Đại quân áp cảnh!
Một ngàn vạn tu sĩ Độc Giác Tộc cùng với rất nhiều man thú giống như dời núi lấp biển gào thét lao đến. Cái gọi là tu sĩ như nước thủy triều luồng ánh sáng che trời cũng không ngoài như vậy! Phóng tầm mắt nhìn lại, trên không trung có vô số tu sĩ Độc Giác Tộc che khuất bầu trời. Tất cả đều đằng đằng sát khí.
Trên mặt đất, có những con man thú có thân thể cao tới nghìn trượng thậm chí vạn trượng thỉnh thoảng rít gào. Chúng dùng chân trước giẫm xuống mặt đất, phát ra những tiếng nổ ầm ầm, giống như một ngọn núi rơi xuống, đủ biết lực sát thương khủng khiếp đến loại cảnh giới nào.
Hai bên cách thành lớn tương đối gần. Ngàn vạn tu sĩ Độc Giác Tộc bên ngoài. Dạ Xoa Tộc ở bên trong. Ánh mắt hai bên chạm nhau. Tuy rằng chưa giao chiến, nhưng khí thế đối chọi đã bạo phát trong hư không. Có cuồng phong sinh ra ở trong hư không. Cát bay đá chạy không ngừng.
- Chiến!
Trong miệng tu sĩ Độc Giác Tộc rít gào.
Gào!
Phía trên ngàn vạn đại quân, ảo ảnh Độc Giác Kình Thiên Thú bỗng nhiên ngửa đầu rít gào. Thân thể cao tới mười vạn trượng của nó tản ra khí tức khủng khiếp, tạo thành cảm giác đánh vào thị giác cực kỳ hung hãn.
- Giết!
- Giết! Giết! Giết!
Vô số tu sĩ Dạ Xoa Tộc đồng thời rít gào. Từng làn khí đen từ bên trong cơ thể của bọn họ tản mát ra, với những màu đậm nhạt không đồng nhất. Tu vi càng cao khí tức càng mạnh, nhanh chóng hội tụ ở phía trên của thành trì.
Bên trong Ma Thạch Thành, tu sĩ Dạ Xoa Tộc có chừng bốn trăm vạn, hội tụ thành khí đen hóa thành một đoàn mây đen kịch liệt sôi trào mấy vạn trượng chừng che khuất bầu trời. Từng tầng khí tức âm hàn với chấn động không ngừng từ trong đó tản ra. Trong ánh mắt cuồng nhiệt của vô số tu sĩ Dạ Xoa Tộc, nhanh chóng biến ảo thành một bóng người với khuôn mặt mơ hồ, cao tới gần mười vạn trượng. Đỉnh đầu ở trên trời cao, chân đạp mặt đất.
Ảo ảnh tổ tiên cuả Dạ Xoa Tộc!
Ầm!
Trong nháy mắt khi ảo ảnh này vừa hình thành, đôi mắt chợt mở ra, lộ ra vẻ lạnh lẽo. Hắn đứng ở trên vòng bảo hộ của Ma Thạch Thành, trong tay cầm tam xoa kích với một màu u ám, thản nhiên nhìn về phía những tu sĩ Độc Giác Tộc tới xâm phạm. Trong ánh mắt hắn chớp hiện, giống như nắm giữ thần trí!
Hai ảo ảnh khổng lồ hung hãn ra tay, trực tiếp chiến đấu thành một đoàn, đại biểu cho tầng cấp ý niệm tinh thần của hai bên tranh đấu. Lực lượng ngang nhau, bất kỳ bên nào cũng không có cách nào chiếm thượng phong!
- Tấn công!
Tiếng gầm gừ trong nháy mắt truyền ra khắp đại quân Độc Giác Tộc. Vạn tu sĩ có linh quang lóe lên. Đồng thời bọn họ lấy ra một chiếc kèn lệnh cao chừng hơn trượng. Pháp lực trong cơ thể nhất thời cuồn cuộn rót vào trong đó.
Trên chiến xa, đại hán Độc Giác Tộc thân trên để trền, hai tay nhấc lên, dùi trống bỗng nhiên đập xuống.
Đông!
Đông!
Trong nháy mắt, tiếng trống, tiếng kèn nổi lên, vang vọng khắp thiên địa. Cuộc chiến tộc quần công thành giữa hai bên với đại thế bay lên rất cao, trong nháy mắt bạo phát. Ngàn vạn bóng người tu sĩ Độc Giác Tộc giống như nước chảy vậy phân loại thành mấy phương, nối tiếp chặt chẽ với nhau, vừa lùi lại tiến, có thể công có thể thủ.
- Lửa!
Tu sĩ Độc Giác Tộc trên đầu mộc một cái sừng màu đỏ, lớp da phía bên ngoài cơ thể khô, hơi nứt ra. Toàn thân tản ra hơi nóng đột ngột nổ tung. Hắn chợt quát một tiếng, đồng thời ra tay...
Hắn thuấn phát ra thần thông, dẫn hỏa thuật! Tuy là thần thông hệ hỏa đẳng cấp thấp nhất, nhưng do tu sĩ chí ít đã đạt tới trình độ Nguyên Anh thi triển ra, uy năng cũng không thể khinh thường. Chiều dài hơn trượng, giống như thanh đao lửa toả ra nhiệt lượng đằng đằng. Hơn nữa chủ yếu nhất chính là số lượng dẫn hỏa thuật, ùn ùn kéo đến không dưới hai trăm vạn đường.
Vèo!
Vèo!
Tu sĩ Độc Giác Tộc giơ tay đánh ra thần thông, vẫn không trực tiếp công kích thành trì, mà đánh vào phía trước, cách thành mấy trăm dặm, bắt đầu điên cuồng cắn nuốt dung hợp lại với nhau. Làm thần thông dẫn hỏa thuật cấp thấp nhất, tuy rằng lực sát thương thấp, nhưng trình độ có thể dung hợp cực cao. Sau khi hoàn thành dung hợp hai trăm vạn đạo, uy năng tăng vọt đến cảnh giới không thể tưởng tượng nổi.
Lửa sóng cuồn cuộn, ánh lửa đỏ nhuộm khắp phía chân trời. Nhiệt độ cao rơi xuống, khiến cho trên mặt đất trong nháy mắt xuất hiện từng tầng hơi nước. Cỏ xanh nhanh chóng khô vàng. Dòng suối nhỏ cạn kiệt, uy thế vô biên vô tận, như lửa thần gặp thế.
Bình luận