Đạo (Dịch) – Chương 1010

Tu vi của hai người còn cách Độ Kiếp kỳ một bước, nguyên thần cảm ứng có thể dò xét khác thường của cả tu chân giới, một ngày một đêm qua đi không có khí tứ hủy diệt xuất hiện, hiển nhiên tình huống xấu nhất không xuất hiện. Nghĩ đến uy năng lúc Tiêu Thần rút kiếm, hai vị đại năng ngưng trọng, trong nội tâm hạ quyết tâm ngày sau tuyệt đối không làm khó người này.

- Long Vương đạo hữu, chuyện năm đó ta và ngươi không thể làm được, không biết nếu tăng thêm Tiêu Thần ra tay sẽ có khả năng thành công hay không?

Ánh mắt Bắc Cốc Tử lóe sáng, hắn trầm ngâm và lên tiếng.

Sắc mặt Giao Long Vương âm tình bất định một hồi.

- Nếu quả thật có người này tham gia với chúng ta, có hắn ra tay có lẽ có thể phá tan phong ấn.

- Nội tâm của lão phu cũng có suy nghĩ giống đạo hữu.

Bắc Cốc Tử gật đầu

- Tu vi tới cảnh giới của ngươi và ta đã sớm không hỏi thế sự, một lòng chỉ cầu đại đạo phi thăng, nếu không có phong ấn ngăn cản, không thể nói trước ta và ngươi đang ở Linh giới đấy.

- Lão phu đã vượt qua ba lượt sinh tử đại kiếp nạn, Long Vương đạo hữu tuy có huyết mạch Long tộc tinh thuần nên thọ nguyên lâu dài, nhưng không vào Linh giới, tu vi bị nhốt, chung quy khó tránh khỏi kết cục tan thành mây khói. Lần này lão phu ra mặt tương mời, chắc hẳn Tiêu Thần không cự tuyệt mới đúng, dù sao việc này cũng bức bách hắn rất gấp.

- Hôm nay tạm thời từ biệt, chờ ngày sau có tin tức, lão phu sẽ thông báo cho ngươi và Thanh Hoàng đạo hữu.

Giao Long Vương gật đầu, bọn họ là cường giả đỉnh phong của thế gian, lúc này quay về Nhân tộc, Yêu tộc của mình.

- Các vị đạo hữu giải tán đi, hôm nay kiếp nạn đã qua nhưng lão phu nhắc nhở một câu, tu vi của Tiêu Thần đạo hữu đã tiến vào cảnh giới thiên nhân, hắn giận dữ có thể hủy diệt tu chân giới trọng mở kỷ nguyên, các ngươi làm việc nên cẩn thận, không được trêu chọc hắn.

- Yêu tộc nghe lệnh, ngày sau gặp được Tiêu Thần đạo hữu cần kính cẩn hữu lễ, nếu dám mạo phạm, bổn hoàng sẽ tự mình ra tay đánh chết các ngươi.

Cường giả hai tộc Nhân, Yêu nghe xong cũng nghiêm túc, tiếp theo cảm khái không thôi. Dùng sức một mình bức bách cả Mạc La tu chân giới, hai tộc Nhân, Yêu né tránh, danh tiếng Tiêu Thần sẽ được lưu truyền vĩnh viễn, trở thành tồn tại thanh danh hiển hách trong tu chân kỷ nguyên, tuyệt đối sẽ không phai mờ.

Trận chiến Bất Chu sơn cũng kết thúc.

Thành Thất Lý!

Tiểu viện phong bế đã lâu mở ra lần nữa, trong tiểu viện có tiếng cười đùa vui vẻ.

Tiêu Thần ngồi trên bàn đá nhìn Thanh Mi vui vẻ như chim sơn ca, nội tâm hắn cũng bình yên. Nếu như có thể, hắn tình nguyện sinh hoạt yên tĩnh trong sân nhỏ này, bình bình đạm đạm không cần trải qua cuộc sống chém giết trong tu chân giới.

Chậm rãi lắc đầu, hắn áp chế ý niệm trong đầu xuống, bắt đầu bước vào con đường tu đạo là con đường không lối về, chỉ có không ngừng tiến lên phía trước. Nếu không phải tu vi Tiêu Thần nghịch thiên, tình thế trước mắt có lẽ hắn sẽ bị hiệp hội luyện đan Bắc Cốc Tử trấn áp, Thanh Mi sẽ thủ hộ bên cạnh hắn, Tiêu Thần không có lựa chọn khác, hắn phải cắn răng tiến lên phía trước. Cho dù có khổ cực hơn nữa cũng không lùi nửa bước.

Bành!

Bành!

Bên ngoài tiểu viện có tiếng đập cửa.

Thanh Mi khó hiểu nháy mắt mấy cái, nàng cũng không biết hiện tại ai tới gõ cửa, dù sao tiểu nha đầu đã hơn trăm năm không về đây, hơn nữa tu sĩ nàng quen biết năm đó không nhiều.

Tiêu Thần nhìn sang, Thanh Mi chạy ra mở cửa.

- Ngươi là... Ngươi là Mộc Tử!

Nhìn thấy thiếu nữ ngoài cửa, Thanh Mi nhớ lại, cuối cùng nàng cũng tìm được trong trí nhớ ấn tượng về đối phương là bạn chơi từ nhỏ, lập tức kinh hỉ kêu vang.

Mộc Tử là thiếu nữ có vài phần xinh đẹp đeo kiếm, trên mặt mang theo vui mừng.

- Thanh Mi, không nghĩ tới ngươi vẫn còn ở lại nơi này, hôm nay ta đi theo sư huynh, sư tỷ trong sư môn ra ngoài làm việc, đi ngang qua nơi ở cũ nên ghé vào thăm ngươi.

- Đến, Thanh Mi, ta giới thiệu với ngươi một chút, vị này chính là Trượng Kiếm Tông Đại sư huynh Nguyên Thành sư huynh, vị này chính là Nhị sư huynh Minh Viễn sư huynh, vị này chính là Tam sư huynh Vương Hâm sư huynh...

Mộc Tử cười nói giới thiệu với Thanh Mi.

Mấy tên cao đồ Trượng Kiếm Tông lại có vài phần cao ngạo, ánh mắt nhìn qua tiểu viện đơn sơ, chỉ gật đầu xem như hoàn lễ.

Nội tâm Thanh Mi không thích, cũng chỉ là mấy tên tu sĩ Bất Trụy mà thôi, không ngờ vô lễ như vậy, cũng không làm khó bạn chơi từ nhỏ, cũng chỉ nhẫn nại cười nói:

- Mời các vị đạo hữu vào, hàn xá đơn sơ, chỉ sợ chiêu đãi không chu toàn.

Mộc Tử cảm ứng mấy sư huynh sư tỷ cao ngạo, nội tâm cười khổ không thôi, tuy bọn họ tâm địa không xấu nhưng từ nhỏ được tông môn bồi dưỡng phát triển, tính tình thật sự rất lớn, chỉ có khiêm cung hữu lễ với tu sĩ tu vi ngang nhau, nếu không sẽ có bộ dạng lạnh lùng như vậy. Hiện tại tình thế khẩn yếu, nàng cũng không cân nhắc chu toàn.

Ánh mắt Nhị sư huynh Minh Viễn nhìn mấy người khác, nói:

- Nếu như vậy chúng ta nghỉ ngơi một đêm lại đi cũng không muộn.

Đại sư huynh thoáng suy nghĩ lập tức gật đầu.

Đoàn người Trượng Kiếm Tông đi vào bên trong, không chút khách khí ngồi trong phòng khách, chiếm lấy chủ vị, có lẽ đối với bọn họ mà nói, nguyện ý tại tạm nghỉ lại tại nơi ở của tu sĩ Kim Đan chính là cho thể diện rất lớn, tự nhiên không cần khách khí.

Mộc Tử không thể không cười khổ với Thanh Mi, ý bảo nàng không nên tức giận, tu vi những sư huynh sư tỷ này vô cùng cường hoành, cũng không phải Thanh Mi có thể trêu chọc.

Ân, Kim Đan hậu kỳ, xem ra tỷ muội này cũng có một phen gặp gỡ, nếu không trong tiểu thành thị này muốn tu luyện tới Kim Đan cũng không dễ dàng.

- Đến, Mộc Tử, ta giới thiệu cho ngươi một người.

Cao đồ Trượng Kiếm Tông mắt cao hơn đầu, Thanh Mi cũng lười phản ứng, phải biết nàng hiện tại cũng không phải tiểu nha đầu dễ khi dễ, không đề cập tới Tiêu Thần đại ca, chỉ bằng tu vi Bất Trụy cũng mang lại cho nàng đầy đủ lực lượng.

- Tiêu Thần đại ca, đây chính là Mộc Tử, là bạn chơi khi còn bé của Thanh Mi, về sau gia đình nàng đi xa cho nên không gặp lại, không ngờ hôm nay còn gặp lại nhau.

- Mộc Tử, vị này chính là Tiêu Thần đại ca, là...

Tiêu Thần ôn hòa cười cười, nhìn bộ dạng khó xử của tiểu nha đầu, nói:

- Tại hạ Tiêu Thần, chính là song tu đạo lữ của Thanh Mi, bái kiến Mộc Tử cô nương.

Hắn lên tiếng hào phóng đại khí, nho nhã hữu lễ.

Chương 1011vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...