Một con Malta đã đủ khiến Đồng Quốc Duy buồn bực rồi~~ Ai ngờ lão già này chỉ là cái chiêng trống mở màn~~~
Vở kịch thực sự vẫn đang đợi ở phía sau đấy!!
Chưa đợi Ngài đau đầu xong~~ Bên phía Thái tử lại lập tức gửi đến cho Ngài vài vị 'lão thần cấp ông nội':
Từng người đều là thâm niên cũ kỹ khi tiên hoàng còn sống~~ tuổi đã cao rồi~~ Râu tóc bạc phơ~~ Lẽ ra phải ở nhà ngậm bồ hòn làm cháu rồi mà~~~
Nói trắng ra đi~~ Năm đó nếu không phải dưới tay Tác Ngạch Đồ và Minh Châu không đấu thắng nổi~~ cũng không đến nỗi rút lui sớm~~~
Giờ thì hay rồi~~ Thái tử ra lệnh một tiếng~~ Đám lão cổ vật này đều được mời trở về~~~
Nam thư phòng lập tức biến thành 'Quán trà của lão thần triều đình'~~ Cả ngày cắn hạt dưa~~ nói chuyện cũ~~ Náo nhiệt quá~~~
Đồng Quốc Duy với tư cách là đại học sĩ thủ phụ đường chính~~ Mắng cũng không được~~ Đuổi thì đuổi đi~~~
Chỉ có thể nén một bụng uất ức trốn về phòng trực của mình~~ Để mắt không thấy thì thôi~~~
'Thái tử đây rõ ràng là đang làm ta ghê tởm sao!!'
Đồng Quốc Duy trong lòng đang khó chịu đây~~ Chu Bảo cười hì hì đi vào: 'Đồng tướng~~ Thái tử gia mời ngài qua đó một chuyến~~~'
Tuy nói Đồng Quốc Duy là Thủ phụ Nội các~~ nhưng Thái tử の triệu hồi Ngài, nào dám chậm trễ??
Vị gia này không dễ chọc đâu!!
Thế là vội vàng chỉnh lại y phục~~ Theo Chu Bảo đi về phía Dục Khánh Cung~~~
Vừa ra khỏi cửa~~ đã gặp người quen cũ Trương Anh~~~
Hai người gần đây vì chuyện của Bát hoàng tử mà đi lại khá thân thiết~~ nhưng trước mặt Chu Bảo, cũng chỉ có thể nháy mắt ra hiệu với nhau~~ Không nói gì cả~~~
Trong thư phòng Dục Khánh Cung~~ Thái tử Thẩm Diệp đã đợi từ lâu~~~
Bên cạnh còn ngồi vị kia trên danh nghĩa thuộc quyền quản lý của Nam Thư Phòng~~ Thực tế chỉ nghe Thái tử phân phó の Chân Diễn~~~
Tấm 'Phong Thanh Khí Chính Ty' của Ngài vẫn còn treo ở Nam Thư Phòng đấy~~~
‘Bái kiến Thái tử gia~~~’
Đồng Quốc Duy và Trương Anh đồng loạt hành lễ~~~
Thẩm Diệp tùy ý vẫy tay: ‘Hai vị ngồi đi~~~ Chu Bảo~~ Đọc trà~~”
Hai người vừa ngồi xuống~~ Thái tử liền cười tủm tỉm nhìn về phía Đồng Quốc Duy: ‘Đồng Tướng~~ Gặp qua Malta Ngài các vị rồi nhỉ??’
‘Đội Thính Phong lần đầu tiên triển khai hành động~~ khó tránh khỏi gặp phải đủ loại chuyện bất ngờ~~ Dù sao cũng phải có một người trấn giữ~~~’
‘Để mấy vị lão đại nhân này làm tổ trưởng~~ Ngài ấy kinh nghiệm đầy đủ~~ Uy vọng cao~~ Có ngài ấy ở đây~~ Nhiều chuyện chắc sẽ dễ giải quyết hơn nhiều rồi~~~’
‘Hai vị thấy thế nào??’
Đồng Quốc Duy và Trương Anh nhanh chóng liếc nhìn nhau~~ đều thấy nỗi đắng chát trong mắt đối phương~~~
Hai người đương nhiên không muốn đám lão già này ra ngoài tiếp tục 'phóng sáng phát nhiệt'!!
Nhưng lời nói của Thái tử lại khiến người ta không thể bới móc ra được gì~~ Malta Ngài nếu chúng ta ra mặt~~ rất nhiều phiền phức quả thực có thể giải quyết dễ dàng~~~
Dù sao thì thâm niên và uy vọng là thứ gì đó~~ Không nhìn thấy không sờ được, nhưng lại có thể đè chết người thật sự~~~
Ngươi không thấy Mã Nhĩ Tháp còn có thể làm mặt mọi người sao~~ Hắn ra hiệu bảo Đồng Quốc Duy một tiếng 'Tiểu Đồng' à??
Đồng Quốc Duy chỉ có thể cười làm lành~~ cung kính đáp một tiếng~~~ Chớp mắt một cái liền thành không tôn trọng lão nhân~~
Ngay cả với tư cách là thủ phụ の Đồng Quốc Duy còn như thế này~~ Chưa kể đến người đó~~~
‘Thái tử điện hạ cái triều đình này~~~~~ Thật là càng ngày càng thú vị rồi~~”
Trương Anh cúi đầu lặng lẽ suy nghĩ~~~
Đồng Quốc Duy ho khan hai tiếng~~ nặn ra một câu:
‘Thái tử gia~~ Các vị lão đại nhân đức cao vọng trọng là thật không sai~~~’
‘Có thể~~~~ Nhưng Ngài ấy dù sao các ngươi cũng đã cao tuổi~~ Nếu quá vất vả~~ chỉ sợ~~) sẽ bất lợi cho sức khỏe của các vị lão đại
'Vạn nhất mệt đến mức xảy ra chuyện gì~~ Thần trong lòng cũng thấy áy náy a!!'
Lời này chính Ngài nói cũng thật hư ảo~~ nhưng không thể cứ nói thẳng 'cầu xin ngài~~ Mau nhanh chóng đưa đám lão tổ tông này đi luôn!!'
Đặc biệt là Malta thỉnh thoảng lại gọi nó một tiếng 'Tiểu Đồng'~~ Cách xưng hô đó khiến mí mắt Ngài giật liên hồi~~~
Lão già này cũng quá coi mình ra gì rồi!! Ngươi mới là Tiểu Đồng đấy!!
Thẩm Diệp mỉm cười~~ chậm rãi nói:
'Thân thể lão thần tâm liên quan đến Đồng~~ Tôi hiểu rồi~~~'
‘Cho nên đã sớm dặn dò Chân Diễn rồi~~ Các vị lão đại nhân chỉ chịu trách nhiệm dẫn dắt tổ đội cầm lái~~ Công việc cụ thể cứ để người trẻ tuổi làm đi~~~’
Tiếp theo Ngài chuyển hướng~~ nhìn về phía Trương Anh:
'Trương đại nhân~~ Ta vừa nhận được tin Trương Ngọc Thư gửi từ Giang Nam tới ⟨60 dặm tăng tấu báo khẩn~~~'
‘Nói Ngài ấy tuổi già sức yếu~~ khó làm trọng trách triều đình~~~’
Trương Anh ngẩn người~~ Không ngờ thái tử lại đột nhiên nhắc đến vị đại nho Giang Nam này~~~
Nghĩ kỹ lại~~ lập tức hiểu ra ý đồ của Thái tử:
Thái tử đây là muốn điều Trương Ngọc Thư rời khỏi Giang Nam~~ Tránh cho Ngài tiếp tục gây sóng gió ở đó~~~
Từ góc độ của Trương Anh mà nói~~ đưa Trương Ngọc Thư về kinh thành cũng khá tốt~~ Để tránh hắn có động tĩnh quá lớn ở Giang Nam~~ không dễ kết thúc~~~
Quan trọng hơn là · Ngài ấy đang giảng bài bên Giang Nam~~ Địa vị của thủ lĩnh Giang Vân nhất mạch của mình có chút không ổn định rồi~~~
Thế là Ngài ấp úng đáp: 'Thái tử gia~~ Thần~~~~ không rõ lắm tình hình gần đây của Trương lão đại nhân~~~'
Thẩm Diệp chậm rãi nâng chén trà lên:
‘Ngài ấy nói cơ thể mình có thiệt~~ nhưng ta nghe nói~~ Cơ thể ngài tốt lắm!!’
'Mấy hôm trước còn giảng liên tục nửa tháng ở Huyền Vũ Hồ~~ thậm chí còn dẫn theo một đám lão tổ của Giang Nam~~ đánh cho Tổng đốc Lưỡng Giang Sầm Hữu Quang chửi bới tơi bời~~~'
‘Trương lão đại nhân tinh thần như vậy~~ lại kiên quyết từ chối việc triều đình triệu tập không chịu vào kinh~~~’
‘Chẳng lẽ~~ Ngài ấy là trong lòng có ý kiến với triều đình~~ mới như vậy sao??’
Sắc mặt Trương Anh biến đổi. Lời này của Thái tử có chút nặng nề~~~
Mặc dù Ngài và Trương Ngọc Thư ngầm tranh đấu không ít lần~~ nhưng dù sao hai người cũng cùng thuộc dòng Giang Nam~~~
Ngài cũng không thể trơ mắt nhìn Trương Ngọc Thư bị gán cho 'cái mũ' của triều đình~~ mà làm ngơ được chứ??
Đành phải nghiến răng tiếp lời: 'Thái tử minh giám~~ thần vốn biết Trương lão đại nhân...'
‘Trương lão đại nhân có lẽ chỉ là nhớ quê hương thiết~~ lưu luyến cố thổ~~ Tuyệt đối không hai lòng!! Thần nguyện viết thư khuyên Ngài tiến kinh~~~’
Thẩm Diệp gật đầu: 'Vậy thì xin Trương đại nhân viết thư nói cho Ngài ấy: Nếu thực sự muốn thong dong dưới suối nước rừng~~ Triều đình cũng không miễn cưỡng~~~'
‘Nhưng nếu là Ngài ấy Vừa từ chối lời triệu tập của triều đình~~ vừa đi giảng bài khắp nơi~~~’
‘Giảng học thì thôi đi~~ Còn liên kết với một đám lão già Giang Nam~~ nhúng tay vào chính vụ địa phương~~ Mọi nơi đều khó xử với Sầm Hữu Quang, vị Tổng đốc Lưỡng Giang này!!’
‘Triều đình trưng triệu không từ chối được~~ Không liên quan đến mình mà lại nhúng tay vào không ít~~ Đó không phải là du ngoạn dưỡng lão~~ mà là cố ý đối đầu với triều đình!!’
'Trong vòng mười ngày nếu không động thân~~ ta sẽ phái người bắt giữ Ngài tiến kinh~~~'
Trương Anh sau lưng lạnh toát~~ Tuy hắn cảm thấy Trương Ngọc Thư làm không đúng, nhưng một khi đã khóa vào kinh thành~~ đối với Trương ngọc thư mà nói~~ là một nỗi nhục nhã lớn lao~~~
Nhưng nếu Thái tử thật sự muốn làm như vậy~~ Hắn Trương Anh cũng không đỡ nổi!!
Chỉ có thể cúi đầu đáp: 'Thần~~~~ tuân mệnh~~~'
'Gửi thư cho ngươi cùng đi~~ Còn cả luật lệnh triều đình gửi cho Sầm Hữu Quang!!'
'Để Ngài 'phối hợp với Thính Phong'~~~'
Thẩm Diệp lại bổ sung thêm một câu~~~
Trương Anh im lặng không nói gì~~ Đồng Quốc Duy cũng thầm kinh ngạc bên cạnh~~~
Ngài cũng cảm thấy~~ Cục diện hỗn loạn Giang Nam không thể tách rời khỏi Trương Ngọc Thư~~ Dù sao vị này~~ Dạo gần đây chẳng phải quá an phận~~~
Thái tử đưa Ngài qua đây~~ cũng hợp tình hợp lý~~~
Chiêu này~~ vừa trêu hổ ly sơn~~ lại còn gõ núi rung hổ~~ Chơi thật là nhanh nhẹn~~~
'Hôm nay mời hai vị đến~~ Chủ yếu là vì việc tổ chức Thính Phong~~~'
'Chân đại nhân đã phác thảo một phương án khả thi~~ Ta thấy không tệ~~~'
'Chân đại nhân~~ Ngươi báo cáo với hai vị đại thần một tiếng~~~'
Chân Diễn đã nhận được sự chỉ điểm của Thẩm Diệp~~ Đã chuẩn bị sẵn sàng~~ Thao thao bất tuyệt nói ra quy trình:
Tổ Thính Phong không chỉ điều tra hồ sơ~~ đàm phán quan lại~~ còn phải công khai thu thập manh mối với toàn bộ kinh sư~~~
Đừng quan tâm là sổ sách cũ hay báo cáo mới mẻ~~ tất cả đều được sao~~~
Thế này thì hơi khó chịu rồi!!
Càng tuyệt vời hơn là~~ tổ Thính Phong còn muốn nói chuyện riêng với đường quan và lang trung tầng của nha môn này~~~
Lấy danh nghĩa là thấu hiểu sự thật~~ thực tế đóng cửa lại một chọi một~~~
Đồng Quốc Duy và Trương Anh càng nghe càng không ngồi yên được~~ Trên lưng như có một đàn kiến đang bò:
Sau này trong nha môn còn ai dám tùy tiện nói chuyện??
Khi nói chuyện riêng lẻ này có quá nhiều biến số!!
Ai mà biết được liệu có từ miệng người nào chui ra một đống mớ bòng bong không??
Nhưng hai người suy đi tính lại~~ Sự sắp xếp này của Thái tử bề ngoài nhìn đường hoàng chính trực~~ không chê vào đâu được~~~
Ngài ấy không thể bới móc ra những tật xấu rõ ràng~~ Chỉ có thể bịt mũi nghe~~ Trên mặt còn phải giả vờ vẻ anh minh của Thái tử điện hạ~~~
Đồng Quốc Duy cuối cùng giãy giụa hỏi: 'Thái tử gia~~ không biết đợt nghe gió đầu tiên~~ muốn vào làm nha môn nào??'
Thẩm Diệp cười hì hì hỏi lại một câu: ‘Đồng tướng cảm thấy thế nào??’
‘Thần vẫn chưa có định kiến~~ Chỉ là cảm thấy hơi nha môn~~~~ hiện tại không nên vào ở lại~~~’
Đồng Quốc Duy vẻ mặt lo lắng cho quốc gia và dân chúng~~ 'Ví dụ như Hộ Bộ và Binh Bộ~~~'
‘Hiện tại triều đình Tây Bắc đang cần binh lực~~ điều phối bận rộn~~ Nếu có chi tiết~~ e rằng ảnh hưởng đến chiến sự~~~ Bệ hạ bên kia cũng khó ăn nói~~”
Chỉ nói Hộ Bộ hơi quá cố ý~~ Ngài mau kéo Binh Bộ lên~~ Để tránh chỉ bảo vệ Hộ bộ~~~
Thẩm Diệp gật đầu~~ Dường như đã nghe lọt tai~~ nhưng lại nhẹ nhàng tiếp một câu: ‘Đồng Tướng の lo lắng~~ Có đạo lý nhất định~~~’
‘Nhưng tổ Thính Phong tiến vào đóng quân~~ có lẽ ngược lại sẽ khiến các bộ phận vận hành ổn định và trôi chảy hơn nữa??’
'Sổ sách đã rõ rồi~~ Quy trình đã sáng tỏ~~ chẳng phải dễ làm việc hơn sao??'
Đồng Quốc Duy và Trương Anh nhìn nhau một cái~~ đều đọc được một câu từ mắt đối phương:
Thái tử đây là quyết tâm muốn động đến Hộ Bộ~~ Không thể chờ đợi được nữa, muốn đối phó với Mã Tề a!!
Đồng Quốc Duy không vội nói chuyện~~ mà làm theo như đã bàn bạc xong. Do Trương Anh tiếp lời, khẩn thiết khuyên nhủ:
‘Thái tử gia~~ Lão thần cảm thấy Đồng tướng nói có lý~~~ Quân vụ Tây Bắc liên quan đến quốc bản~~ Quả thực nên thận trọng~~”
'Xin điện hạ hãy lấy việc dùng binh ở Tây Bắc làm trọng~~ Tạm hoãn nghe gió về hai bộ này~~ để tránh xảy ra biến cố lớn~~~'
Bên cạnh, Chân Diễn thấy vậy~~ khóe miệng giật giật vừa định lên tiếng~~ lại bị Thẩm Diệp ngăn lại:
Thái tử bưng chén trà lên~~ 'Vì hai vị đại nhân đều nghĩ như vậy~~ Vậy thì hãy nghe theo các ngươi~~~'
Ngài đặt chén trà xuống~~ Giọng không cao nhưng từng chữ đều rõ ràng:
'Chân diễn~~ Vậy thì đổi Hộ Bộ~~ Binh Bộ thành nha môn thống lĩnh bộ quân và Đại Lý Tự đi~~~'
'Đợt nha môn Thính Phong đầu tiên của chúng ta định là: Nha môn thống lĩnh bộ quân~~ Thuận Thiên Phủ~~ Đại Lý Tự~~ Hàn Lâm Viện~~~'
Vừa nghe Thái tử đã đưa ra kết luận như vậy~~ Đồng Quốc Duy và Trương Anh đồng thời sững sờ~~ như thể vừa ăn phải thứ gì đó đột nhiên bị nghẹn lại:
Nha môn thống lĩnh bộ quân và Thuận Thiên Phủ~~ Đây chính là mệnh môn yếu hại của kinh sư~~~
Một người nắm giữ phòng vệ kinh thành~~ một trị an trên mặt đất quản lý~~~
Thái tử thay đổi nhẹ nhàng như vậy~~ Rõ ràng là đổi hướng khác~~ một tay nắm chặt quyền quản lý kinh thành!!
Nhưng mà~~ Vừa rồi các Ngài đã đích thân nói rằng Hộ Bộ và Binh Bộ không được vào nghe gió~~~
Bây giờ nếu còn phản đối ngài ấy nha môn~~ chẳng phải là quá được đằng chân lân đằng đầu sao~~ Tự vả mặt mình??
Hai người nghẹn họng~~ Lời nói lăn mấy vòng bên miệng~~ rốt cuộc không thốt nên lời nào nữa~~~
Nhìn lại Thái tử khí định thần nhàn~~ Lại liếc nhìn Chân Diễn đang cúi đầu bên cạnh~~ Trong lòng đột nhiên rùng mình:
Chẳng lẽ~~~~
Từ lúc bắt đầu~~ Thái tử đã đào sẵn cái hố này~~ chuyên môn chờ ở đây~~ cười híp mắt đợi Ngài. Hai người nhảy vào trong rồi nhỉ??
Bình luận