- Nếu như ta là tiền bối, ta sẽ không buông tay. Tuy rằng Tiêu Thần không biết đến tột cùng là các vị tiền bối muốn thăm dò bí cảnh là gì, nhưng từ chuyện Thiên Cơ tiền bối không tiếc tiêu hao một thần phù truyền tống cũng muốn nhanh chóng chạy tới, ta có thể đoán ra vài phần. Sau này, trong bí cảnh có thể không lâu liền có trọng bảo xuất thế. Một khi như vậy nhất định sẽ bị tu sĩ Độc Giác Tộc phát hiện. Đến lúc đó sợ rằng bí cảnh này sẽ không có phần cho các vị tiền bối nhúng tay vào.
- Dạ Xoa Tộc có không ít tu sĩ có thần thông hệ hỏa mạnh mẽ. Nhưng các vị tiền bối muốn trong khoảng thời gian ngắn tìm được một người thực lực cũng đủ, lại có thể nắm trong tay, nói vậy cũng không dễ dàng. Bỏ qua vãn bối, các tiền bối muốn động thủ nhất định phải lùi lại không ít thời gian. Nếu chẳng may… Ha hả, các vị tiền bối đều là người thông minh. Nói vậy không cần Tiêu Thần nói quá mức trắng ra, lúc này rốt cuộc phải quyết định như thế nào, vẫn mong suy nghĩ kỹ rồi hãy quyết định.
Giọng nói Tiêu Thần trầm ổn, trên mặt cũng không lộ vẻ sợ hãi. Lúc này giọng nói vừa dứt, sắc mặt bốn lão quái lại là không nhịn được đồng thời biến đổi. Đặc biệt là Hắc Sơn Đạo Nhân, Tử Vân Tiên Tử, thần sắc trong mắt bọn họ còn không ngừng thay đổi.
- Tại hạ cho rằng Tiêu Thần tiểu hữu nói có lý. Nếu như bởi vậy lưu lại, khiến cho bí cảnh rơi vào trong tay Độc Giác Tộc, chuyện này, ai cũng sẽ hối hận.
Hắc Sơn Đạo Nhân trầm giọng mở miệng, giọng điệu cũng không khách khí. Sơn Thể Tộc tuy là chủng tộc phụ thuộc, nhưng ở bên trong vô số cường giả Dạ Xoa Tộc địa vị không thấp. Ngược lại hắn cũng không cần e ngại tu sĩ Dạ Xoa Tộc.
Bốn lão quái này bởi vì lợi ích, vốn cũng chỉ tạm thời hợp tác. Nếu như mọi chuyện bình thường, tất nhiên không có gì. Chỉ khi nào uy hiếp đến khả năng nhận được lợi ích của bản thân, bọn họ tất nhiên sẽ không đáp ứng.
Trong nháy mắt sắc mặt Khô Diệp Lão Tổ trở nên cực kỳ khó coi. Thiên Cơ Đạo Nhân không nói được một lời, nhưng ánh mắt không ngừng chớp hiện. Hiển nhiên hắn đang nhanh chóng cân nhắc lợi hại, suy nghĩ được mất.
- Thiếp thân tán thành lời Hắc Sơn đạo hữu nói. Đám bốn người chúng ta hợp tác, vốn chính là để cùng tham dò bí cảnh. Nếu như bởi vậy có khả năng khiến chúng ta mất đi bảo vật, chuyện này thiếp thân cũng sẽ không đáp ứng.
Thời điểm Tử Vân Tiên Tử nở nụ cười dịu dàng, tất nhiên xinh đẹp vô cùng mê người. Đã từng khiến cho Mạc Lỗ âm thầm nuốt nước bọt không ngừng. Nhưng lúc này gương mặt đầy sát ý, răng nghiến chặt, khiến hắn thấy như là rắn rết.
- Sư tôn, ngài đừng nên để ý tới lời hai người bọn họ nói. Ngài phải cứu ta. Ta lại là đệ tử duy nhất của ngài, sau này còn phải thừa kế y bát của ngài. Nếu như ta chết, ngài muốn tìm được một đệ tử thoả mãn cũng không dễ dàng!
- Sư tôn, cứu ta, dẫn ta đi!
Tử Vân Tiên Tử nghe vậy cười lạnh một tiếng, nói:
- “Bảo vật chính là tất cả của bản tọa. Muốn dẫn ai đi, tất nhiên là do ta quyết định! Chỉ có điều nếu lúc này hợp tác, ta và các ngươi liền được công bằng lựa chọn. Thiếp thân chọn Tiêu Thần tiểu hữu.
Hắc Sơn Đạo Nhân hơi trầm mặc, nói:
Lúc này hai lão quái này đã mở miệng, cho dù Khô Diệp Lão Tổ, Thiên Cơ Tán Nhân lựa chọn Mạc Lỗ cũng chẳng qua là thế hoà. Nhưng giống như lời Tử Vân Tiên Tử nói, bảo vật chung quy là vật của nàng. Sợ là cuối cùng vẫn phải dựa theo tâm ý của nàng để hành sự.
Ánh mắt Thiên Cơ Tán Nhân lóe lên. Lúc này do dự vài hơi thở, hắn trầm giọng nói:
- Khô Diệp đạo hữu, đã như vậy, ngươi liền thả đệ tử này ra đi. Lão phu biết ngươi đã bỏ rất nhiều tâm huyết ở trên người hắn. Nhưng so sánh cùng bí cảnh, bên này nặng, bên nào nhẹ, không cần lão phu phải nhắc nhở chứ?
- Nếu như lần này thuận lợi, nói không chừng ta và ngươi có thể bước ra một bước mấu chốt, thành tựu cảnh giới Thiên Nhân. Nếu đạo hữu không buông tha, chuẩn bị mấy nghìn năm năm qua chỉ có thể uổng công vô ích mà thôi. Đệ tử không có, ngươi lại có thể bồi dưỡng một người khác. Nhưng cơ duyên lại chỉ có một lần.
Lão quái này mở miệng, lại xác định rõ ràng, Tiêu Thần lưu lại, buông tha Mạc Lỗ.
- Không nên! Sư tôn không nên buông tha ta!
- Ngài không thể làm như vậy. Sư tôn, ngài không thể làm như vậy!
Trên mặt Mạc Lỗ lộ ra vẻ sợ hãi cực độ. Từ trên mặt của sư tôn, hắn nhìn thấu một ý nghĩ khiến cho trong lòng hắn vô cùng hoảng sợ, mồ hôi lạnh trong nháy mắt ướt đầm chiếc áo bào trên người hắn.
Sắc mặt Khô Diệp Lão Tổ thâm trầm đột nhiên hòa hoãn xuống. Ánh mắt hắn phức tạp liếc mắt nhìn Mạc Lỗ, nhỏ giọng nói:
- Mạc Lỗ, ngươi đi theo bên cạnh vi sư bảy nghìn năm. Ngươi cũng biết vì sao ta cưng chiều ngươi như vậy. Bất kể ngươi muốn muốn cái gì, pháp bảo, nữ nhân, ta đều thỏa mãn tất cả cho ngươi?
Sắc mặt Mạc Lỗ hơi ngẩn ra, không rõ vì sao lúc này sư tôn lại đột nhiên mở miệng như thế.
Khô Diệp Lão Tổ mặt không đổi sắc, thản nhiên nói:
- Thật ra tất cả những điều này chỉ bởi vì ngươi là con trai ruột của lão phu. Ta đối với ngươi tốt như vậy, cũng là muốn bồi thường cho ngươi. Nguyên nhân bởi vì vi phụ chịu công pháp hạn chế không có cách nào đột phá tới cảnh giới Thiên Nhân. Thọ nguyên vì tu luyện tổn hao hầu như không còn. Nếu trong vòng vạn năm, ta không có cách nào bước ra một bước cuối cùng, thân thể cũng chỉ có thể hóa tro bụi biến mất. Cho nên ta sinh dưỡng ngươi, đó là một lần hành động bồi dưỡng thân thể cho ta. Khi vi phụ thọ nguyên đã hết, nếu không có biện pháp nào, ta sẽ đoạt lấy thân thể của ngươi để sống sót. Ta và ngươi cùng huyết mạch. Hơn nữa, những năm gần đây ta dốc lòng giúp ngươi bồi dưỡng thân thể. Chuyện này có khả năng thành công tính cực lớn. Nhưng ngươi dù sao cũng là con ruột của ta. Lão phu nuôi ngươi mấy nghìn năm, sao lại không có chút tình cảm chút nào. Nếu như không phải cùng đường, ta tuyệt đối sẽ không làm ra lựa chọn này.
- Nhưng thăm dò bí cảnh lần này là cơ hội cuối cùng của ta, có thể khiến vi phụ lại có thể trở thành cường giả cảnh giới Thiên Nhân. Cơ hội này, ta tuyệt đối không thể bỏ qua.
- Cho nên, không nên trách vi phụ. Lần này ta không có lựa chọn nào khác. Nhưng hài nhi yên tâm, nếu vi phụ quả thật có thể thành tựu cảnh giới Thiên Nhân, sau này tất nhiên sẽ thỉnh cầu đại năng thượng thiên, thi triển pháp lực vô thượng cứu ngươi sống lại.
Bình luận