Cột nước bay lên, nước biển Tử Tịch Hải giảm xuống cực nhanh, không qua bao lâu đã giảm bớt ba ngàn trượng, hơn nữa còn đang giảm bớt thật nhanh. Khi nước biển giảm xuống, một hòn đảo xuất hiện trong mắt mọi người, phía dưới hòn đảo có một vực sâu đen kịt, dưới đó trừ đá ngầm thì không có gì cả.
Đáy nước hoang vu cũng không có sinh linh tồn tại, con cóc thôn phệ sạch nước biển nhưng không tìm được Hồng Mông cung.
Tiêu Thần nhíu mày, trong đôi mắt bắn ra vô số cấm chế phù văn, ánh mắt nhìn chằm chằm vào hòn đảo. Tiêu Thần nhìn suốt nửa ngày liền vận dụng kiếm khí chém thẳng vào chân núi.
Oanh!
Kiếm khí rơi xuống, ngọn núi bất động, trên núi không tổn hại cả một tảng đá. Một kích vô công, Tiêu Thần không nhụt chí còn lấy làm mừng.
Hắn lại vận dụng bảy đạo kiếm khí chém xuống, ngọn núi chấn động và hào quang màu vàng tỏa sáng, mọi người có thể nhìn rõ dưới kim quang có một cung điện xuất hiện, cung điện lớn chưa đủ trăm trượng nhưng vô cùng tráng lệ, phía dưới có vô số phù văn chằng chịt, kim quang lóng lánh bao phủ cả đại điện.
Phía trên cung điện có ba chữ Hồng Mông cung vô cùng bắt mắt, là Hồng Mông cung không sai, nếu không phải Tiêu Thần tinh thông cấm đạo, thần thông cường hoành, đổi thành kẻ khác chỉ sợ không tìm được cử vào.
Ánh mắt Tiêu Thần nhìn cung điện trăm trượng kia, sắc mặt ngưng trọng. Cung điện trăm trượng nhưng có cả ngàn tầng cấm chế, hơn nữa phù văn không phải khắc cố định, chúng có thể tùy thời mà động, không ngừng chia rẽ tổ hợp lại, một khi bị ngoại lực công kích sẽ không ngừng diễn biến sinh ra trận pháp vô cùng, lực phá hoại phải xuyên qua cả ngàn tầng mới có thể chạm vào cung điện nhưng khi đó sẽ suy yếu quá nhiều.
Phòng ngự của Hồng Mông cung mạnh tới mức kinh người.
- Hồng Mông cung rất tốt, kiến tạo trong núi, bên trong chứa không gian, ngoài có đại trận thủ hộ, không trách bọn chúng co đầu rụt cổ tới nơi này.
Bắc Cốc Tử tán thưởng một tiếng, trong mắt đầy hứng thú.
- Thủ đoạn như vậy thật khó tưởng tượng, nếu không có lục đệ ra tay, chúng ta muốn tìm được phải phí công phu mới được.
- Lục đệ, lão phu muốn thí nghiệm Hồng Mông cung có uy năng gì, không bằng do ta ra tay nhé?
Tiêu Thần thoáng suy nghĩ, nơi này dùng hắn và Bắc Cốc Tử tu vi mạnh nhất, luận thủ đoạn và kiến thức, Bắc Cốc Tử sống nhiều năm nên kiến thức rộng rãi, lần này do hắn ra tay oanh phá là tốt nhất, bất lực cũng có thể toàn thân trở ra, hắn là lựa chọn tốt nhất.
- Như vậy làm phiền tứ ca.
Bắc Cốc Tử gật đầu, thân thể sinh ra hào quang tỏa sáng mấy trăm trượng, hơi trầm ngâm liền đánh xuống một chưởng.
Tuy là một kích tiện tay nhưng là đại năng Hợp Thể hậu kỳ thậm chí nửa bước đặt chân Độ Kiếp kỳ ra tay cường đại cỡ nào, lúc này linh lực hội tụ thành một chưởng giáng thẳng xuống dưới. Thần thông này tuy nhỏ nhưng Bắc Cốc Tử cố ý áp súc mà thành, tập trung tất cả lực oanh kích vào một điểm, hắn muốn phá hủy ngàn tầng phòng ngự bên ngoài!
Sắc mặt Bắc Cốc Tử khẽ biến, hắn ra tay vô công cũng không thèm để ý, có thể vô thanh vô tức hấp thu thần thông của hắn lại làm lão quái kiêng kị, có thể hóa giải một nửa thủ đoạn của hắn đã làm hắn kiêng kị. Lúc này hắn xuất một pháp bảo hình thoi dài không đầy một xích, bảo khí trong suốt nhưng sinh ra khí tức rất mạnh.
Trải qua thăm dò vừa rồi, Bắc Cốc Tử đã xác định tu vi bản thân không thể oanh phá cung điện, đã như vầy cũng mượn nhờ pháp bảo.
- Đi!
Tay kết pháp quyết và quán chú pháp lực vào trong, pháp bảo hình thoi sinh ra ngàn vạn tia linh khí hóa thành hào quang chém xuống. Pháp bảo hình thoi là chí bảo bị Bắc Cốc Tử tìm được trong cấm chế thượng cổ, uy năng cường hoành đến cực điểm.
Oanh!
Pháp bảo đánh xuống, kim quang trên trận pháp tỏa sáng, mặt ngoài của Hồng Mông cung chấn động, vô số phù văn câm chế run run, chúng như vật sống không ngừng biến ảo thành trận pháp ngăn cản uy năng pháp bảo của Bắc Cốc Tử. Ngàn tầng cấm chế nghiền nát, tầng ngoài bị vỡ, tầng trong càng có nhiều năng lượng rót vào, uy năng cấm chế càng mạnh hơn trước.
Một tầng, hai tầng, tầng ba... Một kích của Bắc Cốc Tử dễ dàng trảm phá chín mươi bảng tầng cấm chế bên ngoài Hồng Mông cung, lúc cấm chế tâng chín mươi sáu vỡ vụn, uy năng tầng chín mươi bảy mạnh hơn, ngăn cản được một giây mới vỡ vụn, vô số phù văn và năng lượng rót vào tầng chín mươi tám.
Sắc mặt Bắc Cốc Tử biến hóa, ánh mắt triệt để tối tăm phiền muộn, nguyên thần của hắn cảm ứng pháp bảo bị ngăn cản, tầng cấm chế thứ chín mươi tám mạnh hơn tầng chín mươi bảy vài lần, kim quang xuất hiện và uy trì ba giây mới vỡ, lực công kích còn lại chỉ có thể chạm với tầng chín mươi chín, cũng không thể đánh phá tầng phù văn này!
Cấm chế bên ngoài Hồng Mông cung vô cùng huyền ảo, ngàn tầng cấm chế nhưng một tầng mạnh hơn một tầng, năng lượng và phù văn không ngừng điệp gia với nhau, đến lúc đó hình thành uy năng cấm chế đủ làm người ta tuyệt vọng. Dùng tu vi nửa bước Độ Kiếp của Bắc Cốc Tử chỉ có thể oanh phá chín mươi tám tầng cấm chế, như vậy sau một trăm tầng, một ngàn tầng sẽ có uy năng cỡ nào.
Sắc mặt Tiêu Thần âm trầm, Hồng Mông cung có năng lực phòng ngự biến thái, cho dù hắn toàn lực ra tay và dựa vào uy năng Tiểu Điếm cũng không thể phá vỡ. Hơn nữa hơi trọng yếu hơn một chút, trong Nhân giới tuyệt đối không có trận pháp nghịch thiên như vậy, nếu không không đợi đánh vỡ cấm chế Hồng Mông cung, cả Nhân giới không thừa nhận nổi mà vỡ tung.
Như là dựa theo như vậy nghĩ đến, hắn chẳng lẽ không phải chỉ có thể trơ mắt nhìn xem Hồng Mông cung phía trước, lại không thể làm gì!
Trong nội tâm sinh ra ý niệm này, sắc mặt Tiêu Thần càng lúc càng khó coi. Hiện tại hắn nhìn thấy sắc mặt Bắc Cốc Tử tái nhợt, nội tâm Tiêu Thần trầm xuống, hắn đi lên hỏi:
- Đại ca, ra chuyện gì?
Bắc Cốc Tử cười khổ
- Lục đệ, lần này sợ là phiền toái, một khi cấm chế bị phá sẽ không bỏ dở, nếu không lực trùng kích bị cấm chế bắn trả trở về, chỉ sợ ta ngăn không nổi.
Vừa rồi không cách nào phá trận, Bắc Cốc Tử sinh lòng thoái ý mới phát giác được điểm ấy, lần này hắn không thể lui về phía sau, nếu không một khi cắn trả bộc phát, hậu quả không chịu nổi.
Bình luận