Theo một tiếng thét chói tai của Tử Vân Tiên Tử, Thiên Cơ Tán Nhân, Khô Diệp Lão Tổ, Hắc Sơn Đạo Nhân đồng thời phóng ra thần thức. Sau một khắc sắc mặt mọi người đều trở nên khó coi, đồng tử co lại kịch liệt lộ ra ý kinh sợ.
Độc Giác Tộc muốn công thành! Từ trong trận thế đằng đằng sát khí tất nhiên không khó nhìn ra điểm ấy.
Đáng chết. Trong nghìn năm, thậm chí hơn vạn năm, hai tộc mới có thể bạo phát một lần chiến đấu quy mô lớn. Không ngờ bọn họ cực kỳ không may lại gặp phải. Chỉ có gần nửa ngày nữa là bọn họ có thể đi qua chiến trường tộc quần. Nhưng bây giờ đã muộn rồi. Ngàn vạn đại quân Độc Giác Tộc phía trước. Đừng nói là bọn họ, cho dù là cường giả tuyệt thế cảnh giới Đại Thừa Thiên Nhân cũng phải lui lại, né tránh.
- Đi!
Sau một khắc, không có nửa điểm do dự, Thiên Cơ Tán Nhân, Khô Diệp lão quái lần lượt nắm lấy hai người Tiêu Thần, Mạc Lỗ, cùng Hắc Sơn Đạo Nhân, Tử Vân Tiên Tử xoay người điên cuồng lui về phía sau. Hiện tại bọn họ chỉ có thể cầu khẩn lần này Độc Giác Tộc công thành không tồn tại tu sĩ Thiên Nhân cảnh. Bằng không cho dù bốn vị Độ Kiếp hậu kỳ liên thủ cũng vẫn phải chết không thể nghi ngờ.
Cảnh giới Độ Kiếp hậu kỳ tuy rằng chỉ cách cảnh giới Đại Thừa có một bước xa, nhưng thực lực giữa hai bên lại chênh lệch một trời một vực.
Vèo!
Vèo!
Bốn vị tu sĩ Độ Kiếp hậu kỳ không chú ý tới chuyện tiếp tục che lấp tu vi của bản thân nữa. Lúc này bọn họ toàn lực bạo phát, nhanh chóng chạy thoát thân đi.
- Tuân lệnh của đại nhân, ngăn bọn họ lại. Tuyệt đối không cho phép bọn họ truyền ra tin tức tộc ta tấn công quy lớn. Giết!
Đại quân Độc Giác Tộc đột kích. Có cao thủ từ lâu đã âm thầm mai phục ở trong chiến trường tộc quần tiêu diệt tu sĩ Dạ Xoa Tộc, đề phòng để lộ tin tức.
Lúc này bốn người Khô Diệp Lão Tổ, Thiên Cơ Tán Nhân đang lui lại, nhất thời bị ngăn cản. Có khoảng chừng trên trăm tu sĩ Độc Giác Tộc quát lớn, từ hai phương hướng đánh tới.
- Ra tay. Lúc này tuyệt đối không thể bị ngăn cản. Bằng không rơi vào giữa đại quân, ta và các ngươi chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ!
Trong miệng Thiên Cơ Tán Nhân quát lên chói tai, trong mắt bạo phát ra sự tàn nhẫn vô tận.
Ầm!
Ầm!
Trong nháy mắt tiếp theo, bốn lão quái không giữ lại chút nào, trong nháy mắt ra tay. Nhưng người chói mắt nhất lại là Hắc Sơn Đạo Nhân của Sơn Thể Tộc. Lúc này trong miệng hắn rít gào một tiếng, thân thể điên cuồng tăng lớn lên. Chỉ trong vài lần hít thở, hắn đã hóa thân thành kích thước chừng năm trăm trượng. không ngừng đánh ra thần thông pháp bảo, hoàn toàn không có một chút phòng ngự nào. Một quyền đập xuống, liền khiến mấy tu sĩ Độc Giác Tộc trực tiếp bị đánh thành bột mịn, chết.
Hơn trăm cao thủ Độc Giác Tộc cảnh giới Hợp Thể, đối mặt với bốn vị cường giả Độ Kiếp hậu kỳ toàn lực chém giết, chỉ trong thời gian mấy hơi thở đã bị chém giết không còn. Máu và thịt nhuộm cả khoảng không, rơi đầy mặt đất.
Sau khi cuộc tàn sát hoàn tất, bốn lão quái đồng thời thu tay lại. Sắc mặt bọn họ thâm trầm, tiếp tục đi về phía trước. Lấy tốc độ của bọn họ chỉ cần khoảng thời gian một lát là có thể trốn đi xa.
Đến lúc đó có thể an toàn hơn rất nhiều. Chỉ có điều đúng lúc này, đã có mấy tiếng cười lạnh truyền đến.
- Thế nào? Bốn vị đạo hữu Dạ Xoa Tộc giết rất nhiều binh sĩ của Độc Giác Tộc ta, lẽ nào lần này lại muốn nhẹ nhàng rời đi như vậy sao?
- Nếu đã tới, vậy liền lưu lại cho lão phu.
Ầm ầm.
Âm thanh còn chưa dứt, trong hậu phương đại quân Độc Giác Tộc, sáu khí tức cường đại trong nháy mắt bạo phát, lao thẳng đến nơi này. Tốc độ nhanh như sét đánh. Quả thật vô cùng nhanh chóng.
Tiêu Thần bị Thiên Cơ Tán Nhân nắm ở trên tay, lúc này sắc mặt cũng không nhịn được trở nên cực kỳ khó coi. Bất kể Dạ Xoa Tộc hay Độc Giác Tộc, một khi phát hiện ra thân phận Nhân tộc của hắn, đều sẽ không chút do dự giết hắn. Lúc này chỉ có đi theo ở bên cạnh đám người Thiên Cơ Đạo Nhân, hắn mới có khả năng bảo toàn bản thân. Cảm ứng khí tức phía sau lưng đột nhiên trở nên hung bạo, đang nhanh chóng tới gần. Sắc mặt hắn không khỏi trở nên khó coi hơn. Bởi vì Thiên Cơ Tán Nhân, Khô Diệp Lão Tổ cần mang theo hai người Tiêu Thần cùng Mạc Lỗ đi về phía trước, tốc độ di chuyển của bản thân bị giảm xuống rất nhiều. Nếu tiếp tục như vậy nữa, sợ rằng một lát sau sẽ bị 6 tên cường giả Độc Giác Tộc phía sau đuổi kịp. Đến lúc đó hậu quả tất nhiên tưởng tượng thôi đã không chịu nổi.
Trong lúc nhất thời, ánh mắt của bốn lão quái đồng thời tập trung lại, trong đó không ngừng biến đổi.
Trong nháy mắt, Tiêu Thần hiểu được suy nghĩ trong lòng bọn họ, tim hắn không nhịn được nhảy mạnh.
Tử Vân Tiên Tử thoáng do dự, trầm giọng nói:
- Trên người thiếp thân có một chí bảo bay trên không, tối đa còn có thể mang theo một người. Bằng không sẽ ảnh hưởng tới tốc độ di chuyển của bản thân. Quyết đoán như thế nào, hai vị đạo hữu sớm ra quyết định đi.
- Sư tôn! Ngài nhất định phải cứu ta. Đệ tử đã đi theo bên cạnh ngài mấy nghìn năm. Từ trước đến nay vẫn kính cẩn hầu hạ ngài. Cho dù không có công lao cũng có khổ lao. Ngài tuyệt đối không thể bỏ đệ tử lại mà không quan tâm!
Mạc Lỗ này cũng không phải là hạng người ngu xuẩn. Lúc này vừa nghe vậy, hắn nhất thời kêu lên thất thanh, trong mắt tràn ngập sự lo sợ không yên.
Sắc mặt Khô Diệp Lão Tổ thâm trầm, thoáng do dự, nói:
- Lão phu không thể bỏ lại đệ tử của bản thân để chạy thoát thân được. Thiên Cơ đạo hữu, ngươi bỏ lại tiểu bối Nhân tộc này. Chúng ta nhanh chóng rời khỏi đây.
Trong khi nói chuyện, sắc mặt lão quái này hờ hững.
Mạc Lỗ nghe vậy nhất thời vui mừng như điên. Hắn liên tục nịnh nọt, ánh mắt rơi vào trên người Tiêu Thần, lại lộ ra vẻ oán độc. Cục diện trước mắt, tất nhiên là phải buông tha người tu sĩ Nhân tộc đáng chết. Nói vậy, để cho cường giả Độc Giác Tộc chạy tới sẽ trực tiếp xé hắn thành phấn vụn!
Trong lòng người này ác ý tưởng tượng thấy cảnh tượng đó, trong mắt cố ý lộ ra vài phần thương hại.
Thiên Cơ Tán Nhân gật đầu. Mạc Lỗ này đối với Khô Diệp Lão Tổ là vô cùng quan trọng. Bằng không hắn cũng sẽ không dẫn theo ở bên người bất cứ lúc nào như vậy. Trong lòng hắn thoáng động, muốn buông tay. Nhưng lúc này, Tiêu Thần trong tay hắn lại đột nhiên mở miệng, thản nhiên nói:
Bình luận