Trong nha môn thống lĩnh bộ quân~~ Long Khoa Đa, cuộc sống sung sướng vô cùng~~~
Tuy nói Thái tử lại không biết từ đâu chui ra một ý tưởng lệch lạc~~ làm cái gì mà 'Tổ Thính Phong'~~~
Nhưng may mà điều tra ngược lại ba năm cuối cùng cũng kết thúc rồi~~ Ngài thống lĩnh đại nhân này rốt cuộc cũng có thể ưỡn thẳng lưng thở phào nhẹ nhõm rồi a~~~
Ai~~ Chỉ cần không ép Ngài phải kiểm tra lại món nợ cũ~~ Cái đó cũng chẳng là gì cả~~ Ngài lười quản đấy!!
Còn về tổ nghe gió~~~~ Ai thích nghe thì nghe đi đâu~~ Ngài cũng không quá lo lắng~~~
Triều đình có nhiều nha môn như vậy~~ Chẳng lẽ chỉ bắt được Long Khoa ta mà có thêm một con cừu để vặt lông sao?? Thế chẳng phải là bị vặt trụi rồi à??
Hơn nữa~~ Ta vừa mới bị Thái tử dọn dẹp một vòng~~ chắc cũng phải để ta thở phào chứ??
Việc gì cũng phải chú trọng lý lẽ nghỉ ngơi dưỡng sức đấy!!
Thuộc hạ nở nụ cười tiến lại gần~~ Trước tiên cung kính rót thêm cho Ngài một chén trà~~ rồi hai tay dâng lên một con bò vàng nhỏ lấp lánh~~~
Kim Ngưu tuy chỉ to bằng lòng bàn tay~~ nhưng ánh mắt Long Khoa Đa lại sáng rực lên:
Trời ạ~~ Đây đúng là vàng thật lòng mà!!
Ngài nhận lấy rồi cân nhắc~~ Ái da~~ nặng trĩu~~ Đúng là đồ tốt!!
Thứ này ít nhất cũng đáng giá hai trăm lượng bạc~~~
'Con bò vàng này khá đấy~~~'
Long Khoa Đa tay trái cân nhắc~~ Tay phải sờ soạng~~ vừa tỉ mỉ nhìn kỹ cách chế tác~~ Vừa thản nhiên hỏi:
'Ở đâu ra vậy?? Muốn đổi cái gì chứ??'
Thuộc hạ đã sớm quen với cái tính khí thẳng thắn này của Ngài~~ khom lưng cười nói:
‘Là chưởng quầy Tông Vương của tiệm da thú Nam Bắc の~~~’
‘Ngài ấy nói thuế khóa ở Chính Dương Môn hơi cao quá~~ Kinh doanh sắp không làm nổi nữa rồi!!’
‘Muốn mời đại nhân ngài nương tay một chút~~ Thông cảm một ít như vậy~~~~’
Lời còn chưa dứt~~ Long Khoa Đa 'bốp' một tiếng ném con trâu vàng xuống đất~~ nghiêm mặt quát lớn:
'Ngài ấy đánh rắm~~ Đây chẳng phải là nói bậy sao!!'
‘Thuế của Chính Dương Môn so với năm ngoái đã ít hơn nhiều rồi!! Ngài ấy còn chê cao sao?? Rõ ràng đây là muốn trốn thuế!!’
'Ngươi có biết hiện tại thuế Chính Dương Môn là cho ai không?? Đó là đưa cho Thái tử gia đấy!!'
‘Thiếu Ngài ấy, tiền của lão nhân gia~~ là trên cổ ngươi đầu nhiều~~ hay Long Khoa Đa ta mạng cứng vậy?? Ngươi có gánh nổi không?!”
‘Đi nói với Vương chưởng quỹ~~ Chuyện này tìm ta không có cửa đâu!!’
Thuộc hạ bị Ngài mắng cho một trận tơi bời~~ rụt cổ lại~~~
Không ngờ bình thường trời không sợ đất, thống lĩnh ⟨Thống lĩnh⟩~~ Lại sợ Thái tử như vậy~~~
Xem ra việc hôm nay không xong rồi~~~
‘Vâng vâng~~ Thuộc hạ sẽ đi mắng Ngài ấy một trận~~ Toàn là gây phiền phức cho chúng ta~~ Đây chẳng phải hoàn toàn là làm khó đại nhân sao!!’
Nói xong liền xoay người định chuồn thôi~~~
Long Khoa Đa chỉ vào con bò vàng trên mặt đất~~ 'Đem thứ này trả lại cho ta!!'
‘Ta nói cho các ngươi biết~~ Thái tử gia lần này đã thu tay rồi~~ nhưng lần sau~~ không chừng lúc nào lại tới~~~’
'Trước khi bệ hạ hồi kinh~~ Tất cả hãy kẹp đuôi làm người cho lão tử đi~~ Thành thật chút!!'
'Ai chọc phải Lâu Tử~~ Đừng trách lão tử tâm ngoan~~ trở mặt không nhận người!!'
Thuộc hạ vội vàng nhặt con bò vàng lên~~ rồi chạy biến mất~~~
'Haizz~~~~ đều là của ta đấy nhé~~~'
Long Khoa Đa bưng chén trà lên uống một ngụm~~ giọng điệu vô cùng ai oán~~~
Ngài không phải là không yêu vàng~~ mà là vàng này nóng bỏng quá!!
Lỡ như lấy được rồi~~ không chừng sẽ gây ra họa gì đó~~~~
Ngài đang lắc cánh tay hồi tưởng lại sức nặng của vàng đó~~ thì thấy đồng Cửu, tùy tùng thân cận của cha mình, bước nhanh vào~~~
'Xin chào soái gia~~~'
Đồng Cửu nhanh nhẹn dập đầu một cái~~~
Long Khoa Đa xua tay: 'Được rồi được rồi~~ Lão gia tử bảo ngươi qua đây có chuyện gì thì cứ nói thẳng đi!!'
‘Công gia bảo nô tài bẩm báo soái gia: Lần này Thính Phong - có nha môn thống lĩnh bộ quân~~~’
Đồng Cửu là tâm phúc của Đồng Quốc Duy~~ Tin tức linh thông lắm~~~
Long Khoa Đa vừa nghe~~ Suýt chút nữa nhảy dựng lên tại chỗ~~ Trong tay, 'Trà chè' tự làm mình đi~~~
Cái quái gì vậy?? Thái tử đây là muốn làm gì?? Sao lại nhắm vào ta rồi??
Trước đây trị an chỉnh đốn có Long Khoa Đa của ta thì thôi đi~~ Ta nhận~~ Dù sao thì an ninh kinh thành cũng do ta quản một nửa~~~
Nhưng tại sao Thính Phong này cũng bắt đầu từ chỗ ta?? Giết gà dọa khỉ sao??
Nhưng mà con gà này của Ngài giết cũng quá chăm chỉ rồi!!
Chẳng lẽ~~ Thái tử muốn ép ta phải đứng về phía Hoàng thượng và Ngài??
Bệ hạ đã nói rồi~~ Dù thế nào đi nữa~~ cũng không thể giao ra quyền binh lực của nha môn bộ quân thống lĩnh~~~
Nhưng nếu ta đầu quân cho Thái tử~~ Dựa vào thủ đoạn của bệ hạ~~ Đừng nói ta là biểu đệ của Ngài~~ Ngay cả con trai ruột cũng vẫn lột một lớp da~~~~
Nhị Long Đoạt Châu~~ Chẳng lẽ mình chính là viên châu đó sao??!!
Ý nghĩ này lóe lên~~ Long Khoa Đa suýt chút nữa đã rưng nước mắt rồi~~~
Ngài trấn tĩnh lại~~ Ôm một tia hy vọng, hạ thấp giọng hỏi: 'Chỉ có nha môn thống lĩnh bộ quân??'
‘Cũng không phải là~~ Còn có Thuận Thiên Phủ~~ Đại Lý Tự và Hàn Lâm Viện~~~’
Đồng Cửu trả lời dứt khoát~~~
Nghe nói còn có ba nha môn khác~~ nhất là cả Thuận Thiên Phủ đi cùng~~ Long Khoa Đa hơi thở phào nhẹ nhõm~~~
Không chỉ nhắm vào mình ta là được rồi~~ Có anh em cùng hoạn nạn làm bạn~~ Trong lòng ít nhất cũng yên tâm một chút~~~
‘Công gia còn đặc biệt dặn dò~~ Xin soái gia nhất định phải coi trọng!!’
‘Lần này nghe gió~~ Thái tử đã mời hết đám lão thần ở Mã Nhĩ Tháp về rồi~~ Để chúng tọa trấn~~~’
‘Công gia nói~~ đám người này thành sự không đủ~~ nhưng bại sự tuyệt đối là cao thủ~~~’
'Để ngài nhất định phải cẩn thận~~ Đừng để các Ngài hãm hại~~~'
'Có việc gì thì sớm lo liệu đi~~ Đưa thêm tấu chương cho Hoàng thượng~~~'
Nghe nói đám lão già Malta này muốn đến nghe tin~~ Long Khoa Đa khóe miệng giật giật~~~
Ngài vốn còn muốn đợi tổ Thính Phong đến rồi~~ Bày cái giá, kéo dài thời gian~~ cùng Ngài hao tổn một chút~~~
Nhưng Mã Nhĩ Tháp~~~~ Hắn cha nhìn thấy cũng phải gọi một tiếng lão tiền bối~~~
Nếu chơi trò với Ngài ấy~~ vậy lão già này có tát mình mấy cái không??
Thái tử thật khó đối phó a~~~~
'Bảo lão gia đi~~ cứ bảo ta biết rồi~~~'
Sau khi Đồng Cửu rời đi~~ Long Khoa Đa suy nghĩ một lát~~ Mau gọi mấy tâm phúc tới~~ nhanh chóng sắp xếp các biện pháp cứu vãn~~~
Dù thế nào đi nữa~~ trước hết phải bù đắp lỗ hổng~~ tổ Thính Phong đến đây mới dễ ăn nói~~~
Sau một trận náo loạn khắp nơi~~ cuối cùng cũng xong việc rồi~~~
Long Khoa Đa ngồi trước án thư~~ bắt đầu viết tấu chương cho Can Hi Đế~~~
Khi Hoàng thượng xuất chinh~~ Ngài còn mong bệ hạ đánh thêm vài trận bên ngoài~~ Hắn còn có thể dễ dàng được mấy tháng;
Nhưng bây giờ~~ Ngài đối với Bệ hạ tưởng niệm~~ quả thực như nước sông cuồn cuộn~~ Một phát không thể kiểm soát a~~~
Bệ hạ a~~ Người mau trở về đi!!
Giang Nam Ứng Thiên Phủ~~ Tháng hai gió xuân lướt mặt~~ Cỏ dài oanh bay~~ Đào hồng liễu lục~~~
Trong một tòa đại trạch bên hồ Huyền Vũ~~ Trương Ngọc Thư đang nhìn tin nhắn từ kinh thành~~ trên mặt lạnh như băng~~~
Bức thư do Trương Anh phái người viết の——nếu không phải hai người đã có ước hẹn~~ không ai nhận ra bức thư này xuất phát từ tay Trương anh~~~
Trong thư chỉ có một việc: Thúc giục Ngài Mau chủ động vào kinh~~~
Nếu không thì~~ Thái tử có lẽ sẽ phái người 'Áp giải' vào kinh rồi~~~
Lý do ư~~ Là Tổng đốc Lưỡng Giang Sầm Hữu Quang hạch tội Ngài một cuốn~~~
Tên vô danh này nói Ngài ấy xúi giục đám lão già Giang Nam giở trò vặt~~~
Chuyên môn đối đầu với Sầm Hữu Quang~~ Khiến cho Sầm Có Quang ngay cả việc tiễu phỉ cũng không tiêu diệt được~~~
Nếu ở kinh thành~~ Trương Ngọc Thư có lẽ còn muốn tiến thêm một bước nữa; nhưng bây giờ~~ Ngài không hề muốn rời khỏi Giang Nam~~~
Giang Nam có quá nhiều thứ Ngài không buông bỏ được ⟨Thứ gì~~~
Ngài sợ mình đi mất~~ cái gì cũng mất kiểm soát rồi~~~
Đặc biệt là lần binh loạn này~~ Đây chính là liên quan đến tính mạng gia sản của Ngài の~~~~ Vạn nhất tra ra được Ngài ấy~~ thì sẽ mất đầu đấy~~~
Ngài suy đi tính lại~~ Ánh mắt rơi xuống người trung niên mặc áo xanh bên cạnh~~ hơn bốn mươi tuổi~~~
‘Trịnh tiên sinh~~ Trương đại học sĩ khuyên tôi vào kinh~~ Ngài xem tôi đi hay không đi??’
Trương Ngọc Thư trong lòng thực ra đã có chủ ý~~ nhưng vẫn khách khí hỏi~~~
Trịnh tiên sinh mỉm cười: 'Đông Ông trong lòng đã quyết định rồi~~ hà tất phải hỏi ta??'
Da mặt Trương Ngọc Thư giật giật~~ cũng cười lên:
'Cái gọi là kiêm thính thì minh mà~~~ Huống chi tiên sinh lại là Gia Cát nổi tiếng ở Giang Nam~~ Không hỏi ngài hỏi ai chứ??'
Lời này vừa thốt ra~~ Trịnh tiên sinh trong lòng vô cùng hưởng thụ~~~
Ngài mỉm cười~~ chậm rãi nói:
‘Đông Ông~~ Sầm Hữu Quang không phải người bình thường~~~ Ngài ở Giang Nam~~ còn có thể áp chế Ngài ba phần~~ khiến Ngài làm việc bó tay bó chân~~ ~‘
‘Một khi ngài rời đi~~ Vậy Ngài ấy càng là hổ về rừng núi~~ Rồng vào biển lớn rồi~~~’
'Nếu bên phía Thái Hồ bị tiêu diệt sạch sẽ~~ khó tránh khỏi xảy ra chuyện cũ~~ Biết đâu lại liên lụy đến ngài...'
Trương Ngọc Thư nhíu mày~~~
Chuyện lần trước đó~~ thật sự là Cát Lễ khinh người quá đáng~~ Nếu không thì~~ Ngài ấy cũng sẽ không liều lĩnh~~~
Nhưng sự tình đã đến nước này~~ Muốn quay đầu lại cũng không kịp nữa rồi~~~
Ngài bước đi vài bước~~ cười khổ thở dài:
‘Nhưng Trương Anh đã nói rồi~~ Nếu ta còn từ chối nữa~~ Thái tử sẽ ra tay!!’
'Chẳng lẽ mình thực sự muốn tạo phản~~ Chạy đến Thái Hồ làm thủy phỉ sao??'
Trịnh tiên sinh nhìn Ngài. Mặt mày ủ rũ~~ ngược lại cười: ‘Đại nhân không cần lo lắng~~ Tại hạ có một kế~~ có thể giải được ván cờ này~~~’
‘Hiện nay Sầm Hữu Quang tuy đã tiếp quản thủy sư khống chế sông nước~~ nhưng bên trong vẫn còn người của chúng ta~~~’
‘Hiện tại là mùa xuân~~ Chính là lúc gió đông nam thổi nhiều hơn~~~’
'Nếu nhân lúc gió lớn nổi lên~~ Cho chiến thuyền của Khống Giang Thủy Sư' một trận hỏa lực~~~~'
'Đạo nước Trường Giang đó~~ chính là Thái Hồ ·Thiên hạ~~~'
'Đến lúc đó~~ cắt đứt nam bắc~~ chẳng qua chỉ là một câu nói của chúng ta mà thôi~~~'
‘Mà Sầm Hữu Quang mất thủy quân~~ nhất định sẽ bị trị tội~~~’
'Mà lão đại nhân ngài~~ hoàn toàn có thể lấy cớ 'n ủi lòng dân Giang Nam' để tiếp tục ở lại Giang Vân~~~'
'Cho đến khi triều đình giao vị trí Tổng đốc Lưỡng Giang cho người của dòng chính Giang Nam chúng ta~~~'
Trương Ngọc Thư nhìn vẻ mặt bình thản của Trịnh tiên sinh~~ Trong lòng hơi thắt lại~~~
Thiêu chiến thuyền~~ Thủy sư Khống Giang thật sự xong rồi~~~
Mà một khi để đám thủy phỉ Thái Hồ kia ngăn cách Nam Bắc ·~~~~ Đây là muốn chọc thủng cả trời đất rồi!!
Nhưng ý niệm trong đầu Ngài xoay chuyển~~ biết đây quả thực có thể giáng cho Sầm Hữu Quang một đòn chí mạng~~~
Trịnh tiên sinh lại khẽ nói thêm một câu: 'Đại nhân~~ cơ hội không thể bỏ lỡ~~ Thời gian sẽ không đến nữa!!'
‘Huống hồ như vậy~~ chúng ta còn có thể ngăn chặn Tào Vận~~~’
‘Tào lương Giang Nam không qua sông được~~ Kinh thành sớm muộn gì cũng xảy ra nạn đói~~~’
'Bệ hạ đang chinh phạt phía tây~~ Thái tử làm đầu tiên chính là ổn định triều cục~~~ Ngài không thể không cúi đầu!!'
‘Nếu không thì~~ Cho dù Ngài là Thái tử~~ cũng không chịu nổi tội mà~~~’
‘Chuyện này qua đi~~ Thái tử sao dám dễ dàng động đến Giang Nam??’
Trương Ngọc Thư lại đi dạo vài vòng~~ Đột nhiên đấm một quyền xuống bàn~~~
Ngài giả vờ vẻ mặt bi thiên mẫn nhân~~ thở dài:
'Đốt hủy chiến thuyền~~ tuy tổn thất nặng nề~~~~ thật đau lòng~~ Nhưng bản quan làm tất cả những điều này~~ đều là vì bách tính Giang Nam a!!'
'Trịnh tiên sinh~~ cứ làm theo lời ngài nói đi~~~'
‘Nhưng Trịnh tiên sinh xin hãy cẩn thận~~ không thể để người khác nhìn ra chút sơ hở nào!!’
Trịnh tiên sinh nụ cười càng sâu, chắp tay nói: 'Đại nhân yên tâm~~ Tại hạ làm việc xưa nay luôn cẩn thận~~ Tuyệt đối không gây thêm phiền phức cho đại nhân~~~'
‘Đại nhân cứ chờ tin tốt là được~~~’
Sau khi Trịnh tiên sinh rời đi~~ Trương Ngọc Thư lại liếc nhìn bức thư của Trương Anh, lạnh lùng thì thầm:
'Thái tử gia~~ Nếu ngươi không nhân từ~~ khinh người quá đáng~~ Vậy thì đừng trách lão thần bất nghĩa~~ tặng ngài một phần đại lễ Giang Nam rồi~~~'
'Lão thần~~~~ Đây cũng là do bị ép bất đắc dĩ mà~~ bất lực a!!'
Bình luận