Đạo (Dịch) – Chương 1037

Tiêu Thần nghe vậy liền nghĩ thông suốt chuyện này, trong nội tâm âm trầm, trong mắt hắn âm tình bất định, hiển nhiên đang tìm kiếm biện pháp giải quyết.

Bắc Cốc Tử khẽ cắn môi, trầm giọng nói:

- Cấm chế tập trung khí cơ vào lão phu, mặc dù muốn liên thủ ngăn cản cắn trả cũng không được, đã như vầy lục đệ không nên nghĩ nhiều, dùng tu vi lão phu cắn trả dù mạnh nhưng muốn giết ta không dễ dàng.

Tình hình trước mắt trừ phi có thể phá trận, hơn nữa không ai có thể nhúng ta trợ giúp hắn, Bắc Cốc Tử sớm hiểu rõ, muốn phá trận này quá khó khăn.

Đột nhiên Tiêu Thần khoát tay, sắc mặt vô cùng ngưng trọng.

- Đại ca cớ gì nói lời này, nếu không bởi vì chuyện của ta thì ngươi không lâm vào hiểm cảnh, lần này ngươi chỉ cần kiên trì một lát, Tiêu Thần nhất định có thể phá cấm cứu ngươi thoát hiểm.

Sắc mặt đám người Giao Long Vương, Thanh Hoàng Vương, Tây Cốc Tử, Đông Cốc Tử vô cùng khó coi, âm trầm không nói lời nào.

- Các vị huynh trưởng, kính xin bốn vị ra tay giúp đỡ đại ca kiên trì một phen, tiểu đệ lập tức tìm kiếm cách phá giải.

Nói xong Tiêu Thần đi lên cách Hồng Mông cung chưa đủ mười trượng, ánh mắt hắn có vô số phù văn xuất hiện.

Tây Cốc Tử, Đông Cốc Tử đồng thời tiến lên, thấp giọng nói:

- Chuyện cảnh giới giao cho đại ca và mụi tử, hai người chúng ta tiến lên giúp lão tứ.

Ba người là đồng môn, pháp lực tương dung cho nên là lựa chọn tốt nhất.

Giao Long Vương, Thanh Hoàng Vương trầm mặc gật đầu, ánh mắt nhìn lên người Tiêu Thần, không biết hắn có thủ đoạn bài trừ cấm chế hay không, bằng không sẽ phiền toái.

Không gian trong Hồng Mông cung rộng lớn, nhìn không thấy giới hạn, vào lúc này bốn điện chủ Hoàng Cực Đan Thương, Hoàng Cực Đan Túy, Hoàng Cực Đan Đằng, Hoàng Cực Đan Nguyên cầm đầu tám hộ pháp, mười một hộ cung khôi lỗi cùng với tám thân ảnh đầy sát khí đứng trên hư không, xa xa có hơn vạn tu sĩ Hồng Mông cung Hoàng Cực gia tộc.

Lúc này trên hư không có một tầng ánh sáng lớn ngàn trượng, bên trong có hình ảnh bên ngoài cung điện.

Bắc Cốc Tử bị quản chế, cường địch hùng hổ bị ngăn cản, cảnh này làm Hoàng Cực Đan Thương thở ra một hơi.

- Hắc hắc, Hồng Mông cung chính là thượng cổ chí bảo, phòng ngự mạnh không ai có thể phá hủy, đám người Tiêu Thần không biết sống chết, xem chúng thoát thân thế nào.

Tứ điện chủ Hoàng Cực Đan Nguyên hận đến nghiến răng nghiến lợi, gương mặt vặn vẹo như muốn ăn người..

- Chết đi, xem ra lần này chủ nhân quá mức xem trọng bọn chúng, chỉ dựa vào đại trận bên ngoài đã có thể ngăn cản bọn chúng, đợi chủ nhân tố thể hoàn thành, ta nhất định phải tra tấn Tiêu Thần thật lâu mới giết hắn!

Hoàng Cực Đan Đằng cũng bộc phát sát khí.

Chỉ có nhị điện chủ lo lắng, nói:

- Đại ca, Tiêu Thần có thể làm chủ nhân kiêng kị, hiển nhiên tuyệt không phải kẻ tầm thường, cấm chế ngoài cung rất mạnh nhưng chúng ta không rõ nó như thế nào, phải chăng có thể ngăn cản bọn chúng hay không?

Hoàng Cực Đan Thương nghe vậy gật đầu, nói:

- Nhị đệ lo lắng rất có đạo lý, chúng ta không thể chủ quan, cần cẩn thận một ít mới đúng, về phần cấm chế ngoại cung, chủ nhân từng nói với ta, trận này tên là Thiên Lưu Trận, nếu không tìm được biện pháp phá trận, cho dù là hắn thời kỳ đỉnh phong cũng không thể đánh phá.

Cho nên hôm nay chỉ cần đám người Tiêu Thần không tìm được cách phá giải, muốn dùng man lực phá trận là không có khả năng.

- Cho dù trong đám người Tiêu Thần có kẻ tinh thông trận đạo, muốn phá giải Thiên Lưu trận cũng không phải chuyện dễ dàng.

Hoàng Cực Đan Túy gật đầu, ánh mắt của hắn mang theo kinh hãi nhìn hư ảnh trên không trung, nói:

-Tiêu Thần ra tay!

Ngoài Hồng Mông cung, sắc mặt Tiêu Thần có vẻ tái nhợt, nguyên thần đang suy diễn đại cấm bên ngoài Hồng Mông cung, hiển nhiên tạo thành tiêu hao lớn với hắn.

Qua nửa canh giờ dùng hắn tu vi cấm đạo của hắn cũng nhìn ra vài phần mánh khóe, muốn dựa vào tốc độ bình thường phá trận, chỉ sợ ít nhất cần mười ngày nửa tháng. Thời gian như vậy quá lâu, Bắc Cốc Tử kiên trì không nổi.

Sắc mặt Tiêu Thần âm trầm, đột nhiên cắn răng, hắn ngẩng đầu lên, thần thái vô cùng kiên định.

Bắc Cốc Tử bởi vì hắn rơi vào hiểm cảnh, cho dù thế nào cũng phải phá trận, có lẽ nguy hiểm không thể phá trận còn đẩy bản thân vào hiểm cảnh, hắn không có lựa chọn khác.

Linh quang xuất hiện, thanh kiếm xuất hiện trong tay.

- Tiểu Điếm, thế gian này có thứ cứng hơn bản thể của ngươi không?

Tiêu Thần hỏi.

Nói xong bảo kiếm tỏa ra linh quang sáng ngời, tiếng cười to ngang ngược vang lên.

- Bản thể bản soái vô cùng cường hoành, kim cương bất hoại, thủy hỏa bất xâm, tự nhiên không có vật gì cứng hơn ta.

Tiểu Điếm rung đùi đắc ý, đột nhiên có dự cảm không tốt.

Quả nhiên Tiêu Thần gật gật đầu, nói khẽ:

- Ta cũng cho rằng như thế, dùng cường độ bản thể Tiểu Điếm ngươi, trên thế gian này tuyệt đối không có thứ gì tổn thương ngươi được.

Tiểu Điếm nghe xong liền sợ hãi, linh thần hơi cảm ứng tình hình bên ngoài và kêu gào thảm thiết.

- Ah! Chủ nhân, chủ nhân thân ái của ta, ngài có thể đã nghe lầm, thân thể Tiểu Điếm rất yếu ớt, ngài phải thương tiếc mới được, nếu không bản soái sẽ tráng niên mất sớm.

- Ah ah ah! Chủ nhân, ngài không phải muốn ta phá trận pháp trước mặt đấy chứ, không nên không nên, việc này quá nguy hiểm, ngài nên nghĩ biện pháp khác đi.

Tiêu Thần lắc đầu, sắc mặt nghiêm túc, nói:

- Tiểu Điếm, mặc dù tính tình của ngươi không tốt nhưng nhiều lần trợ giúp Tiêu Thần ta, năm đó ở Mộc gia cũng đã từng tự bạo bản thể cứu tính mạng của ta, chuyện này Tiêu Thần nhớ mãi không quên. Ở chung đến nay, cho dù ngươi hoặc Tiểu Chuyên, Tiểu Cốt, ta chưa bao giờ xem các ngươi như pháp bảo, mà là huynh đệ thân cận của mình, nếu không phải thúc thủ vô sách, tuyệt đối không muốn các ngươi lâm vào hiểm cảnh, nhưng cục diện hôm nay Tiêu Thần chỉ có thể làm vậy.

- Tứ ca bởi vì ta mà rơi vào hiểm cảnh, ta phải cứu hắn, nếu không ngày sai làm sao có thể an tâm. Tiểu Điếm, năm đó ngươi tự bạo bản thể, Tiêu Thần nhận lời tìm kiếm thân thể hoàn toàn mới cho ngươi, hôm nay cũng xem như hoàn thành lời hứa, hiện tại ngươi phải giúp ta việc này, ta cũng nhận lời với ngươi lần thứ hai, ngày sau giúp đỡ ngươi hoàn thành một việc, tuyệt không đổi ý.

Tiểu Điếm sáng mắt, bộ dạng bất đắc dĩ thống khổ sau đó nói:

- Ai, bản soái quá mức mềm lòng, chịu không nổi ngươi cầu xin, bỏ đi, lần này bản soái ra tay một lần... Hắc hắc, chủ nhân thân ái của ta, ngài nói chuyện phải nhớ kỹ, nếu như ngày sau ta vừa ý pháp bao muội muội xinh đẹp nào đó, ngài nhất định phải lấy được, cho dù dùng sức mạnh cũng phải lấy cho Tiểu Điếm ta.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...