Thiên Cơ Tán Nhân, Tử Vân Tiên Tử vừa thấy ánh mắt Hắc Sơn Đạo Nhân thoáng chợt hiện, lại không có ý định ra tay ngăn cản.
- Lúc này Ma Thạch Thành sắp đại loạn. Vì đề phòng tiểu bối này nhân cơ hội giở chút thủ đoạn, lão phu đánh vào bên trong cơ thể hắn một huyết tù cấm. Cấm chế này ở trong thân thể, cứ cách ba ngày phải được lão phu tự mình thi pháp mới có thể giảm bớt. Bằng không cấm chế sẽ bạo phát, máu và thịt toàn thân hóa thành mủ máu mà chết, hình thần câu diệt, trọn đời không được siêu sinh.
Khô Diệp Lão Tổ hờ hững mở miệng, ánh mắt nhìn xuống hoàn toàn không có một chút nhiệt độ nào.
Tiêu Thần chậm rãi đứng dậy, sắc mặt có vẻ thâm trầm. Hắn đưa tay lau vết máu tràn ra ở bên khóe miệng. Hắn cúi đầu vẫn không mở miệng. Trong mắt đã có ánh sáng mãnh liệt phun ra nuốt vào không ngừng. Lúc này hắn cũng không phải là địch thủ của tu sĩ Độ Kiếp hậu kỳ. Nếu như phản kháng, tuy rằng mình không có mất tính mạng, nhưng Khô Diệp lão quái cũng không ngại động thủ, khiến cho hắn ăn không ít khổ sở. Tiêu Thần tất nhiên sẽ không cho lão quái này có lý do ra tay. Chỉ có điều chuyện hôm nay hắn đã nhớ ở trong lòng. Sau này tự có lúc sẽ đòi lại.
Thiên Cơ Tán Nhân gật đầu, ánh mắt lóe lên, nói:
- Tiêu Thần tiểu hữu không cần suy nghĩ nhiều. Lão phu bảo đảm với ngươi, chỉ cần lần này ngươi toàn lực ra tay, bản tọa nhất định bảo vệ ngươi bình yên vô sự. Lúc này trong thành sắp đại loạn. Vì đề phòng thân phận của ngươi bại lộ, đám người lão phu đưa ngươi về nơi ở trước được không?
Tiêu Thần gật đầu, trầm giọng nói:
- Tất cả lại nghe theo tiền bối an bài.
Hắn cố nén tức giận trong lòng, lại khiến cho ba lão quái Thiên Cơ Tán Nhân, Tử Vân Tiên Tử và Hắc Sơn Đạo Nhân khẽ nhíu mày, trong lòng có chút tán thưởng. Về phần Khô Diệp Lão Tổ lại là sắc mặt hờ hững. Trong lòng sát cơ tăng lên. Một khi Tiêu Thần này đã không còn giá trị lợi dụng, trong nháy mắt hắn sẽ lập tức giết chết!
Sau khi thu xếp cho Tiêu Thần thỏa đáng, Thiên Cơ lão quái mở ra cấm chế của viện. Không có hắn mở ra, đối mặt với tu sĩ Độ Kiếp hậu kỳ, cũng có thể chống đỡ một lát. Mỹ danh là bảo vệ, nhưng ý đồ chân chính như thế nào lại không cần nói cũng biết.
Đợi cho tới khi bốn lão quái rời đi, sắc mặt Tiêu Thần hoàn toàn trầm xuống. Trong mắt hắn không ngừng biến đổi hồi lâu. Sau đó hắn phất tay áo trở về trong phòng.
- Huyết tù cấm!
Lúc này trong cơ thể Tiêu Thần xuất hiện vô số sợi tơ huyết sắc, rậm rạp che kín trên nội tạng kinh mạch chính toàn than. Thỉnh thoảng nó nhẹ nhàng chuyển động, giống như vật còn sống, vô cùng quỷ dị. Một tia khí tức âm hàn từ trong những tơ máu này không ngừng tản ra.
Cấm chế này chính là do Khô Diệp Lão Tổ lấy thần thông thâm độc dung nhập tinh huyết bản thân hóa thành. Một khi tiến vào cơ thể, trừ khi hắn tự mình ra tay, người khác tuyệt đối không có cách nào có thể giải trừ. Hơn nữa vật ấy sau khi tiến vào trong máu thịt của tu sĩ sẽ không ngừng sinh sôi tăng trưởng. Số lượng càng lúc càng nhiều. Uy năng cấm chế cũng lại càng mạnh mẽ. Càng về sau, những tơ máu này trải rộng toàn thân sẽ hoàn toàn bạo phát, khiến cho toàn thân tu sĩ đánh mất năng lực hành động. Tu vi cũng bị huỷ bỏ.
Thân thể chậm rãi thối rữa, kéo dài đến hơn mười năm, nhận hết đau đớn mới có thể chết.
Từ khi ra tay, Khô Diệp Lão Tổ này sẽ không dự định buông tha tính mạng của Tiêu Thần. Thiên Cơ Tán Nhân, Tử Vân Tiên Tử và Hắc Sơn Đạo Nhân có thể đã nhìn ra một chút môn đạo. Nhưng trong một khoảng thời gian, huyết tù cấm này sẽ không ảnh hưởng tới thực lực của Tiêu Thần. Đối với việc bọn họ tiến vào trong bí cảnh cũng không có ảnh hưởng. Như vậy thứ nhất tất nhiên không có người nào muốn nhúng tay vào. Sống chết của một tu sĩ Nhân tộc lại có liên quan gì đến bọn họ.
Đang khoanh chân, Tiêu Thần chậm rãi mở hai mắt ra. Trong mắt hắn có ánh sáng mãnh liệt phun ra nuốt vào không ngừng.
- Chỉ dựa vào cấm chế này, liền muốn lấy tính mạng của ta sao? Khó tránh khỏi quá mức coi thường Tiêu mỗ!
Khóe miệng hắn nhếch lên, lộ ra vẻ lạnh lùng.
Ầm!
Sau một khắc, Tiêu Thần bỗng nhiên phất tay bày ra mấy chục tầng cấm chế phong tỏa khí tức huyết tù cấm tản ra. Đồng thời pháp lực trong cơ thể hắn điên cuồng phát động, hóa thành dòng nước lũ cuồn cuộn ở trong người cuồng bạo vận chuyển, xông thẳng tới những huyết tù cấm. Bị pháp lực trùng kích, huyết tù cấm nhất thời giống như chấn kinh, trong nháy mắt trở nên căng thẳng. Trên mỗi tơ máu đều có sóng huyết quang lóe lên, tiếp theo hung hăng đâm vào máu và thịt, điên cuồng cắn nuốt năng lượng trong máu thịt. Đau đớn vô tận nhất thời bạo phát ra.
Sắc mặt hắn trắng bệch. Trên trán xuất hiện tầng tầng mồ hôi nhỏ. Trong miệng Tiêu Thần hừ khẽ một tiếng. Thần sắc trong mắt vẫn kiên định như trước, vẫn chưa hề xuất hiện nửa điểm thống khổ. Hắn vẫn điên cuồng phát động pháp lực, không ngừng trùng kích đối với huyết tù cấm.
- Kim ấn, ta biết ngươi có thể nghe được Tiêu Thần ta nói. Từ khi tu đạo đến nay, ngươi từng vô số lần giúp ta vượt qua đại kiếp nạn. Như vậy hôm nay ngươi cũng sẽ ra tay!
- Giúp ta phá vỡ huyết tù cấm này. Bằng không sau này ta nhất định sẽ chết ở trong tay của bốn lão quái này. Tất cả tâm huyết trước đó ngươi bỏ ra ở trên người ta đều sẽ trở thành vô ích!
Uy năng của pháp bảo mạnh mẽ. Trình độ đẳng cấp đạt được pháp bảo bình thường liền đã có linh tính. Đạo khí thăng cấp càng có thể nắm giữ thần trí hoàn chỉnh. Sau khi đại thành, so với tu sĩ hoàn toàn không kém hơn một chút nào! Tiêu Thần nhận được Nghịch Thiên Kim Ấn đã hai ngàn năm. Cho đến hôm nay, hắn vẫn không có cách nào xác định được. Nó rốt cuộc tồn tại, nhưng mức độ cường đại của vật ấy thế nào, cũng không cần nhiều lời. Tuyệt đối vượt xa so với bất kỳ bảo vật nào hiện tại Tiêu Thần biết tới. Loại chí bảo thiên địa này, sao không có linh trí của bản thân được.
Tuy rằng kim ấn chưa bao giờ hiện ra nhưng Tiêu Thần đối với điều này, lại rất tin tưởng, không hề nghi ngờ. Cho nên trước mắt hắn sẽ ra tay hung hãn trùng kích huyết tù cấm, là muốn ép kim ấn ra tay. Năng lực phá cấm của vật ấy thế nào, hắn đã sớm biết. Một khi nhúng tay vào, tuy rằng huyết tù cấm của Khô Diệp Lão Tổ sẽ vướng tay vướng chân, nhưng tuyệt đối không có cách nào chống đỡ.
Dòng thời gian chuyển rời. Đau đớn trong cơ thể Tiêu Thần càng lúc càng mạnh mẽ. Nhưng hắn liều chết cắn chặt khớp hàm. Hắn không phát ra bất kỳ một tiếng động nào, mặc cho mồ hôi ướt sũng chiếc áo bào trên người.
Bình luận