- Thanh Mi, ta...
Tiêu Thần vừa lên tiếng, lại bị tiểu nha đầu ngăn lại, im lặng một lúc liền nói:
- Tiêu Thần đại ca yên tâm, Thanh Mi biết rõ ngươi không thích ta, hôm qua... Hôm qua cũng chỉ vì cứu ta mới như vậy...
- Tiêu Thần đại ca yên tâm, người ta sẽ ngoan ngoãn nghe lời, tuyệt đối sẽ không trêu chọc ngươi mất hứng, chỉ cần ngươi không đuổi ta đi là được.
Càng nói về sau tiểu nha đầu ngẩng đầu lên, gương mặt hơi tái, nàng cố gắng nở nụ cười.
Thanh Mi thấp giọng lẩm bẩm, qua một lúc không thấy Tiêu Thần lên tiếng, trong nội tâm có chút sợ hãi.
- Thật, Thanh Mi sẽ rất nghe lời, Tiêu Thần đại ca tin tưởng ta được không?
Tiêu Thần nhìn tiểu nha đầu cố giả vờ nhu thuận trước mặt, trong nội tâm sinh ra áy náy vô tận, chẳng lẽ ở cùng với mình Thanh Mi không có cảm giác an toàn, cần phải cẩn thận từng chút vì sợ bị ghét bỏ sao?
- Tiêu Thần đại ca...
Trong lời nói của Thanh Mi mang theo tiếng khóc nức nở, sớm biết đột phá tầng quan hệ với Tiêu Thần đại ca mang cho nàng tương lai không biết trước, tiểu nha đầu tình nguyện ngày hôm qua chết đi cho rồi, có lẽ như vậy trong lòng Tiêu Thần đại ca sẽ còn ghi nhớ nàng.
Lúc này nàng ủy khuất, sợ hãi, mờ mịt bất lực, cảm xúc lẫn lộn cùng bộc phát, trong đôi mắt mang theo nước mắt chảy dài.
Nội tâm Tiêu Thần thở dài, hiện tại hắn vươn tay ôm lấy Thanh Mi, kéo nàng vào ngực mình, nói:
- Thanh Mi, ở cùng với Tiêu Thần đại ca không nên có áp lực lớn như thế.
- Từ hôm nay về sau, ngươi chính là nữ nhân của ta, mặc kệ có khó khăn nguy hiểm gì, Tiêu Thần đại ca sẽ đứng trước che mưa chắn gió thay ngươi, cho dù ta chết cũng không để ngươi bị tổn thương chút nào.
- Tiêu Thần đại ca cam đoan sẽ không để người thừa nhận ủy khuất, ta sẽ dẫn ngươi về nhà, sẽ về nơi ta sinh ra, ngươi sẽ danh chính ngôn thuận đạt được mọi thứ của mình.
Tiêu Thần vuốt mái tóc thơm ngát của nàng.
- Nha đầu ngốc, sau này không cần phải suy nghĩ thay người khác đâu...
Thân thể Thanh Mi hơi cương sau đó run nhè nhẹ, nước mắt chảy dài ướt nhẹp lồng ngực nam nhân của mình. Hiện tại nội tâm tiểu nha đầu hạnh phúc và bình yên, sau ngày hôm nay nàng có được chỗ dựa chân chính.
Nam nhân của nàng là Tiêu Thần, là nam tử đỉnh thiên lập địa có thể che mưa chắn gió thay nàng, là chỗ dựa của nàng, nàng có thể thổ lộ hết mà không cần hãi hùng khiếp vía.
Tiêu Thần vươn tay vuốt ve mái tóc mềm mại mượt mà của Thanh Mi, hắn cảm thấy nội tâm bình tĩnh lạ thường.
- Bại hoại xoay người sang nơi khác... Xoay qua chỗ khác... Ah, ngươi người xấu lại dám nhìn lén!
Trong sơn động có tiếng nữ tử thẹn thùng không thuận theo la hét nhưng không có chút sát thương nào, ngược lại còn mang theo mị hoặc khó nói thành lời.
- Ha ha ha ha.
Sau đó là tiếng cười thích ý.
Chơi đùa một lát, cấm chế ngoài động rung rung, sau đó có hai thân ảnh một nam một nữ đi ra, nam tử mặc áo xanh được sửa sang cực kỳ đoan chính, bộ dạng tuấn tú, đôi mắt đen nộ liễm. Nữ tử mặc váy dài màu đỏ rực rỡ, phía trên có thiêu hoa văn tinh xảo ôm lấy vòng eo ôn nhuận mượt mà.
Gió nhẹ thổi lên, tay áo bồng bềnh như thần tiên quyến lữ, quần anh tụ hội, ao ước chết người bên ngoài.
Rống.
Tiểu Huyết ủy khuất chui ra ngoài, Lôi Long không rõ vì cái gì chủ nhân lại ném nó ngoài động, hơn nữa còn bố trí cấm chế quanh động, còn để nó chờ suốt một ngày một đêm.
Ồ?
Tiểu Huyết nhìn chủ nhân và Thanh Mi đi ra, trong mắt nó cả kinh hiếm thấy, chủ nhân đang ở trước mặt thế nhưng vì sao trên người nữ tử lại có khí tức của chủ nhân, Tiểu Huyết nghĩ không ra.
Tiêu Thần cảm ứng được ý niệm hoang mang của Lôi thì lắc đầu cười mắng:
- Làm gì có nhiều hiếu kỳ như thế, vấn đề này không nên hỏi nhiều, ngươi nhớ kỹ sau này Thanh Mi là nữ chủ nhân, nàng nói như ta nói, Tiểu Huyết nghe không.
Lôi Long ủy khuất nức nở nghẹn ngào ứng một tiếng, nó lại gật đầu, gia hỏa này cảm giác chủ nhân yêu thích Thanh Mi cho nên nịnh nọt một hồi, cái đầu của nó đưa qua thân mật với nàng một hồi.
Tiêu Thần đã sớm nói qua với Thanh Mi, nhìn thấy Tiểu Huyết, tiểu nha đầu vô cùng hưng phấn. Cẩn thận sờ lên đầu nó, Lôi Long thu liễm bản thể và lôi điện chi lực, tự nhiên không dám gây tổn thương lên người Thanh Mi.
- Lôi Long thật xinh đẹp, Tiêu Thần đại ca, vừa rồi nó nói cái gì?
Tiêu Thần nghe vậy lắc đầu, nhẹ giọng nói bên tai Thanh Mi, gương mặt tiểu nha đầu đỏ rực như nhỏ máu, nàng dậm chân hờn dỗi.
- Ha ha! Được rồi, ân oán trong Mạc La tu chân giới đã kết thúc, chúng ta về nhà thôi.
Tiêu Thần nắm tay cười nói với Thanh Mi.
Không ngờ đôi mắt tiểu nha đầu đảo quanh, nàng vươn tay chỉ về hướng đảo hoang trong đầm lầy.
- Tiêu Thần đại ca, nếu Lôi Đạo Thiên Tôn đã vẫn lạc, động phủ không dùng nữa, chúng ta có lẽ nên đi qua đó dạo chơi, bằng không sẽ tiện nghi kẻ khác.
- Ta biết rõ lão quái thu liễm rất nhiều bảo bối đều giấu trong động phủ.
Trong mắt Thanh Mi tỏa sáng, hiển nhiên rất hướng tới việc vơ vét động phủ vô chủ, ôm cánh tay Tiêu Thần và làm nũng. Tiểu nha đầu vẫn không bỏ tính tình ưa thích bảo vật và keo kiệt linh thạch.
- Tốt, theo ý ngươi.
Tiêu Thần bất đắc dĩ lắc đầu, lúc Thanh Mi hoan hô liền ôm eo nhỏ của nàng nhảy lên người Tiểu Huyết, Lôi Long gầm lên sau đó bay tới động phủ Lôi Đạo Thiên Tôn.
Qua nửa ngày sau, một đầu Lôi Long hơn năm trăm trượng xông lên bầu trời, trên lưng mang theo nam tử áo xanhvà nữ tử xinh đẹp bay lên cao.
...
Bất Chu sơn.
Chờ đợi một ngày một đêm, vô số tu sĩ vô cùng kinh hoàng, thời gian trôi qua từng chút. Tất cả đại năng Hợp Thể hai tộc Nhân, Yêu vô cùng nghiêm túc, nội tâm nhớ tới thân ảnh áo xanh kia, thân thể thể bọn họ cứng ngắt và nội tâm hoảng sợ vô tận.
Lực lượng một người có thể hủy tu chân giới.
Trường kiếm nơi tay ai cản nổi?
Chí cường giả Mạc La tu chân giới Bắc Cốc Tử không đánh mà lui, từ đó uy danh Tiêu Thần tăng lên độ cao không thể vượt qua, trở thành tồn tại vô số tu sĩ chỉ có thể nhìn lên.
Núi cao bên ngoài Bất Chu sơn, Bắc Cốc Tử, Giao Long Vương và những cường giả mạnh nhất hai tộc tụ tập, nguyên thần tỏa ra cảm ứng thiên địa biến hóa, cho tới giờ phút này hai người thở ra một hơi.
- Xem ra chúng ta có thể tránh được một kiếp này.
Bình luận